Fwd: [trungvuong6370] Fwd: Miss Dior

4 views
Skip to first unread message

Dien Dang

unread,
Jan 22, 2026, 10:38:56 AMJan 22
to dan...@googlegroups.com

---------- Forwarded message ---------
From: bachmai shotter <bachm...@gmail.com>
Date: Thu, Jan 22, 2026 at 10:08 AM
Subject: [trungvuong6370] Fwd: Miss Dior
To: TrưngVương group <trungvu...@googlegroups.com>




Họ tra tấn bà suốt 45 phút, dìm đầu bà dưới nước cho đến khi gần chết đuối. Bà không khai ra một cái tên nào.
Nhiều năm sau, người anh trai của bà đã đặt tên chai nước hoa nổi tiếng nhất thế giới theo tên bà.

Mùa hè năm 1944. Paris.

Catherine Dior bị bắt và đưa đến số 180 phố Rue de la Pompe, một tòa nhà sang trọng ở quận 16 đã bị biến thành trung tâm tra tấn của những kẻ cộng tác với Đức Quốc xã làm việc cho Gestapo.

Chúng đòi tên.
Ai còn trong mạng lưới Kháng chiến của bà?
Ai là người liên lạc?
Những người khác đang ẩn náu ở đâu?
Catherine từ chối.

Chúng đánh đập bà. Lột quần áo. Trói tay và kéo bà vào phòng tắm. Chúng dìm bà xuống làn nước lạnh buốt cho đến khi bà gần như ngạt thở. Rồi giật đầu bà lên và hỏi lại.

Bà nói dối trong khả năng có thể, nhưng không cung cấp bất kỳ thông tin hữu ích nào.
Việc đó kéo dài bốn mươi lăm phút.

Hai ngày sau, chúng đưa bà quay lại để tra tấn tiếp. Hàng giờ bị dìm trong nước lạnh giá.
Bà vẫn không khai ra một cái tên nào.

Đó chính là Catherine Dior ,người phụ nữ sau này đã truyền cảm hứng cho một trong những chai nước hoa mang tính biểu tượng nhất lịch sử. Nhưng mùi hương gợi lên vẻ thanh lịch Paris ấy lại bắt nguồn từ một điều tăm tối hơn rất nhiều:
một nữ chiến sĩ Kháng chiến Pháp, người đã chịu tra tấn và sống sót qua trại tập trung, thay vì phản bội những người mình yêu thương.

Catherine sinh năm 1917 tại Normandy, kém anh trai Christian mười hai tuổi. Mẹ họ chăm sóc những khu vườn tuyệt đẹp đầy hoa hồng và hoa nhài. Cả hai anh em đều thừa hưởng tình yêu dành cho hoa ,và điều đó đã định hình cuộc đời họ theo những cách không ai ngờ tới.

Tuổi thơ yên bình kết thúc khi mẹ họ qua đời năm 1931 và gia sản gia đình mất sạch sau cuộc khủng hoảng năm 1929.

Christian lên Paris theo đuổi thời trang.
Catherine ở lại Provence, trồng rau để sống qua ngày và mơ về hoa.

Rồi chiến tranh thế giới II  nổ ra.

Năm 1941, khi đang mua một chiếc radio ở Cannes ,để nghe các bài phát biểu của tướng de Gaulle từ London ,Catherine gặp Hervé des Charbonneries, một trong những người sáng lập phong trào Kháng chiến Pháp.
Họ yêu nhau.
Và Catherine tìm thấy mục đích sống.

Bà gia nhập mạng lưới tình báo F2, mật danh “Caro”. Bà thu thập thông tin về các hoạt động của quân Đức, lập báo cáo, truyền tin về London. Những thông tin bà góp phần thu thập đã được sử dụng trong việc lên kế hoạch cho cuộc đổ bộ D-Day.

Đầu năm 1944, Gestapo bắt đầu siết chặt vòng vây. Catherine chuyển về sống trong căn hộ Paris của Christian, tiếp tục công việc. Christian che chở cho bà và tổ chức các cuộc họp bí mật của Kháng chiến, đặt chính mạng sống mình vào nguy hiểm.

Ngày 6 tháng 7 năm 1944, Catherine đến gặp một người liên lạc tại Place du Trocadéro.

Đó là một cái bẫy.
Toàn bộ mạng lưới của bà đã bị phản bội.

Hai mươi bảy người bị bắt trong ngày hôm đó. Người lãnh đạo của họ bị tra tấn đến chết.

Catherine sống sót sau những trận tra tấn ở Rue de la Pompe. Nhưng ngày 15 tháng 8 năm 1944 ,chỉ mười ngày trước khi Paris được giải phóng — bà bị đưa lên một chuyến tàu sang Đức.

Bà đến trại tập trung Ravensbrück ngày 22 tháng 8.
Số tù nhân: 57813.

Ravensbrück là trại được thiết kế chỉ dành cho phụ nữ. Khi Catherine đến, 40.000 tù nhân bị nhồi nhét trong một nơi chỉ được xây cho 6.000 người. Ước tính 50.000 phụ nữ đã chết tại đây.

Catherine bị chuyển qua nhiều trại khác nhau — bị ép sản xuất thuốc nổ trong hầm mỏ, làm linh kiện cho BMW trong nhà máy, rồi chịu đựng những cuộc “hành quân chết chóc” khi nước Đức Quốc xã sụp đổ.

Những trận tra tấn để lại tổn thương vĩnh viễn.
Catherine không bao giờ có thể sinh con.

Tháng 4 năm 1945, lính Mỹ giải phóng bà gần Dresden. Bà phải nằm viện một tháng.

Ngày 28 tháng 5 năm 1945, bà trở về Paris.
Christian ra ga đón em gái.
Ông không nhận ra bà.
Người em gái yêu dấu gầy gò, tiều tụy đến mức ông đi lướt qua mà không nhận ra.

Trong những năm sau đó, Catherine chậm rãi xây dựng lại cuộc đời. Bà đoàn tụ với Hervé và mở một doanh nghiệp hoa, trở thành một trong những phụ nữ đầu tiên ở Pháp được cấp phép buôn bán hoa cắt cành.

Trong khi đó, Christian chuẩn bị thay đổi lịch sử thời trang.

Ngày 12 tháng 2 năm 1947, Christian Dior ra mắt bộ sưu tập đầu tiên — “The New Look” — và trở thành nhà thiết kế nổi tiếng nhất thế giới.

Cũng trong ngày đó, ông cho ra mắt chai nước hoa đầu tiên.

Theo truyền thuyết, Christian đang loay hoay tìm tên cho mùi hương thì Catherine bước vào phòng. Một cộng sự thốt lên:
“À, Miss Dior kìa!”

Christian lập tức nói:
“Miss Dior — đó sẽ là tên nước hoa của tôi!”

Ông đặt tên nó theo người em gái đã đánh đổi tất cả, đã bảo vệ người khác bằng nỗi đau không tưởng, đã trở về bên ông trong tàn phá nhưng không bị khuất phục.

Năm 1952, Catherine ra làm chứng tại phiên tòa xét xử Gestapo ở Rue de la Pompe. Bà kể chi tiết những gì đã xảy ra với mình và nêu tên những phụ nữ đã cùng chịu đựng ,trong đó có những người không bao giờ trở về.

Bà được trao Huân chương Croix de Guerre, Huân chương Dũng cảm của Hoàng gia, và được phong Hiệp sĩ Bắc Đẩu Bội Tinh.

Christian dùng tài sản của mình mua đất ở Grasse, gần quê nhà. Catherine trở thành chuyên gia trồng hoa hồng, hoa nhài và oải hương cho ngành nước hoa, và bán hoa cho nhà Dior.

Khi Christian đột ngột qua đời năm 1957, ở tuổi 52, Catherine tiếp quản di sản của anh. Bà góp phần thành lập Bảo tàng Christian Dior tại quê hương.

Catherine Dior qua đời ngày 17 tháng 6 năm 2008, hưởng thọ 90 tuổi. Năm mươi năm cuối đời, bà sống giữa những vườn hoa.

Khi một cựu binh trẻ từng hỏi bà làm sao bà có thể sống sót qua tất cả những gì đã chịu đựng, bà trả lời:

“Hãy yêu cuộc sống, chàng trai trẻ. Hãy yêu cuộc sống.”

Giờ đây, mỗi khi ai đó mở một chai Miss Dior, dù họ có biết hay không, họ đang tôn vinh một người phụ nữ đã chọn im lặng thay vì phản bội, đã chịu tra tấn mà không khai một cái tên nào, và đã bước ra khỏi chương đen tối nhất của thế kỷ XX để dành phần đời còn lại nuôi dưỡng cái đẹp.

Chai nước hoa ấy chưa bao giờ chỉ là sự hào nhoáng của Paris.

Nó là về sự sống còn. Về tình yêu.
Về sự kiên quyết trồng lên cái đẹp, ngay cả khi mọi thứ đã bị hủy diệt.
Giống như chính Catherine vậy.

Chia sẻ từ trang Curiously Unusual Wonder  -  My Lan Pham  



--
You received this message because you are subscribed to the Google Groups "trungvuong6370" group.
To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to trungvuong637...@googlegroups.com.
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages