Tháng Tư, với mình là tháng của sự sống và cái chết. Là tháng của
sự ra đi và ở lại. Của suy niệm. Tháng Tư là tháng có sự ra đi của bà
nội và em gái. Cũng là tháng có ngày sinh của em mình, của mình. Mình
lại đọc báo thấy có người từng yêu nhau rồi lấy đi mạng sống của nhau.
Mình muốn viết điều gì đó về cái chết. Cái chết, chứ không phải là sự
sống. Và đây là những hiểu biết của mình.
Như thế nào là một cái chết?
Cái chết là một khoảnh khắc chuyển giao của hai trạng thái hiện hữu.
Nhìn
bao quát, những gì đang diễn ra thực chất là một chuỗi những sự chuyển
tiếp liên tục, không ngừng giữa sự sống và cái chết. Chúng diễn ra nhanh
hơn cả một cái chớp mắt nên không ai có thể bắt kịp sự chuyển hóa đó.
Một tế bào sinh ra, một tế bào mất đi, một trạng thái cũ mất đi, một
trạng thái mới sinh ra ...
Cái chết của một con người, hay của
một sinh linh - đó là lúc mà người thuyền trưởng rời khỏi con tàu của
mình để sang một con tàu khác trước khi nó đâm vào một vách đá. Là khi
mà trên màn hình ti vi chuyển từ việc kết thúc bộ phim này để sang một
bộ phim mới. Vì trong tâm thức mình, con người không nhận biết được sự
sinh ra và mất đi liên tục của các trạng thái, do quá trình nhận biết
một cách chậm chạp nên họ ghi nhận những thứ tưởng như cố định. Và Ý
niệm về bản thân cũng trở nên cố định. Trong ý niệm về bản thân, có ý
niệm về việc coi thân xác này là mình, chứ không phải là sự hiện hữu của
mình. Và sự chết đi bàn đến trong bài viết này là sự chết đi của thân
xác đó. Tức là chết đi trong hệ quy chiếu của ý niệm.
Việc chuyển
đổi trạng thái từ sự sống sang cái chết là một quy luật tự nhiên, nó
không tạo ra hạnh phúc hay đau khổ. Tuy nhiên, do con người cho rằng
thân xác này chết là mình chết nên họ phát sinh đau khổ. Và người nào
càng quyến luyến với sự sống thì sự cưỡng lại với cái chết càng mạnh mẽ,
sự cưỡng lại càng mạnh mẽ thì sự đau khổ càng lớn.
Khi một người ý thức được rằng mình sẽ chết,
ngoại trừ người đã có sự hiểu biết thật sự về sự sống và cái chết thì
những người còn lại đều có thể trải qua các giai đoạn sau:
1. Không chấp nhận, chối bỏ "Không thể như thế được, đây là 1 sự nhầm lẫn"
2. Đau khổ, than vãn, thấy mình là nạn nhân "Tại sao lại là tôi ?"
3. Nghĩ tới cái chết của mình với những hệ lụy "Khi tôi ra đi gia đình tôi sẽ ra sao, công việc tôi sẽ ra sao...?"
4. Chấp nhận "Tôi sẽ chết"
5. Hướng về những gì có thể làm được "Những ngày cuối cùng tôi có thể làm được gì cho tôi với những điều quan trọng của tôi?"
Ý nghĩa của cái chết
Đối
với sự trưởng thành của nhận thức, cái chết xuất hiện là một bài học,
một chỉ báo về quy luật. Quy luật của sự sinh ra và mất đi. Cái gì sinh
ra, cái đó sẽ mất đi. Chấp nhận quy luật này sẽ mang đến hạnh phúc,
cưỡng lại quy luật này sẽ mang đến đau khổ. Vì đã nói đến quy luật là
nói đến cái tồn tại ngoài thế giới chủ quan. Không có một sức mạnh nào
có thể thay đổi nó. Nên nếu không chấp nhận nó thì chỉ sẽ dẫn đến sự bất
toại nguyện, sự bất toại nguyện sẽ dẫn đến đau khổ.Tuy nhiên, không
phải ai cũng học được bài học này. Cho nên khi đối diện với cái chết họ
đầy sợ hãi và níu kéo. Cho dù là cái chết của mình hay người khác.
Sẽ
đến một lúc nào đó, con người cần phải nhận ra: Mình cần biết về quy
luật để sống với quy luật, sử dụng quy luật chứ không phải là tạo ra
những nhận thức trái với quy luật, khư khư sống theo ý riêng của mình. Đời
sống của một người thuận theo quy luật như con thuyền lựa hướng gió mà
xuôi, đời sống người cưỡng lại quy luật như chèo thuyền trên vách đá. Sức
mạnh của một người được tạo nên từ việc sự thấu hiểu và sống với quy
luật khách quan chứ không phải là tạo ra những định kiến chủ quan rồi áp
đặt vào thế giới.
Mở rộng ra, một mối quan hệ kết thúc - đó là 1
cái chết. Một niềm tin tan vỡ - đó là 1 cái chết. Một hi vọng bị sụp đổ
- đó cũng là một cái chết. Sự thất bại, sự bị chối từ, sự đổ bể ... là
những cái chết đang diễn ra hằng ngày trong cuộc sống của chúng ta. Tuy
nhiên, thái độ đối với nó của mỗi người rất khác nhau.
Vậy Tôi sinh ra trên đời này để làm gì?
Còn
có 1 bài học khác. Một bí mật của cuộc sống và nó liên quan đến mục
đích cuộc đời. Đó là sự hiểu biết về bản thân. Chưa cần chết đi, bạn vẫn
đã có thể biết rằng cái chết sẽ xảy đến. Chưa cần già đi, nhưng bạn vẫn
biết rồi mình sẽ già. Sự đổi thay liên tục đang luôn xảy ra trên cái
thân thể mình vẫn gọi là mình. Sinh ra, đổi thay, và mất đi. Nhưng có
bao giờ bạn tự hỏi, là tại sao bạn lại luôn có cảm giác mình chỉ luôn là
1 người cố định? Ẩn sâu sau câu hỏi này, nếu như bạn tìm kiếm, bạn sẽ
tìm thấy một sự thỏa mãn cho cuộc sống của mình - và đó chính là mục
đích mà một cuộc đời cần đạt đến.
Mục đích cuộc đời không phải là
1 ý tưởng, 1 suy nghiệm, 1 nhận thức do mình tạo ra để định hướng cho
tương lai của mình. Cuộc đời - là một quá trình tình từ khi sinh ra cho
đến khi chết đi. Mục đích cuộc đời là đích đến cho toàn bộ quá trình đó.
Một đích đến của tự nhiên, đã được có sẵn, là động lực cho cả một hành
trình sống và sau nữa. Chúng ta không tạo ra nó. Chúng ta chỉ khám phá
ra nó mà thôi. Và hãy nhớ, nó không phải 1 ý tưởng.
Trên định
nghĩa về mục đích cuộc đời như vậy. Chúng ta có thể khám phá về nó trong
toàn bộ hoạt động sống của mình. Mục đích cuộc đời là động lực chi phối
toàn bộ đời sống cỉa ta một cách rất sâu kín và vô thức. Khi chưa biết
đến nó, chúng ta vẫn đang trong cuộc hành trình để đạt đến nó. Tuy
nhiên, do là 1 sự chí phối vô thức, ý thức không biết đến nên chúng ta
không tập trung đi giải quyết nó một cách có kế hoạch. Vậy vấn đề là làm
sao chúng ta tìm thấy nó, ý thức về nó, lập kế hoạch để đạt được nó.
Cách
thức khám phá mục đích cuộc đời dựa trên nguyên tắc tìm nguyên nhân của
nguyên nhân trong tư duy đột phá. Khi chúng ta biết rằng toàn bộ hoạt
động sống của chúng ta là thực hiện nó thì chính những hoạt động sống
(bất kỳ hoạt động nào) đều là cánh cửa để chúng ta tìm về với nó.
Nếu bạn quan tâm đến điều này, hãy thực hiện quá trình khám phá như sau:
Bước 1: Tìm ra một vài hoạt động thường ngày của bạn (đi học, đi chơi, chơi game, gãi đầu, tắm ...)
Bước 2: Dưới mỗi hoạt động hãy ghi ra lý do " ... để làm gì?" (mình đi học đề làm gì, gãi đầu để làm gì, ...)
Bước 3: Dưới mỗi câu trả lời hãy tiếp tục đặt câu hỏi "... đề làm gì?"
Bước ...
Bước
n: Cho đến khi tất cả đều hội chung lại ở tại 1 câu trả lời chung. Tức
là khi bạn tìm hiểu hoạt động gì của bạn (bất kỳ) thì nguyên nhân cuối
cùng mà bạn tìm thấy đều hội tụ ở duy nhất 1 điểm. Đó chính là mục đích
cuộc đời của bạn. Sẽ đến 1 lúc bạn à ra, thì ra là như vậy ... lúc đó
những mục đích khác bạn muốn đạt tới mà không phải là con đường đi thẳng
đến mục đích này sẽ mất ý nghĩa và được bạn xem xét lại. Lúc đó, bạn
mới bắt đầu nhận ra điều gì là thật sự có ý nghĩa với cuộc đời mình.
Sau
khi nhận ra mục đích cuộc đời, bạn mới biết được sứ mệnh của bạn. Sứ
mệnh là tâm nguyện, là mong muốn mà bạn muốn mang tới cho cộng đồng
những giá trị và lợi ích. Chỉ khi nhận ra mục đích cuộc đời thật sự bạn
mới có sứ mệnh thật. Còn trước đó, mọi mục đích và sứ mệnh đều là ảo
tưởng của bạn mà thôi.
Nếu chỉ còn một ngày để sống ...
Mình
từng trải qua sự ra đi một cách đột ngột của em gái mình. Ngoảnh mặt đã
không còn nhìn thấy nhau nữa. Nhưng trước đó cả em mình và gia đình
mình đều hoạch định tương lai của em mình như thể em sống đến 100 tuổi
vậy. Nếu em có thể biết được đó là ngày cuối cùng, thì có còn thức dậy
4h sáng để giải toán, ngủ gục trên bàn học lúc 12 giờ khuya trên cuốn
giải đề thi đại học môn lý, có trăn trở vì sắp tới mình có thi đậu đại
học không, có buồn khổ vì hôm nay ở lớp kiểm tra điểm không như mình
muốn ... có buồn vì lúc nãy mẹ vừa nặng lời ...
Trên thực tế phần
lớn chúng ta không biết trước được cái chết của mình. Và chúng ta vẫn
luôn hoạch định cho mình theo kiểu "Tôi sẽ sống tới 100 tuổi, hay đại
loại như thế". Và sau đó thì chúng ta sử dụng thời gian và sức lực của
mình vào những thứ hết sức vô nghĩa đối với sự sống của chính mình. Một
ví dụ rõ thấy nhất là ngay bây giờ, bạn đặt bút xuống và ghi ra những
điều bạn đang định làm, sẽ làm ... rồi sau đó ghi tiếp vào dưới đó những
điều bạn sẽ thực hiện nếu hôm nay là ngày cuối cùng bạn sống. Chắc rằng
chúng sẽ khác nhau nhiều lắm.
Vậy nếu chỉ còn 1 ngày để sống, câu hỏi này liệu có được bạn đặt ra "Bạn sống để làm gì?" ?
Valima.