[ProSales] GỬI CHỊ

16 views
Skip to first unread message

Phan Dieu Linh

unread,
Dec 10, 2011, 1:00:44 PM12/10/11
to Hoai Xa, Thuy Lien Nguyen, Quy Nguyen Duc, chuyen-vie...@googlegroups.com
Chiều nay tôi đi công viên một mình. Không biết tự bao giờ, mỗi khi muốn dành thời gian cho riêng mình, tôi lại nghĩ đến công viên. Tôi vừa trải qua một tuần lộn xộn và lo toan.

Ông già của tôi, giờ mặc nhiên chấp chận như một điều hiển nhiên khi tôi bảo tôi muốn đi cv một mình,  ông đi đâu thì cứ đi đi, không còn tròn mắt ra nhìn và hỏi bà giận gì tui như trước đây nữa, chỉ sè sẹ dặn dò bà đừng ra đó chơi trò làm quen người lạ đấy. Tôi phá lên cười keke, tôi ra để chơi trò đó đó, mặt lão méo xẹo.

Mỏi lưng, tôi nằm dài trên ghế đá công viên. Rồi ngạc nhiên, ủa, sao mình dám nằm trước bàn dân thiên hà vầy ta?

Công viên gia định rải rác người, tụm ba tụm bảy, hoặc cặp đôi với nhau, chả ai đi một mình như tôi. Trước tôi cũng thích đi công viên lắm, nhưng sợ đi một mình, sợ người ta dòm ngó mình, đánh giá mình sao không có nổi một người bạn, để đi công viên lang thang alone, thế là dù thích, nhưng chả khi nào tôi dám, tôi sợ đánh giá của người đời, thế là thôi. Thật ra, cái tôi muốn, tôi thích  dồn ở đó, lâu lâu bùng lên một nhát, tôi làm như tôi muốn, và  mọi người tá hỏa. Song cảm giác có cái gì đó chưa thoải mái, nên thiên hạ tung hô mình như một người, tự chủ, dũng cảm, mình cũng chả biết nói sao, cứ ngường ngượng mà nghe, giống như được khen oan vậy.

Trong tôi có cuộc đấu tranh giữa việc mình làm chủ cảm xúc chính mình và việc đặt cảm xúc của mình vào sự đánh giá của người khác, người ta khen mình vui mừng hớn hở, người ta chê mình thấy như sụp đổ, buồn nản, thất vọng, được động viên lại khá lên, không ai động viên tôi lại buồn đời sao chả ai quan tâm mình, thấy tủi thân.

Tôi đã từng nghĩ thành công là tìm được cho mình một địa vị trong lòng người khác, thêm một người hài lòng với tôi, yêu thương tôi là tôi thích lắm. Nhưng dần dà, tôi chợt nhận ra, nếu mình chạy theo cảm xúc người khác, mình thật sự  không thoải mái. Vấn đề ở đâu? Định nghĩa thành công là sự yêu thương có gì sai?

Một người qua đường đi ngang nhà mình và phán, căn nhà bạn xấu quá, chỉ đáng giá 100 ngàn hay căn nhà bạn đang ở cả tỷ bạc, cái nào mình cũng không chấp nhận, vậy mà một người khen hay chê mình mấy câu là cảm xúc của mình thay đổi ngay. Ủa, mình chấp nhận lời họ nghĩa là mình đã chủ động trao cho họ cái quyền đánh giá mình rồi còn gì.

Hóa ra, đặt cảm xúc của mình hoàn toàn vào tay người khác, tôi đã đánh mất sự tự chủ. Nhưng thay đổi cảm xúc cũng là do mình chứ  có ai bắt  bắt đâu. Có nghĩa là chính mình (chủ động)  đánh mất sự tự chủ chăng?



-------- Original Message --------
Subject: Re: [ProSales] GỬI CHỊ
Date: Tue, 22 Nov 2011 11:44:21 +0700
From: Phan Dieu Linh <linh...@vita-share.com>
To: Thuy Lien Nguyen <lien....@maxbcorp.com>
CC: ProSales | Hoai Xa <hoa...@prosalescenter.com>, nguyendu...@gmail.com


Có những nỗi sợ hằn sâu, và sẵn sàng làm mình chùn bước. Với tôi, nước là một trong những nỗi sợ như thế, nên dù tuyên bố học bơi vô số lần, vô số năm trôi qua  mà tôi vẫn chưa biết bơi, chỉ cần cảm giác thiếu an toàn và mất kiểm soát trỗi dậy là các cơ căng cứng, lưng cóng lại và chỉ chực tìm cái gì đó để bám vào, chưa ai dạy bơi cho tôi mà không la ó vụ này. Nhất định nước phải từ ngực trở xuống và tay cần bám vào cái gì đó vững chãi. . Bởi thế mà trong số những món đồ thầy dặn, tôi sợ món đồ bơi nhất, và luôn nghĩ về nó. Món này dùng trong thử thách buổi thứ 8 - đi công viên nước.

Tối hôm trước buổi đi công viên nước,  tôi đã bắt đầu lo lắng, ruột gan lao xao, cái cảm giác giống như say xe. Mỗi người sẽ phải vượt qua đủ 7 trò ghê rợn nhất tại đây, bỏ 1 coi như là bỏ cuộc, nhóm nào có người bỏ cuộc sẽ bị trừ điểm. Trò đầu tiên là trượt thân từ máng cao nhất xuống hồ nước, sau đó là trượt ống giống như ruột gà, cả đám căng thẳng nhìn đường ống tối om om và dài loằng ngoằng lê thê.  Sao thầy không cho chơi từ  dễ đến khó ta? Càng đợi càng mệt, liều mạng lên nói anh Long nhóm mình xung phong đi kế tiếp nhé, đợi oải quá. Thực chất là không chịu nổi cảm giác mình bị chìm trong cái mớ suy diễn và tưởng tượng kia nữa.

Xếp hàng đợi đến phiên mình, vài người sợ la oai oái, tim đập chân run. Mình cũng sợ nhưng nhủ lòng không được bỏ cuộc, vì biết rõ nếu lần này mình không vượt qua thì cả đời mình chắc không quay lại công viên nước và tiếp tục sợ, mãi mãi.

Hít một hơi thật sâu, ngồi xuống, tay ôm vai bằng mọi giá, chân khép. Tốc độ tăng dần và không biết tay chân mình ở đâu,vừa há miệng la đã thấy mình chìm trong nước, ngoi ngoi chân chạm nền và đứng dậy. Tim đập rần rần. Tới rồi sao. Đi dọc bờ hồ theo quán tính, nhân viên cứu hộ la to qua bên này, lối ra bên này” nước tới ngực, tôi lò dò bước qua. Tòm, một tay nào đó rớt xuống hồ và tạo sóng làm mình lảo đảo. Tới bờ, bước lên, xong trò đầu tiên và không kịp hít dài thở sâu trong khi trượt như dự định. Vẫn sợ.

Trò thứ 2 là trượt thân trong ống. Đường hầm tối om làm tôi nghĩ đến thực quản dạ dày và ruột. Không biết có đoạn nào nó trộn và xay mình giống dạ dày trộn thức ăn hem ta.Tới phiên, leo vào, hít sâu một hơi rồi ngồi xuống. Ống không tối như mình tưởng, có đoạn chậm và mình kịp hít một hơi dài, cảm giác thư giãn xuất hiện và làm mình hết lo lắng. Hít thêm một hơi nữa, đảo, lắc, tăng tốc, nhưng mình kịp cảm nhận được tư thế tay chân và hơi thở. Có ánh sáng và dừng lại, ống cạn nước, không phải hồ sâu, vậy mà mình tưởng lại rơi xuống hồ như hồi nãy. Túm lại là cái việc sợ hồi nãy hết 90% là do mình tưởng tượng.

Đi chơi phao, cái phao rất to cho mình cảm giác an toàn.Vả lại cảm giác từ trò thứ 2 tăng thêm tự tin cho mình rất nhiều. Đi phao đôi với Thảo, hai đứa khoái chí ước gì đường dài ra, há miệng cười he he làm nước vô miệng chát chát. Đi phao 3 vào dốc chữ V tốc độ nhanh hơn nhiều, phao lắc, xoay ngược chiều rồi mắc kẹt  mãi không xuống được, chưa biết tính sao thì phao thứ 2 đã xuống, thằng này sẽ tống mình xuống hồ đây, mình đang quay lưng xuống hồ. Đợi mãi mà nó không tống mình xuống, cả hai phao như 2 con cá măc kẹt và toét miệng cười, thật ra cũng hơi lo bởi xuống dốc mà quay lưng lại là một tư thế rất mất kiểm soát và cho mình cảm giác không an toàn. Vèo, bị tống xuống tới hồ, xung quanh cười rần rần nhưng mình không sao. Có tiếng ai đó rên ê cái mông muốn chít. Vụ này hồi nãy có bạn nào đó cho mình bí quyết rồi, nên mình ngồi rất êm ái chứ không đau. Hehe..

Ngang qua dòng sông lơ đãng, mọi người ngồi trên phao thả lỏng cho phao trôi đi đâu thì đi làm mình rất thích, lẹ lẹ đi rồi chơi trò này. Có vẻ như mình đỡ sợ dần và bắt đầu thưởng thức sự phấn khích của các trò cảm giác mạnh. Ai dè đến trò trượt thảm, tư thế quay đầu xuống trước làm mình rất sợ. Ở Phan Thiết có trò trượt cát, cũng có độ cao nhưng tư thế nửa ngồi nửa nằm, chân xuống trước dễ chịu hơn nhiều. Xung quanh mọi người đã xuống hết, nhiều người còn bảo trò này dễ nhất trong các trò, nhưng mình sợ. Khoảng 20p đứng dòm, tim lại đập rần rần, thấy rất nhiều người và không ai bị sao cả, cuối cũng cũng đánh liều nằm xuống. Tấm thảm như một cái phao to, có lỗ để bám, không lý do nào lại thả tay được, tốc độ cũng vừa phải. Vậy cái gì làm cho mình sợ hoặc không? Mãi sau này ngẫm nghĩ mới phát hiện nguyên nhân mình sợ cắm đầu xuống hồ nước, chính xác hơn là mình tưởng tượng sẽ cắm đầu xuống nước và cảm thấy rất ngợp

Ngẫm nghĩ trò này thăng cu Nét con anh hai có khi nó chơi xiềng hơn mình. Net và Messi, 4 và 2 tuổi, đêm nào cũng kéo cô ba lên gác để cổ vũ cho nó chơi trò chạy lấy đà rồi bay vèo lên nệm, tư thế giống giống trò trượt thảm này, đôi khi nó còn bay ra khỏi nệm và tông vào đủ các loại đồ xung quanh rầm rầm, vậy mà không hề sợ. Nó còn chơi rất nhiều trò giang hồ khác như leo cây, đu cây, chơi xích đu tốc độ cao, chạy xoay lưng, nhảy xuống hố ...rác, trò nào nó cũng bị mình nhắc cẩn thận, và cảm thấy căng thẳng, đôi khi không đủ kiên nhẫn, la nó một trận cho nó vô nhà kèm theo mấy câu hù dọa.

Có phải vì mình từng bị hù dọa rất nhiều lần, xâu kết các loại tai nạn tương tự và khi gặp tình huống tương tự, mình suy diễn và tự đặt mình trong một rào cản vô hình. Nhưng nếu không suy diễn, phán đoán trước mà cái gì cũng phải thử, thì lỡ sự nguy hiểm xảy ra thật mình phải làm sao?

Lại chợt nhớ đến trò nhát ma mấy đứa cháu, hù ông kẹ, ông ba bị, ông công an và rất nhiều ông kinh dị mà mình cũng không biết ông nào như thế nào, gom các “ông”lại lắp ráp cho thật khủng khiếp vào, cho tới khi cháu nó sợ và nghe theo lời mình? Điều đó liệu có nên? Điều đó liệu có lấy cắp dần sự tự tin của trẻ?

Có con voi rất to, rất khỏe nhưng cam chịu cuộc sống tù đày xiền xích mà không hề có cố gắng vùng vẫy thoát thân, nó chấp nhận cuộc sống và sự ràng buộc như sự đượng nhiên với suy nghĩ rằng nó không thể làm gì để thay đổi. Nó đã từng muốn thay đổi rồi đấy chứ, cách đây nhiều năm mà có được đâu. Nó không biết rằng nó có thể khác xưa nhiều lắm, khi xưa còn nhỏ nó không chống lại sợi xích lớn kia, không có nghĩa rằng bây giờ nó cũng không thể. Vấn đề ở chỗ nó nghĩ rằng nó không thể và chấp nhận hiện tại, nó vẫn sống đấy thôi, xiềng xích có làm nó chết đâu.

Mình lại như con voi, bị xiềng trong nỗi sợ mơ hồ về nước, về rủi ro bị chết chìm, hóa ra lại bị chìm trong nỗi sợ và chết trước rồi.

Ủa, mà vụ này liên quan gì tới bán hàng không biết. Dù sao cũng rất mong đợi đến buổi bán thiệt đầu tiên, bán vé số.




       
Vita-Share communityPHAN THỊ DIỆU LINH
Training Coordinator
Mobile: +84 937959109 | Email: linh.p...@gmail.com
Tel:      +84 835 059 109 | Fax:  +84 839 846 986 | Web: http://www.vita-share.com
275/8B - 275/8D Nguyen Van Luong, Ward 17, Go Vap District, Hochiminh city, Vietnam





On 11/17/2011 10:27 AM, Thuy Lien Nguyen wrote:
trời ơi, chị làm em tò mò về cái lớp này quá, dù đã học , lạ thiệt! chờ bài tiếp theo của chị hihi

“Chúng ta có thể thay đổi sâu sắc cuộc đời bằng một quyết định đơn giản, ít nhất là mở lòng ra đón nhận cái mới”
NGUYỄN THÙY LIÊN

Người sáng lập MaxB | proSales | zenLeader

35 Võ Thị Sáu, Đa Kao, Q. 1, HCM
08.8320. 96 96
Facebook | Yahoo | Skype: nguyenthuylienftu





Vào 22:21 Ngày 16 tháng 11 năm 2011, Phan Dieu Linh <linh...@vita-share.com> đã viết:
Xin lỗi Hoài, sai nhiều quá nên đã tự sửa.

On 11/16/2011 09:50 PM, Phan Dieu Linh wrote:


Công việc Training Coordinator cho tôi cái may mắn là được gặp, được học với rất nhiều thầy cô, trong đó có cả kỹ năng bán hàng. Nhiều khóa học chỉ một vài ngày thôi cũng cung cấp một số "chiêu" rất hữu hiệu để đưa khách hàng đến với cái quyết định rút tiền  ra khỏi túi và nhận hàng về. Nhiều bạn thực hành ngay và doanh số  tăng lên hẳn, nhưng không hiểu sao tôi không dùng được những chiêu đó vào công việc bán hàng của mình, phải chăng do mình bán một sản phẩm vô hình, hay do mình dở, hay khách hàng của mình toàn là những Khách hàng  khó tính . Tôi ngờ ngợ nhận ra thêm một điều, đối tượng khách hàng và món hàng loại gì cũng ảnh hương không nhỏ đến hiệu quả của việc dùng chiêu thức. Và với những sản phẩm cao cấp, hoặc những ồng khách hàng " đầu có sạn" thì không chiêu nào qua mặt các ông được cả. Khi manh nha lộ ý định bán hàng, là ổng dựng hàng rào ngay. Lâu lâu, tôi lôi về được một hợp đồng nho nhỏ, vài chương trình cho công ty nhưng không biết vì sao thành công, không biết họ đồng ý với mình là nhờ chiêu gì. Vì thế mà kiu tôi làm tiếp tục, tôi không làm được, tôi không biết mình đã bắt đầu và kết thúc như  thế nào, rất bản năng.
Mà khách hàng thì càng lúc càng tinh tường và hiểu biết....

Tôi kỳ vọng một chiêu gì đó siêu hơn ở lớp bán hàng này. Vậy mà, Thầy chả dạy gì cả, toàn hỏi, hỏi, và hỏi. Cho đến cuối buổi học, thầy vẫn hỏi. Suốt cả tuần đầu tiên, tôi vẫn chưa quen với việc xoay vần cả ngày trong đống câu hỏi, váng hết cả đầu.  Nào là " Thế nào là tự chủ, cái gì điều khiển hành vi, làm thế nào để giữ sự tự chủ và sống với nó, nếu không tự chủ thì sao...". Thầy cũng chả nhắc chữ nào đến bán hàng.


Khóa học có rất nhiều trò lạ, nhưng không chỉ để lạ.

 Thử thách đáng kể đầu tiên là  đi trên mảnh chai thật. Thầy không dùng đống miểng chai có sẵn từ khóa trước  mà kỹ lưỡng dặn bọn tôi mỗi người  đi học mang theo cái chai thủy tinh trắng, rửa súc 2 lần  bằng nước sôi, đem đến lớp và đập beng beng cho vỡ ngay trước buổi học. Khoảnh khắc đó, chúng tôi đối diện với sự sợ hãi của chính mình, với cảm giác của một người đã từng đứt tay, từng biết miểng chai đâm phải sẽ chảy máu rất đau, với hình ảnh miếng miểng chai nhọn hoắc đang hiện ra trên slide trình chiếu, và phải vượt qua đống miểng chai kinh dị kia, bằng chân trần, không được mang vớ, đi từng nhóm một, từng người một và không ai được giả đò đi toalet cho tới khi hoàn thành bài tập. Gặm nhấm nỗi sợ làm cả đám xanh mặt. Rồi một nhóm xung phong đi trước. Cái không khí ầm ào ảnh hưởng lẫn nhau cũng trở nên quý giá.
Tôi tự hỏi cái gì ngăn cản hành động con người,  vì sao thầy cố tình để bọn tôi gặm nhấm nỗi sợ trước khi thực sự đối diện với thử  thách.
Done. 40 người, vượt qua. Cũng có người bị đứt chân, chảy máu, song nó không đáng kể, nó không dầm dề đẫm máu như bọn tôi tưởng lúc đầu. Nỗi sợ hóa ra không từ đống miểng chai, mà chính trong suy nghĩ, trong sự mặc định, trong kinh nghiệm của chính mình và làm mình chùn bước.

Sự gặm nhấm càng nhiều, cảm giác tin ở mình khi làm được càng  lớn, vì nó hằn sâu vào cảm xúc. Tôi từng nghe thầy Đức dặn trong lớp Train the Trainer  rằng cái gì gắn với nỗi đau sẽ được học nhanh hơn, " no pain, no change", cái gì gắn với cảm xúc sẽ nhớ được lâu hơn, ví như tình đầu mãi không quên được, nụ hôn đầu cũng da diết hơn, bởi nó gắn với rung động đầu đời bất chấp mối tình ấy ngô ngố, chuôi chuối thế nào, món ăn thuở ấu thơ, cảm giác thật  ngon với vị của nó còn đọng lại trên đầu lưỡi, kể thôi cũng thấy thèm. Ấy là nỗi nhớ của cảm xúc, không phải chỉ lý trí.

Niềm tin của tôi tăng dần khi các buổi học của lớp Bán hàng  lấy đi của tôi rất nhiều tâm trí, gợi lại nhiều cảm xúc,  giúp  tôi nhớ, liên tưởng và link rất nhiều thứ với nhau. Tôi quay lại với thói quen viết bài đã bỏ nhiều năm. Viết một lần, không chỉnh sủa, mặc kệ lỗi chính tả, viết mọi thức mình đang nghĩ. Và đêm nay, cũng thế, viết, không coi lại bài cũ. Hàng xóm mở nhạc rình rang, nhưng có lúc tôi như không nghe gì cả. ( Còn tiếp)


       
Vita-Share communityPHAN THỊ DIỆU LINH
Training Coordinator
Mobile: +84 937959109 | Email: linh.p...@gmail.com
Tel:      +84 835 059 109 | Fax:  +84 839 846 986 | Web: http://www.vita-share.com
275/8B - 275/8D Nguyen Van Luong, Ward 17, Go Vap District, Hochiminh city, Vietnam
c



On 11/16/2011 05:41 PM, Thuy Lien Nguyen wrote:
Chị viết hay quá à, rất là thực, chị viết tiếp đi chị ^^

“Chúng ta có thể thay đổi sâu sắc cuộc đời bằng một quyết định đơn giản, ít nhất là mở lòng ra đón nhận cái mới”
NGUYỄN THÙY LIÊN

Người sáng lập MaxB | proSales | zenLeader

35 Võ Thị Sáu, Đa Kao, Q. 1, HCM
08.8320. 96 96
Facebook | Yahoo | Skype: nguyenthuylienftu





Vào 17:38 Ngày 16 tháng 11 năm 2011, Phan Dieu Linh <linh...@vita-share.com> đã viết:

Hi Hoai
Khong viet duoc theo cau hoi cua Hoai, viet theo cam xuc  va nhan dinh rieng nhen
nuoi y tuong may ngay nay de he thong lai. Viet duoc mot khuc. chiu kho gom tung khuc lai gium nhen.

Tôi nghĩ mình không phải dân Sales, mà tôi cũng không ưa nghề Sale. Trong cái mặc định từ truyền thống gia đình không ai làm kinh doanh, tôi nghĩ đây là việc phải nói xạo, phải bằng mọi giá để moi tiền người khác và bán cho được hàng.

Đi làm, hết đoạn tư vấn là đến đàm phán giá, sếp phải la làng “ DL ơi, em mê tiền hơn dùm anh một chút đi”. Không phải tôi chê tiền, nhưng trên bàn đàm phán, tôi luôn sợ khách hàng thiệt thòi. Lời của sếp như một nhát đinh đóng thêm vào mặc định rằng tôi không thể làm nghề bán hàng được. 

Vậy mà một ngày đẹp trời nọ, tôi quyết định đi học lớp kỹ năng bán hàng. Mấy đứa ở công ty ngăn cản, chị ơi đừng phí thời gian

Quyết định Xuất phát từ sự thay đổi một khái niệm về "hàng". Hàng không chỉ là cái mình cầm được trên tay như cục xà bông hay chai nước, mà nó có thể là mọi ý tưởng, mọi thứ trên đời mà mình muốn người khác chấp nhận nó một cách vui vẻ và thỏa đáng. Hóa ra đàm phán là bán hàng, bà tám cũng là bán hàng nốt, thuyết phục là bán hàng, ngồi nín  thinh  không nói gì cũng là bán hàng, lúc đó mình bán cái thái độ lắng nghe chân thành và nhận về sự tin cậy, nhận về cảm xúc thật của đối phương. Hóa ra tiền không phải là thứ duy nhất mình nhận về khi bán hàng.
Vừa nghĩ, vừa suy tung tung, cuối cùng tôi quyết định chấp nhận cái nội quy quái chiêu của ông thầy, chẳng hạn như không được nghỉ buổi học nào, không được đồng ý với thầy nhưng cũng không được cãi thầy...

(còn tiếp )




       
Vita-Share communityPHAN THỊ DIỆU LINH
Training Coordinator
Mobile: +84 937959109 | Email: linh.p...@gmail.com
Tel:      +84 835 059 109 | Fax:  +84 839 846 986 | Web: http://www.vita-share.com
275/8B - 275/8D Nguyen Van Luong, Ward 17, Go Vap District, Hochiminh city, Vietnam







Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages