Chúng ta vừa nghe qua ba bài đọc Kinh Thánh mà GH đã chọn cho Chúa Nhật hôm nay. Cả ba bài đọc khai triển một chủ đề duy nhất, TIN VÀ CỨNG LÒNG TIN. Cả ba bài đọc đều nói về Thiên Chúa như là trung tâm của thực tại và như là trung tâm của đời sống cá nhân chúng ta.
tiên tri Habacuc Thốt lên: "cớ sao chúa tỏ cho con thấy sự gian ác và lao khổ, cướp bóc và bất lương trước mặt con, dù có công lý nhưng kẻ gian ác vẫn thắng?
Chúa phán: người không có lòng ngay sẽ ngã gục, người công chính sẽ sống nhờ trung tín
Trước cảnh bất công , có thể mất lòng tin vào Lời chúa, có thể cứng lòng và mất kiên nhẫn, có thể bỏ lễ, bỏ kinh bỏ đạo và bỏ anh em mình, gia đình mình
và kết cuộc kẻ đó mất ơn Chúa hay nói dúng hơn là làm ơn chúa ra vô ích
họ hỗ thẹn làm chứng cho chua, họ xa lìa gia đình, anh em và xa lìa chúa hậy quả là họ xa lìa chính bản thân minh: chối bỏ đức tin mình đã tuyên thệ bao lần: khi được rửa tôi, rước lễ lần đầu, thêm sức, hôn phối
bài Tin Mừng dạy ta bài học đức tin: các tông đồ là những người kê cận CGS vân xin ban thêm ơn đức tin
tôi ngày nào cũng đi lễ, cũng được kề cận Chúa , nhất là rước Chúa, vậy tôi có thấy đức tin mình mạnh mẽ không, hay phải khiêm tốn xin ban thêm đức tin cho tôi
bởi nếu đức tin chỉ như hạt cải đã có thể dời núi lấp sông. Năm đức tin, chúng ta hãy học gương của Mẹ Teerresa Calcutta
Mẹ Têrêxa đã viết: “Tình yêu đòi hỏi hy sinh. Nhưng nếu chúng ta yêu thương đến mức đau đớn thì Chúa sẽ ban cho ta bình an và niềm hoan lạc của Người.”
Lòng yêu thương làm đau đớn? Đó có phải là một sự mâu thuẫn hay không? Không đúng chút nào cả, bậc làm cha mẹ nào cũng biết thế. Đôi khi yêu là chịu đau khổ cho người khác. Và Mẹ Têrêxa đã không miễn trừ cho chính mình sự khổ đau của những người nghèo nàn nhất trong những người nghèo mà Mẹ phục vụ
Đó là một hình thức thanh tẩy thiêng liêng bằng đau khổ, nơi linh hồn được kéo lại gần Chúa hơn.
Đức Tổng Giám mục Calcutta Ferdinand Périer có viết cho Mẹ Têrêxa năm 1955: “Thiên Chúa hình như ẩn mình trong một thời gian. Điều đó có thể làm ta đau đớn và nếu kéo dài sẽ trở thành việc tuẫn đạo. Vị Thánh Bông Hoa Nhỏ đã trải qua điều đó, Thánh Têrêxa Cả cũng vậy và chúng ta có thể nói hầu hết các vị thánh, nếu không muốn nói là tất cả, đều như thế.”
Đối với Mẹ Têrêxa, bóng đêm như thế là đặc tính nổi bật trong cuộc sống tinh thần của mình.
“Nếu ngày nào tôi làm thánh – Chắc tôi sẽ là một vị thánh của “đêm đen”. Tôi sẽ thường xuyên vắng mặt chốn thiên đàng – để chiếu soi ánh sáng cho người còn trong tăm tối chốn trần gian.”
Trong cuộc sống trường thọ, Mẹ Têrêxa đã cống hiến chính mình cho những kẻ sống trong bóng tối của cuộc đời – người thu hút được trí tưởng tượng của mọi người và chiếm được trái tim của toàn thế giới. Thế nhưng Mẹ luôn luôn nói về sự nghèo nàn cùng cực hơn về tinh thần – nghèo nàn vì không biết Chúa và vì sống xa Người nghèo, người hấp hối, người bị ruồng bỏ, kẻ vô thừa nhận. Đó là hình ảnh con người Mẹ Teresa đã làm nên những sự trọng đjai hco người nghèo nhờ lòng tin
--------------------------------------------
On Mon, 9/30/13, Tran Joseph <
jtra...@yahoo.com> wrote:
Subject: Xin goi bai suy niem Bon Phan va Slideshow CN 27 QN.C
To: "longxuyen" <
ll...@googlegroups.com>
Date: Monday, September 30, 2013, 8:27 AM
BỔN
PHẬN (CN 27 QN.C)
(Kb 1,
2-3. 2, 2-4; 2 Tm 1, 6-8. 13-14; Lc 17,
5-10)
Chúng
ta biết
rằng đức tin không là một mớ kiến thức trong
tâm trí mà là đức tin sống động
trong việc làm. Đức tin sống với cả con người
trong niềm tin, suy tưởng, lời
nói và hành động. Truyện kể: Một nhà
truyền
giáo tới Phi Châu giảng đạo. Ngài muốn chuyển
dịch phúc âm thánh Gioan sang thổ
ngữ địa phương. Ngài gặp nhiều khó khăn vì
ngôn từ rất giới hạn, khó tìm được
những chữ thích hợp ý nghĩa từ tiếng Anh. Thí
dụ: chữ ‘to believe”. Không có
ngôn từ nào trong thổ ngữ địa phương phỏng
dịch chính xác. Ngài đến hỏi một
trong những người dân làng xin giúp đỡ. Khi ngài
giải thích những khó khăn, ông
ta trả lời theo sự hiểu biết của ông ‘to
bebieve - tin’ nên dịch là ‘to listen
with the heart- lắng nghe với trái
tim’.
Một
số người
nghĩ rằng họ đang làm ơn cho Chúa khi họ giữ
các giới răn và thờ phượng Chúa. Chúng
ta phục vụ thờ phượng Thiên Chúa là một đặc
ân. Tiên tri Khabacúc than phiền với
Chúa về sự bị đối xử bất công. Ông kêu van:
Lạy
Chúa, con kêu cầu Chúa cho đến bao giờ mà Chúa
không nghe? Con phải ức ép kêu lên cùng
Chúa, mà Chúa không cứu con
sao?(Kb 1, 2). Ai
cầu xin cũng muốn được
nhậm lời. Tiên tri đối diện nhiều khó khăn và
chịu nhiều đắng cay, ông cầu xin
Chúa mau đáp lời và giải thoát. Ông kêu cầu
Chúa và muốn rằng Chúa phải thực
hành trá oán cho những bất công ngay. Chúa hứa
với ông là sự công chính sẽ được
vãn hòa và sửa phạt công minh. Người làm ác
sẽ bị oán phạt: Người không có lòng ngay thì ngã gục, nhưng người công
chính sẽ sống nhờ trung tín
(Kb 2, 4).
Trong
đời sống
đạo, đôi khi chúng ta nghĩ rằng Thiên Chúa mắc
nợ chúng ta một số điều. Chúng
ta là những người rất chân thành thực thi các
giới răn, tham dự đầy đủ các nghi
lễ, tụ nhóm cầu nguyện hằng tuần và chu toàn
mọi điều luật dạy. Chúng ta nghĩ rằng
Chúa phải ban phần thưởng. Có người tưởng
nghĩ rằng Chúa như ông chủ, chúng ta
là những người làm công. Làm xong việc là phải
trả lương sòng phẳng. Chúng ta
thường quan niệm giữ đạo và thực hành đạo
để được an tâm và lãnh phần phúc.
Thái độ phục vụ Thiên Chúa bị giảm bớt coi
như một khế ước trao đổi. Phần thưởng
trên nước trời là công lao chúng ta phục vụ
dưới thế. Sự phục vụ như thế sẽ mất
đi ý nghĩa tinh ròng. Thực ra việc làm của chúng
ta chẳng có công lênh gì trước
mặt Chúa. Phần thưởng ngày sau hoàn toàn là
hồng ân Chúa ban. Chúng ta cũng chỉ
là người đầy tớ phục vụ Chúa trong tin
yêu.
Có
lần nghe
có vị đại diện tôn giáo bạn thuyết pháp
rằng các tín đồ không nên tin thờ Thượng
đế hay chúa bà nào cả, không có thần thánh,
không có niềm tin và mọi sự do
chính con người phấn đấu và tu luyện mà thành.
Không lệ thuộc vào thế giới thần
thánh vì mọi quyền lực ở trong tay con người.
Vị thuyết pháp đặt vấn đề: Nếu
tin có sự hiện diện của Thiên Chúa quyền năng,
vậy bây giờ tôi sẽ cầu xin Chúa hãy
làm cây xoài sinh ra trái khế. Nếu Chúa không làm
được, vậy là không có Thiên Chúa.
Cách lý luận nghe cũng lạ lạ. Thách thức Thiên
Chúa qua lời cầu nguyện thể theo
ý mình. Về vấn đề niềm tin, Chúa Giêsu đi xa
hơn:
"Nếu
các con có
lòng tin bằng hạt cải, thì dẫu các con khiến
cây dâu này rằng: 'Hãy bứng rễ lên
mà đi trồng dưới biển', nó liền vâng lời
các con (Lc 17, 6).
Chúng
ta tin
vào Kinh Thánh mạc khải và tin vào Đấng Trung
Gian được sai đến. Chúa Giêsu đến
từ Chúa Cha và đã mạc khải cho chúng ta mầu
nhiệm về Thiên Chúa Ba Ngôi và
chương trình cứu độ nhân loại. Tất cả những
điều mà chúng ta tuyên xưng trong
Kinh Tin Kính là nguồn mạch và cốt lõi của
đạo. Tìm đọc lại từng chi tiết trong
Kinh Tin, chúng ta sẽ thấy sự quan phòng của
Thiên Chúa cách đặc biệt cho sự sống
con người. Con người là chi mà Chúa để ý chăm
nom. Con người được tạo nên giống
hình ảnh của Thiên Chúa nên cũng được mời
tham dự vào sự sống đời đời. Chúng ta
hãy lắng nghe và thực hành tin mừng của Chúa.
Vì Lời Chúa là lời hằng sống ban
cho chúng ta sự sống đời đời. Tất cả là
hồng ân.
Đức
tin là
nhân đức đối thần. Tin là lần bước trong
đêm tối của sự phó thác. Tin như tổ phụ
Abraham, ông tuyệt đối tin tưởng vào sự hướng
dẫn của Thiên Chúa. Tin là thái độ
không nghi ngờ, không cần lý luận và không đòi
hỏi phải hiểu thấu. Nếu mọi sự
nhãn tiền trước mắt, chúng ta không cần phải
có đức tin. Trong đời sống tôn
giáo, niềm tin là cột trụ và là tâm điểm của
mọi sinh hoạt sống đạo. Tiên tri
Khahabúc kêu cầu Chúa trong sự mong mỏi đợi
chờ. Hầu như Chúa vẫn lặng im nhưng
ông luôn đặt niềm tin tưởng nơi Chúa. Sống
đức tin là biết sống phó thác mọi sự
trong tay Chúa.
Con
người
là loài thụ tạo giống như chiếc bình gốm
mỏng dòn dễ bể. Người thợ gốm muốn nắn
nên hình thể nào mặc ý, bình gốm không có
quyền đòi hỏi. Bình gốm được trưng
bày trang trí mỹ thuật là một hạnh phúc tuyệt
vời. Con người cũng thế, được hiện
hữu là một ơn trọng. Tất cả những gì chúng
ta làm chẳng thêm gì cho Chúa nhưng
mang lại lợi ích cho chính chúng ta. Chúa Giêsu
nói: Phần các con cũng vậy, khi các con làm xong
mọi điều đã truyền dạy các
con, thì các con hãy nói rằng: 'Chúng tôi là
đầy tớ vô dụng, vì chúng tôi đã
làm điều chúng tôi phải làm' (Lc 17, 10).
Nhận ra chân giá trị của đời sống
để chúng ta tôn thờ Chúa cho phải
đạo.
Truyện
kể: Có một bà cụ già trải qua thời gian
rất nghi
ngờ về sự hiện diện của Thiên Chúa. Bà bồn
chồn lo lắng vì chưa bao giờ xảy đến
với bà như thế. Trong thất vọng, bà chạy đến
với một vị linh mục xin lời
khuyên. Bà hy vọng vị linh mục sẽ lý luận để
chứng minh cho bà là Thiên Chúa hằng
sống và tốt lành. Bà rất ngạc nhiên rằng linh
mục chẳng nói gì về vấn đề này. Lời
khuyên rất đơn sơ và xem ra không ăn nhập gì
cả. Linh mục nói với bà hãy ra đi
và thực hành những nghĩa cử yêu thương, tử
tế và cảm thông với những người bà gặp
trong đời, mọi sự sẽ tốt đẹp. Bà thực hành
lời khuyên và thời gian trôi qua, tất
cả những nghi ngờ về Thiên Chúa hoàn toàn biến
mất.
Thánh
Phaolô là tông đồ nhiệt thành luôn khuyến khích
mọi người liên kết chặt chẽ với
Chúa Kitô. Kêu gọi sống kiên tâm và vững mạnh
trong ơn nghĩa của Chúa. Phaolô
phó dâng hoàn toàn cuộc đời trong Chúa. Những
thơ viết cho cá nhân hay các giáo
đoàn luôn là những lời khuyên răn, khích lệ và
hướng dẫn sống đạo: Vì chưng, Thiên Chúa
không ban cho chúng ta
một thần khí nhát sợ, mà là thần khí dũng
mạnh, bác ái và tiết độ (2Tm 1, 7). Phaolô
say mê trong việc rao truyền Chúa Kitô phục sinh
và mọi sự đều qui hướng về Đức
Kitô. Đến nỗi ngài đã phải thốt lên rằng
tôi sống nhưng không phải là tôi, mà
là Chúa Kitô sống trong tôi. Ngài tiếp
tục khuyên răn môn đệ luôn sống trong sự thật
của đức ái: Con hãy lấy những lời lành lẽ
phải, con đã nghe cha nói, làm mẫu mực
trong đức tin và lòng mến nơi Đức Giêsu Kitô
(2Tm 1, 13).
Lạy Chúa, chúng
con chỉ
là đầy tớ vô dụng. Tất cả cuộc sống đều
nhờ bởi ơn Chúa. Xin Chúa đừng để chúng
chìm đắm trong sự hão danh và háo thắng. Mọi
công trình vĩ đại thuộc tinh thần
cũng như vật chất đều qui hướng để làm sáng
danh Chúa hơn nữa. Xin Chúa chúc
lành cho mọi công việc bổn phận hằng ngày của
chúng con. Amen
Lm. Giuse Trần
Việt
Hùng
Bronx, New
York
--