Bai suy niem Toi Trung va Slideshow CN Le La.C

1 view
Skip to first unread message

Tim Truong

unread,
Mar 20, 2013, 12:31:10 AM3/20/13
to chiase suyniem




TÔI TRUNG (LỄ LÁ.C)
(Is 50, 4-7; Phil 2, 6-11; Lc 22, 14-23.56 - 23, 1-49)
Bước vào Tuần Thánh, chúng ta có cơ hội suy gẫm về tình yêu thương cao vời mà Thiên Chúa đã dành cho nhân loại. Con đường Chúa đã đi xưa là con đường tình yêu, con đường khiêm hạ từ bỏ và hiến thân. Chúng ta không thể nào hiểu thấu mầu nhiệm sự đau khổ, nếu chúng ta không nhận biết tình yêu. Chúa Giêsu Kitô đã hạ thân làm người như chúng ta, ngoại trừ tội lỗi. Ngài đến với con dân của Ngài, nhưng họ đã không nhận biết Ngài. Dân chúng đã đối xử với Chúa một cách bất công và vô tâm. Chúa Giêsu đã giảng tin mừng, làm phép lạ và mạc khải về sứ mệnh của chính mình, nhưng con dân vẫn không nhận ra Chúa. Họ lại đồng lõa để tẩy chay và loại bỏ Chúa ra khỏi cuộc sống. Chúa đã chấp nhận thương đau chỉ vì tình yêu. Càng yêu thương càng muốn cho đi. Tình yêu dâng hiến không bao giờ vơi cạn. Trái tim yêu thương và lòng thương xót Chúa tràn ngập mọi khát vọng của con người. Theo gót chân Chúa, qua mọi thời đã có biết bao nhiêu người đã đáp lại lời mời gọi yêu thương để hiến thân hy sinh phục vụ tha nhân.
Tiên tri Isaia đã tiên báo về số phận của Người Tôi Tớ Chúa: Thiên Chúa là Chúa Thượng đã mở tai tôi, còn tôi, tôi không cưỡng lại, cũng chẳng tháo lui (Is 50, 5). Người tôi trung chấp nhận số mệnh trong sự phục tùng ý Chúa. Số phận thật là hẩm hiu và đau buồn! Hình ảnh của người tôi tớ thấp cổ bé miệng bị người đời mắng nhiếc, xỉ vả và khinh bỉ. Tôi tớ không tựa nương vào quyền thế của người đời. Người tôi tớ phải đối diện với tất cả sự hung bạo của con người. Isaia đã diễn tả về thân phận của người tôi tớ: Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn, giơ má cho người ta giật râu. Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ (Is 50, 6). Trong chương trình cứu độ, Thiên Chúa đã mạc khải qua mọi dấu chỉ, hình ảnh và biến cố đều có sự liên quan tới cuộc đời của Đấng Cứu Thế. Ngài chính là con chiên bị đem đi sát tế. Ngài là Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian.
Thánh Phaolô trong thơ gởi cho tín hữu thành Philipphê đã rao truyền về Chúa Kitô chịu đau khổ, chịu chết và sống lại. Chúa Giêsu mang thân phận một con người: Nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế (Phil 2, 7). Chúng ta học biết Ngài là người gốc Do-thái với nước da sạm nắng ngâm đen và bộ râu quai xàm. Đầu vấn tóc trùm khăn. Khi ra rao giảng tin mừng, Chúa Giêsu là một người đàn ông trẻ, trạc tuổi ngoài 30. Hằng ngày Ngài chung sống với dân, cùng ăn uống và sinh họat giống như họ mọi đàng. Trong khi rao giảng, Ngài đã thực hiện nhiều sự lạ, nhưng dân chúng khó có thể tin rằng Ngài là Con Thiên Chúa. Đã có lần Gioan Tẩy Giả giới thiệu Ngài là Chiên Thiên Chúa và là Đấng xóa tội trần gian. Chúa Cha từ trời đã phán: Này là Con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng.
Chúng ta không thể hiểu chương trình cứu độ, nếu không tìm hiểu xuyên suốt lịch sử của dân tộc Do-thái. Dân tộc đã được hình thành trên hai ngàn năm để đón nhận ơn cứu độ. Khi thời gian đã mãn, Chúa Con hiện hữu từ đời đời đã hóa thân làm con người xuống trần gian. Buông bỏ mọi vinh quang để hạ thân trở thành một Hài Nhi bé nhỏ nghèo nàn nằm trong máng cỏ. Ngài đã chọn đi theo con đường khiêm hạ để cứu độ chúng sinh. Ngài đã trở thành người vô gia cư, vô sản và không dựa vào quyền lực của thế trần. Ngài mang trái tim rộng mở, lòng xót thương vô bờ và tình yêu tuyệt hảo. Với tình yêu, Ngài đã làm tất cả.  Thánh Phaolô viết tiếp: Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự (Phil 2, 8). Chúng ta biết rằng chết trên thập tự là một cái chết ô nhục nhất trong thời đại đó. Cái chết của Chúa Giêsu là một sự hiến thân tự nguyện. Ngài là Chúa và là trung gian của mọi loài thụ tạo. Vậy mà con người đã đóng đinh Chúa của mình vào thập tự.
Trong bài tường thuật sự thương khó, thánh Luca đã dẫn nhập tiến trình về những ngày cuối đời của Chúa Giêsu. Chính Chúa Giêsu đã nói: Bởi vì, Thầy nói cho anh em hay, Thầy sẽ không bao giờ ăn lễ Vượt Qua này nữa, cho đến khi lễ này được nên trọn vẹn trong Nước Thiên Chúa."(Lc 22, 15). Lễ Vượt Qua hằng năm sẽ chấm dứt và giáo ước cũ dâng hiến bằng máu chiên bò đã khép lại. Thầy sẽ không bao giờ ăn lễ Vượt Qua nữa, vì chính Chúa đã thiết lập một Lễ Vượt Qua mới. Lễ Vượt Qua sự chết tới sự sống lại của chính Chúa. Chúa Giêsu đã lập giáo ước mới bằng chính máu của Ngài. Máu Chúa đổ ra cho nhiều người được ơn tha tội. Chúa Kitô thượng tế chỉ dâng hiến lễ một lần là đủ công đền tội cho cả nhân loại.
Chúa ban cho con người có trí khôn, ý chí và tự do. Dân chúng tẩy chay và kết án Chúa là sự chọn lựa tự do của lòng họ. Chúa Giêsu chấp nhận chén đắng cũng hoàn toàn tự do, nhưng Ngài luôn vâng theo thánh ý Chúa Cha. Mỗi người chịu trách nhiệm về sự chọn lựa và cách hành xử của mình. Chúng ta không thể đổ lỗi hay qui trách nhiệm cho người nào khác. Chúng ta nhận biết rằng khi mọi sự hành khổ Chúa Kitô đã hoàn tất, thì một người đội trưởng đã lên tiếng như là lời hối lỗi vì sự lầm lẫn: Thấy sự việc xảy ra như thế, viên đại đội trưởng cất tiếng tôn vinh Thiên Chúa rằng: "Người này đích thực là người công chính! "(Lc 23, 47).
Trong Năm Đức Tin, chúng ta hãy xác tín lại niềm tin vào Chúa Kitô. Chúa Kitô là chủ của lịch sử vũ trụ và của tâm hồn. Ơn cứu độ phổ quát ban cho mọi người và mọi thời. Cho dù con người có chấp nhận Chúa Giêsu hay không, Chúa vẫn là Con Thiên Chúa. Chúng ta cũng không lạ gì khi còn có rất nhiều người chưa biết, chưa tin hoặc chối từ Chúa. Xưa cũng như nay, ngay từ khởi đầu khi xuất Ai-cập, dân Do-thái chứng kiến biết bao nhiêu sự lạ qua sự quan phòng của Thiên Chúa, nhưng vì lòng yếu đuối, họ chứng nào lại rơi vào tật ấy. Khi Chúa Giêsu xuất hiện, các nhà lãnh đạo tôn giáo cũng vì ghen tương, đã tìm mọi cách để chối từ và tẩy chay. Họ vận động dân chúng vào hùa để kết tội và loại bỏ Chúa khỏi đời sống. Các trưởng tế, luật sĩ và biệt phái đã toa rập với chính quyền để xin giết Đấng Cứu Thế của họ. Thực ra, chính các nhà lãnh đạo tôn giáo cũng chưa nhận biết đích thực Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã không chấp tội, nhưng xin Chúa Cha tha tội cho họ vì họ lầm chẳng biết.
Qua cái chết, Chúa Kitô đã bước vào sự sống vĩnh cửu. Danh thánh của Chúa Giêsu lại vang lên đến tận cùng trái đất: Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ (Phil 1, 10). Chúa Kitô trở thành trung tâm điểm của tất cả niềm tin của con người. Nhờ danh Ngài mà chúng ta được ơn cứu thoát. Trong tất cả các lễ nghi phụng vụ, cử hành các Bí tích và sinh hoạt mục vụ đều qui về một mối, đó là Chúa Giêsu Kitô phục sinh. Qua Ngài, chúng ta dâng lời tạ ơn Thiên Chúa Cha. Sự gắn bó kết hợp với Chúa Kitô là đỉnh cao của đời sống chiêm niệm: Và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng:"Đức Giêsu Kitô là Chúa" (Phil 2, 11). Chúng ta vẫn thường nghe hát: Ôi Giêsu, Chúa Giêsu là Vua, Chúa muôn thuở là Chúa, Chúa các Chúa. Chúng ta hãy hãnh diện tuyên xưng danh Chúa mọi nơi và mọi lúc. Đừng ngại mang hình tượng thánh giá Chúa và ghi dấu thánh giá trên mình. Chúng ta là Kitô hữu mà!
Lạy Chúa, Chúa đã chịu trăm ngàn đắng cay vì tội lỗi của chúng con. Dân xưa bị lầm lẫn không biết, nên đã kết án tội chết cho Chúa. Chúng con hôm nay lại sống thờ ơ lạnh nhạt với lời mời gọi tình yêu hy sinh. Xin cho chúng con biết yêu như Chúa đã yêu. Một tình yêu hiến thân vô điều kiện.
Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York
--
 
---
You received this message because you are subscribed to the Google Groups "Lien lac chung vien Long Xuyen" group.
To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to llcvl+un...@googlegroups.com.
For more options, visit https://groups.google.com/groups/opt_out.
 
 


TÔI TRUNG (LE LA. C).doc
CN Le La. C.pps
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages