Một câu chuyện về lòng
kiên trì
1. Tôi
là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở
DeMoines. Tôi luôn kiếm
được lợi tức từ công việc dạy đàn dương cầm _ đó là một
công việc mà tôi đã làm
suốt 30 năm qua. Trong thời gian đó, tôi đã gặp nhiều trẻ
em có những khả năng
về âm nhạc ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi chưa bao giờ có
hứng thú trong việc có
học sinh thuộc dạng "cần nâng đỡ" mặc dù tôi đã từng dạy
một vài học
sinh tài năng. Tuy nhiên tôi cũng dành thì giờ vào những
học sinh mà tôi gọi là
"trơ nhạc". Một trong những học sinh đó là Robby.
Robby đã 11 tuổi
khi mẹ cậu thả
vào lớp trong bài học dương cầm đầu tiên. Tôi thích những học
sinh (đặc biệt là
những cậu bé) bắt đầu ở lứa tuổi nhỏ hơn, và nói điều đó với
Robby. Nhưng Robby
nói rằng mẹ cậu luôn luôn mơ ước được nghe cậu chơi dương cầm.
Vì vậy tôi đã
nhận cậu vào học. Thế là Robby bắt đầu những bài học dương cầm
đầu tiên và tôi
nghĩ rằng đó là sự cố gắng vô vọng. Robby càng cố gắng, cậu
càng thiếu khả năng
cảm thụ âm nhạc cần thiết để tiến bộ. Nhưng cậu rất nghiêm túc
trong việc ôn
lại những bài học và những bản nhạc sơ đẳng mà tôi yêu cầu cất
cả các học sinh
của mình đều phải học. Sau nhiều tháng ròng rã, cậu miệt mài
cố gắng và tôi vẫn
cứ lắng nghe và cố động viên cậu. Cứ hết mỗi bài học hàng
tuần, cậu luôn nói:
"Một ngày nào đó mẹ em sẽ đến đây để nghe em chơi đàn". Nhưng
điều đó
dường như vô vọng. Cậu không hề có một năng khiếu bẩm sinh
nào. Tôi chỉ thấy mẹ
cậu (một phụ nữ không chồng) ở một khoảng cách khá xa khi thả
cậu xuống xe và
chờ cậu trong một chiếc xe hơi cũ mèm khi đến đón cậu. Bà luôn
vẫy tay và mỉm
cười nhưng không bao giờ ở lại lâu.
Thế rồi một ngày
nọ Robby không
đến học nữa, tôi định gọi điện cho cậu nhưng thôi, bởi vì cậu
không hề có chút
năng khiếu nào, có lẽ cậu đã quyết định theo đuổi một con
đường khác. Tôi cũng
vui khi cậu không đến nữa. Cậu làm cho sự quảng bá trong việc
dạy dỗ của tôi
mất ưu thế! Vài tuần sau đó, tôi gởi đến nhà những học sinh
của mình các tờ bướm
thông báo cho buổi diễn tấu sắp tới. Trước sự ngạc nhiên của
tôi, Robby (cũng
đã nhận một tờ bướm) hỏi xem cậu có được tham dự biểu diễn hay
không. Tôi bảo
với cậu, buổi diễn chỉ dành cho học sinh đang học, vì cậu đã
thôi học nên cậu
sẽ không đủ khả năng thực hiện. Cậu nói rằng mẹ cậu đang ốm và
không thể chở
cậu đi học nữa, nhưng cậu vẫn luôn luyện tập. "Cô Hondorf… cô
cho em diễn
một lần thôi…", cậu nài nỉ. Tôi không hiểu điều gì đã xui
khiến tôi cho
phép cậu chơi trong buổi trình tấu đó. Có thể là cậu đã tha
thiết quá, hoặc là
một điều gì đó trong tôi đã bảo mách tôi rằng điều đó là đúng.
Đêm biểu diễn đã
đến. Trong hội
trường đông nghịt những phụ huynh, bạn bè và họ hàng. Tôi bố
trí cho Robby ở
cuối chương trình trước khi tôi xuất hiện để kết thúc và cảm
ơn những học sinh
đã trình diễn. Tôi nghĩ rằng tất cả những rủi ro mà cậu có thể
gây ra cũng là
lúc kết thúc và nếu có bề gì thì tôi cũng có thể "chữa cháy"
cho sự
biểu diễn yếu kém của cậu bằng tiết mục "hạ màn" của tôi. Và
buổi
biểu diễn trôi qua không một trở ngại nào. Những học sinh đã
luyện tập nhuần
nhuyễn và trình bày rất tốt. Thế rồi Robby bước ra sân khấu.
A? quần cậu nhàu
nát và mái tóc như tổ quạ.
"Tại sao cậu lại
không ăn
vận như những học sinh khác nhỉ? Tôi nghĩ "Tại sao ít ra mẹ
cậu lại không
chải tóc cho cậu vào cái đêm đặc biệt như thế này chứ?"
Robby mở nắp đàn
lên và bắt đầu.
Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu tuyên bố rằng cậu chọn bản
Concerto số 21 cung Đô
trưởng của Mozart. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những gì
tiếp theo đó. Những
ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà. Cậu
đã chơi những giai
điệu từ nhẹ nhàng êm dịu đến hùng tráng… thật có hồn và đầy
điêu luyện trong sự
phối âm tuyệt diệu của nhạc Mozart. Chưa bao giờ tôi nghe một
đứa trẻ ở tuổi ấy
trình bày nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưỡi cậu đã kết
thúc trong một âm
thanh huy hoàng mạnh mẽ và mọi người đều đứng lên vỗ tay.
Không nén được lệ
tràn trong mắt, tôi chạy lên sân khấu và vòng tay ôm lấy Robby
trong hạnh phúc:
"Cô chưa bao giờ nghe em chơi hay như thế Robby ạ. Làm sao em
có thể làm
được điều đó?". Robby giải thích qua chiếc micro "Thưa cô
Hondorf… cô
có nhớ là em đã kể rằng mẹ em đang ốm? Thực ra, mẹ em đã bị
ung thư và qua đời
sáng nay. Mẹ em bị điếc bẩm sinh vì vậy đêm nay là đêm đầu
tiên mẹ em nghe thấy
em đàn. Em muốn làm điều gì đó thật là đặc biệt".
Tối hôm ấy,
trong hội trường
không đôi mắt nào không nhỏ lệ. Khi những người ở Trại Xã Hội
đưa cậu từ sân
khấu trở về trại mồ côi tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng.
Tôi chợt nghĩ,
đời tôi nhiều ý nghĩa biết bao khi đã từng nhận một học sinh
như Robby. Không,
tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào "cần nâng đỡ", nhưng
đêm đó
tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby. Cậu là thầy của
tôi và tôi chỉ là
một học trò. Bởi vì cậu đã dạy cho tôi ý nghĩa của sự kiên
trì, của tình yêu và
niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể
tạo ra cho người
khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao. Điều này càng
đặc biệt ý nghĩa
hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ
tại tòa nhà
Alfred P. Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 4 năm
1995 nơi cậu đang
biểu diễn.