Fwd: Bất động sản

2 views
Skip to first unread message

Binh Nguyen

unread,
Apr 25, 2026, 5:19:41 AM (3 days ago) Apr 25
to Giadinhluatkhoa via, ÝDân Yahoo, Cau Lac Bo Bao Chi, TGNS, Tieng Que Huong, Thái Văn Hoà, DuyThuong Vo, LS Phan Văn Thức, Nguyễn Vạn Thắng, Đỗ Hữu Phương, SVLK



Begin forwarded message:

From: Binh Nguyen <dacsa...@yahoo.com>
Date: April 25, 2026 at 1:50:15 AM PDT
To: Đặc San Ý Dân <dacsa...@yahoo.com>
Subject: Bất động sản

BẤT ĐỘNG SẢN

Tác Giả JIMMY NGUYỄN

Năm 72, tui có đọc một bài viết của giáo sư Vũ Quốc Thúc, lúc đó giáo sư đang giảng dạy ở Đại Học Luật Khoa Saigon. Bối cảnh năm 72 là mọi người thấy ló dạng hoà bình và suy nghĩ để phát triển đất nước sau chiến tranh. Nên nhiều nhân sĩ, trí thức đua nhau hiến kế với lòng yêu nước. Có người nói về phát triển công nghiệp, nông nghiệp. Có người đề nghị cải cách giáo dục, đào tạo nhân tài. Vân vân. Giáo sư nói xây dựng, xây cất là cách nhanh nhất giúp ta thoát khỏi đói nghèo. Trên bình diện quốc gia cần luật lệ thông thoáng trước (giáo sư luật mà). Có chính sách tốt, tự nhiên nó phát triển.
Giáo sư nói đầu tư bất động sản cần luật chớ không cần... vốn. Thời đó không ai hiểu cả. Chỉ sau này khi sống ở nước ngoài nhiều năm, mới biết luật lệ quan trọng hơn cả tiền bạc. Có luật thì ngân hàng mới dám cho vay.

Người ít vốn nếu biết cách vẫn có thể làm ăn được. Tiền đổ vào xây dựng dễ hơn đổ vào các ngành khác, nó mau chóng vực dậy một quốc gia kiệt quệ bởi chiến tranh.
Cũng có nhiều cái mình không biết. Thí dụ như để cho một công ty nước ngoài vào VN xây dựng một khách sạn năm sao chẳng hạn. Nếu họ đầu tư một triệu thì quốc gia đó phải có ba trăm ngàn bỏ vô một quỹ trọng tài nào đó. Để nếu có tranh chấp hay bị quốc hữu hoá, thì người đầu tư còn biết kiện ở đâu để lấy lại. Đó là vốn của quốc gia bỏ ra trước thì tư bản mới chịu "nhào vô". Họ khôn lắm, không bao giờ nắm dao đằng lưỡi.

Tiếc thay những trí thức, nhân tài như giáo sư không có đất dụng võ. Để sau 75, quốc gia lúng túng vì thiếu luật lệ. Nên ta hiểu vì sao nước Mỹ tiến bộ. Họ có đội ngũ luật sư. Làm cái giống gì cũng phải có luật.

Ngành xây dựng phát triển kéo theo mọi ngành khác cùng hưởng lợi. Nhất là công ăn việc làm. Đây là cách nhanh nhất để vực dậy nền kinh tế. Còn các ngành sản xuất, phải mất từ mười năm mới có lời. Phát triển xây dựng cần một lãi suất vay mượn thích hợp. Vài ba "chấm" thấp thấp là bà con vui mừng xuống tiền... cọc để các công ty xây dựng làm ngày làm đêm. Ổng Dượng rầu ông Fed là vậy.

Khủng hoảng kinh tế năm 1929 bắt đầu cũng tại nước Mỹ. Sản xuất hàng hóa dư thừa khiến mọi thứ rẻ mạt và các nhà máy phá sản. Tổng Thống Roosevelt ban hành một chính sách (tên gì tui quên rồi) về xây dựng. Nhà nước bỏ tiền xây các công trình công cộng. Người dân có việc làm, có lương để tiêu xài và các ngành sản xuất từ từ phục hồi. Dĩ nhiên đây cũng là con dao hai lưỡi. Lạm dụng nó sẽ khiến nhiều "thành phố ma" mọc lên và ngân hàng sập tiệm.

Nước Mỹ bây giờ khi ông Dượng nắm quyền. Bên ngoài hào nhoáng mà bên trong rối bời vì nợ nần quá xá. Giống như bà chủ... hụi. Nhà cửa, xe cộ, túi hiệu mà toàn mua bằng tiền của... người ta. Phải trả tiền lời cắt cổ bằng cách hốt hụi non. Lấy nợ mới trả nợ cũ. Làm sao để thoát khỏi tình trạng này? Vực dậy các ngành sản xuất đã "rỉ sét" phải cần vài năm. Mà ông Dượng chỉ có mươi tháng nữa. Người Mỹ không kiên nhẫn. Mất đa số quốc hội giữa nhiệm kỳ là bó tay mọi tổng thống.

Là dân bất động sản. Ông Trump nhận ra Trung Đông là cơ hội đầu tư ngành xây dựng. Biến sa mạc thành tiền kiểu Las Vegas. Các quốc gia vùng này giàu có. Tiền của họ nằm đầy trong các ngân hàng khắp thế giới. Dầu hoả rồi cũng có ngày cạn kiệt. Họ phải tìm đường phát triển khác. Phải có hạ tầng đường xá, cầu cống và các thành phố như kiểu Dubai. Thì tiền mới đẻ ra tiền. Nhiều chính khách đến dụ dỗ họ để lấy hợp đồng làm ăn. Nhưng họ chỉ tin tưởng ông Trump. Ông thất cử năm 20. Họ ... chờ. Ông đắc cử. Chưa vô Bạch Cung mà họ đã đến Mar A Lago bàn bạc rồi. Vì sao họ chờ ông Trump?

Bà con thử nghĩ , xây dựng mà kế bên có ông láng giềng hung hăng, lại sắp có bom nguyên tử thì bố bảo ai dám xuống tiền. Chỉ khi Trung Đông có hoà bình dưới sự bảo đảm an ninh của Mỹ thì tư bản mới ồ ạt đầu tư.
Mỗi quốc gia có một thế mạnh. Mỹ không thể ngồi may vá nhưng khi cần luật sư, bảo hiểm, tài chánh và bao nhiêu dịch vụ khác phục vụ cho xây dựng. Mỹ là bậc thầy.

Nên giờ tui mới biết tại sao ông Trump chọn một bộ trưởng quốc phòng trẻ tuổi chịu chơi. Tại sao ngành sản xuất vũ khí Mỹ quay sang ủng hộ Dượng trong cuộc bầu cử này. Và bây giờ họ làm 3 ca không nghỉ. Mọi vũ khí tiên tiến nhất đã được đưa đến căn cứ ở Ấn Độ Dương cả hai tháng nay. Tất cả nhắm vào Iran. Nói ra là... ác. Nhưng như một vài bạn có comments trong bài trước. Tất cả vì tiền, vì quyền lợi quốc gia. Không có vấn đề đạo đức ở đây.

Chuyện nước Úc mấy năm trước. Một doanh nhân khi về nhà sau buổi làm việc. Bị một tên cướp đâm một nhát vào bụng rồi lấy giỏ tiền. Không ai thấy nhưng.... vệ tinh thấy. Thấy hắn đi từ đâu, núp ở đâu rồi sau đó trốn ở đâu. Bây giờ đụng xe chết người rồi bỏ chạy giữa đêm thanh vắng. Cảnh sát tìm ra liền. Thì mấy ông "Vệ Binh Cách Mạng" giấu bom đạn ở đâu chỉ là chuyện nhỏ. Cho là hầm sâu bom không xuyên thủng thì mấy... cửa hầm bị lấp cũng vậy mà thôi.
Mỹ cũng cần phô trương sức mạnh. Lâu lâu phải làm một lần không thì người ta... quên. Người ta khinh thường.

Họ có kinh nghiệm để không mắc sai lầm quá khứ. Chọn Iran để uýnh là tạo hoà bình trong sức mạnh. Để bác Tập, bác Pu biết mình biết ta. Chớ chỉ hăm mà không uýnh, người ta cười mình "xạo". Bây giờ đánh là có thể báo trước để dân tránh xa.
Tui hỏng khuyến khích bạo lực. Chỉ "chém gió" chuyện thời sự cho vui. Đoán mò là việc làm "động não". Nó khiến mình chống già nua. Chớ mình tài giỏi thì giờ này đâu còn phải làm ... thợ hồ. Hic!

Jimmy Nguyễn

Sent from my iPad
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages