The paradox of our time

1 view
Skip to first unread message

Cuong Phu DANG

unread,
Aug 9, 2011, 12:28:11 PM8/9/11
to auchau-engl...@googlegroups.com

Dear all,

Here are some words having something related to the previous letter from Mr. Ton That Hoa that someone has shared with me some time ago. Now I share them with you all here. Hope that it will be useful for you. 

There are quite a lot of simple things that we just simply can not recognize them in our lives, right? 


May you all be well and happy!

CD

PS: many thanks to Mr. Ton That Hoa and Ms Anh for sharing many nice posts here.

-----------------

The paradox of our time in history is that we have taller buildings, but shorter tempers; wider freeways, but narrower viewpoints; we spend more, but have less; we buy more, but enjoy it less.


We have bigger houses and smaller families; more conveniences, but less time; we have more degrees, but less sense; more knowledge, but less judgment; more experts, but more problems; more medicine, but less wellness.


We drink too much, smoke too much, spend too recklessly, laugh too little, drive too fast, get angry too quickly, stay up too late, get up too tired, read too seldom, watch TV too much, and pray too seldom.


We have multiplied our possessions, but reduced our values. We talk too much, love too seldom, and hate too often. We've learned how to make a living, but not a life; we've added years to life, not life to years.


We've been all the way to the moon and back, but have trouble crossing the street to meet the new neighbor. We've conquered outer space, but not inner space; we've done larger things, but not better things.


We've cleaned up the air, but polluted the soul; we've split the atom, but not our prejudice.


We write more, but learn less; we plan more, but accomplish less. We've learned to rush, but not to wait; we have higher incomes, but lower morals; we have more food, but less appeasement; we build more computers to hold more information to produce more copies than ever, but have less communication; we've become long on quantity, but short on quality.


These are the times of fast foods and slow digestion; tall men, and short character; steep profits, and shallow relationships. These are the times of world peace, but domestic warfare; more leisure, but less fun; more kinds of food, but less nutrition.


These are days of two incomes, but more divorce; of fancier houses, but broken homes. These are days of quick trips, disposable diapers, throw away morality, one-night stands, overweight bodies, and pills that do everything from cheer to quiet to kill. 


With Mettā,
Cuong DANG
Skype: dpccan




2011/8/8 ngoc anh nguyen <anh.vi...@gmail.com>
Dear All,
We are profusely thankful to Mr Hoa for his sharing the letter written
in Vietnamese. For those who have not read it, please do. A short,
simple story below can teach us a great lesson for human life. It
dawns on us that how happy our lives are as we do not live in
captivity, darkness, and inability like the lizard in the story. Let's
value what we have.
Best regards,

On Aug 7, 5:27 pm, Ton That Hoa <tonthathoa1...@gmail.com> wrote:
> ---------- Forwarded message ----------
> From: Kim Ngoc <duckling0...@yahoo.com>
> Date: 2011/8/7
> Subject: Chuyển tiếp: Một bức thư vô cùng linh nghiệm
> To: van nguyen <be_buon_ngu...@yahoo.com>, Vivian Do <miss21_v...@yahoo.com>,
> Hai Huynh <extreme_style...@yahoo.com.vn>, Hoang 2F <z4k...@yahoo.com>, Toan
> Huynh Nghia <nghiatoan...@yahoo.com>, hong viet hai <haide...@yahoo.com>,
> tam hoang <hoangtam1...@yahoo.com.vn>, Tuong Quyen Le <
> tuongquye...@yahoo.com>, Thi Nguyễn Đình <nguyendinhthi_10...@yahoo.com>, "
> sea...@googlegroups.com" <sea...@googlegroups.com>, "thome...@yahoo.com" <
> thome...@yahoo.com>, "truclinh_...@yahoo.com" <truclinh_...@yahoo.com>, "
> phuthuykog...@yahoo.com" <phuthuykog...@yahoo.com>, "fewligh...@yahoo.com" <
> fewligh...@yahoo.com>, "maitanphuc2...@yahoo.com" <maitanphuc2...@yahoo.com>,
> "dr.dangngoct...@yahoo.com" <dr.dangngoct...@yahoo.com>, "
> anhkhoacr2...@yahoo.com" <anhkhoacr2...@yahoo.com>, "hoa_dai...@yahoo.com" <
> hoa_dai...@yahoo.com>, "ngdinh...@yahoo.com" <ngdinh...@yahoo.com>, "
> u_nu_hien_mui2...@yahoo.com" <u_nu_hien_mui2...@yahoo.com>, "
> lucky_kon...@yahoo.com" <lucky_kon...@yahoo.com>
>
> *   **Đừng bao giờ từ bỏ  những người bạn bạn đã yêu thương!*
> Hãy gửi câu chuyện  này tới mỗi người bạn bạn đã từng tiếp xúc  trong cuộc
> đời này, trong 96 tiếng đồng hồ bạn  nhất định phải gửi đi nhé!
>
>    Ở Nhật xảy ra một câu chuyện có thực  100% như thế này: Có một người
> vì muốn  sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc  Nhật thường
> đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên  trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để
>  rỗng.
>
>     Khi anh ta dỡ  tường ra, phát hiện có một chú thạch  sùng đang ngủ ở
> trong đó, đuôi nó bị đóng vào vào tường bởi một  chiếc đinh được đóng từ
> ngoài vào trong. Anh  này thấy tình  cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa
> thấy tò  mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc  đinh, trời ạ! đây là chiếc đinh
> được đóng khi xây nhà 10 năm trước.
>
>    Rút cục là có chuyện gì thế  này nhỉ? Chú  thạch sùng này  đã mặc kẹt
> trên tường mà vẫn sống  được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường
> tối, thật không đơn giản chút  nào. Có gì đó bất thường  thì phải? Anh ta
> tiếp tục tục nghĩ ngợi,  đuôi nó bị  đóng chặt, không thể xê dịch  được, thế
> nó đã sống được nhờ vào  điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa  sửa
> công trình  của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch  sùng này  đã ăn gì?
> Anh  muốn nghiên cứ tìm hiểu xem sao.
>
>     Một lát sau, không biết  từ đầu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng
> nó ngoặm  miếng thức ăn… ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ?
>  Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng  vào đuôi  không thể đi lại được, một
> bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn  mớm cho bạn trong suốt mười năm
> qua. Tôi nghe  xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không  nghĩ thêm
> về mối quan hệ của chúng nữa.
>
>    Các bạn ạ, cùng với  sự phổ cập của máy tính trong xã hội con  người, tốc
> độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp,
> …  ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng
> ta với nhau phải chăng cũng ngày một gần nhau hơn ? … Cho nên đừng bao giờ
> từ bỏ những người mà chúng ta yêu thương nhé!
>
>     Hãy gửi câu chuyện  này tới mỗi người bạn bạn đã từng tiếp xúc  trong
> cuộc đời này, nhất định phải gửi trong  vòng 96 tiếng đồng hồ đấy nhé!
> Cách làm này khởi nguồn từ nước Anh, nó đã từng làm cho trái đất  này đảo
> lộn cả chục lần, bây giờ vận may đang đến với bạn, nếu như bạn làm theo đúng
> yêu cầu, trong bốn ngày bạn sẽ gặp may mắn, không phải là chuyện  đùa đâu
>  nhé, bạn nhất định sẽ gặp may mắn đấy, bạn  không cần phải gửi tiền, bởi
> vì vận mệnh là vô giá!
>
> Bạn đừng giữ lại  thông tin này,  nhất định phải gửi đi trong vòng 96 tiếng
> đồng  hồ.
>
>    Bạn hãy copy thành 20 bức  và gửi đi, hãy  chú ý xem  trong vòng 4 ngày
> sẽ có chuyện  gì xảy ra với bạn?
> Bức thư này là do Anthony viết và do Vinilon gửi đi. Vì bức thư này cần
>  được copy lưu chuyển khắp hành tinh cho nên bạn nhất định phải copy gửi cho
> bạn bè mình, ít hôm sau sẽ xảy ra  chuyện làm bạn vô cùng kinh ngạc  đó,
> có thể bạn  không tin, nhưng đây  là chuyện có  thật 100%.
>
> Chúc các bạn vui vẻ và thành công!!!!
>
> --
> *Best regards.
>
> Tôn Thất Hòa (Mr.) - 0903 348 178*- Hide quoted text -
>
> - Show quoted text -

Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages