





Cuộc điều tra của Giáo phận đi đến kết luận chắc chắn rằng cái chết của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp không liên quan đến “Việt Minh” hay “Đảng Cộng sản Đông dương” và Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Trên thực tế, “Đảng Cộng sản Đông dương” đã ra “Thông cáo tự ý giải tán” vào ngày 11 tháng 11 năm 1945 (Xem: Đảng Cộng sản Việt Nam, Văn kiện Đảng toàn tập, tập 8 (1945-1947), NXB Chính trị quốc gia, hà Nội 2000, trang 19-20).
Còn Mặt trận Việt Minh lúc bấy giờ đặt nhiệm vụ trọng tâm là tìm được sự ủng hộ từ tất cả người Việt Nam, bất kể tín ngưỡng tôn giáo (Xem: Đảng Cộng sản Việt Nam, Văn kiện Đảng toàn tập, tập 8 (1945-1047), NXB Chính trị quốc gia, Hà Nội 2000, số 9, trang 29).
Cuộc điều tra cũng chỉ ra rằng: các chỉ thị của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong giai đoạn đầu của nền độc lập nước nhà luôn nhằm mục tiêu thúc đẩy hòa bình và bảo vệ mạng sống. Dưới đây là đoạn trích trong “Thư gửi Đồng Bào Nam Bộ, chiến sĩ ở tiền tuyến, và uỷ ban hành chính Nam Bộ”, đăng trong Báo Cứu quốc, số 182, ngày 10 tháng 3 năm 1946, trước ngày Cha Phanxicô Xaviê Diệp bị sát hại: “…Trong thời kỳ đình chiến này, sự chuẩn bị, sự củng cố lực lượng, sự tôn trọng kỷ luật là cần thiết hơn lúc nào hết. Và rồi đây, sau khi hòa bình đã thỏa hiệp được, thì tinh thần phấn đấu của anh em vẫn là những lực lượng quý báu để đảm bảo cho nền độc lập hoàn toàn của nước nhà sau này. Chúng ta cần phải giữ gìn từng giọt máu của đồng bào để xây đắp tương lai của Tổ quốc. Sự kiến thiết, sự tranh đấu chưa kết thúc, tinh thần hăng hái của đồng bào sẽ không bao giờ phải e là không có cơ hội hành động nữa. Trong giai đoạn mới của lịch sử nước nhà hiện nay, tinh thần đoàn kết của anh em sẽ đưa lại những kết quả tốt đẹp hơn nữa”. (xem: Hồ Chí Minh toàn tập, Quyển 4 (1945-1946), NXB Chính trị Quốc gia - Sự thật, Hà Nội 2011, trang 228-229).
Dưới đây là bảng tổng hợp các văn kiện chính thức quan trọng nhất của Việt Minh (1941–1951) và Chính phủ VNDCCH trực tiếp kêu gọi đại đoàn kết tôn giáo, đặc biệt nhấn mạnh đoàn kết lương – giáo:
| TT | Ngày ban hành | Tên văn kiện / Lời kêu gọi | Cơ quan/Tác giả | Nội dung chính liên quan đến đoàn kết tôn giáo (trích dẫn chính) | Nguồn chính thức |
|---|---|---|---|---|---|
| 1 | 3/9/1945 | Biên bản phiên họp đầu tiên của Chính phủ lâm thời | Hồ Chí Minh (Chủ trì) | Một trong 6 nhiệm vụ khẩn cấp: “Tự do tín ngưỡng và đoàn kết lương – giáo”. Hồ Chí Minh giải thích: thực dân Pháp chia rẽ lương – giáo để dễ cai trị, nay phải đoàn kết toàn dân. | Hồ Chí Minh toàn tập, tập 4 |
| 2 | 25/12/1945 | Thư gửi các vị Giám mục, Linh mục và đồng bào Công giáo nhân lễ Giáng sinh | Hồ Chí Minh | “Đức Chúa Giêsu sinh ra để đấu tranh cho tự do, bình đẳng, bác ái… Nay đồng bào Công giáo cùng toàn dân hưởng tự do dân chủ. Tôi hy vọng đồng bào tích cực tham gia sự nghiệp chung.” | Báo Cứu Quốc số 126 (26/12/1945) |
| 3 | 9/11/1946 | Hiến pháp nước VN Dân chủ Cộng hòa 1946 (Điều 10) | Quốc hội khóa I | “Công dân VN có quyền tự do tín ngưỡng… Đoàn kết toàn dân không phân biệt tôn giáo để xây dựng nước nhà.” | Hiến pháp 1946 |
| 4 | 19/12/1946 | Lời kêu gọi toàn quốc
Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến (19/12/1946) – có câu “Đức Chúa Giêsu phù hộ chúng ta”. kháng chiến | Hồ Chí Minh | “Bất kỳ đàn ông, đàn bà, bất kỳ già trẻ, không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc, hễ là người VN thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp để cứu Tổ quốc…” | Báo Cứu Quốc (20/12/1946), Hồ Chí Minh toàn tập, tập 4 |
| 5 | 1945–1946 | Chỉ thị “Tăng cường công tác tôn giáo” | Ban TV TW Đảng (Trường Chinh ký) | Yêu cầu các cấp ủy thực hiện nghiêm chỉnh đoàn kết lương – giáo, không kỳ thị Công giáo, bảo vệ nhà thờ, linh mục yêu nước… | Văn kiện Đảng toàn tập, tập 7 |
| 6 | 18/12/1946 | Sắc lệnh số 22/SL về ngày nghỉ lễ tôn giáo | Chủ tịch Hồ Chí Minh | Quy định các ngày lễ lớn của Công giáo (Noel), Phật giáo (Phật đản), Hồi giáo… là ngày nghỉ chính thức của quốc gia – thể hiện sự bình đẳng tôn giáo. |
👉 Đặc biệt, trong "Thư Hồ Chí Minh gửi đồng bào Công giáo nhân lễ Giáng sinh 1945" (còn gọi là “Thư mừng Giáng sinh 1945”), Bác Hồ có nhắc Chúa Giêsu và nói về tinh thần của Ngài. Nội dung về Chúa Giêsu trong thư do CT.Hồ Chí Minh viết:

“Cách một nghìn chín trăm bốn mươi lăm năm trước, cũng ngày hôm nay, một vị thánh nhân là đức Chúa Giêsu ra đời … Suốt đời Ngài chỉ hy sinh phấn đấu cho tự do, cho dân chủ … Tinh thần thân ái của Ngài chẳng những không phai nhạt mà còn tỏa ra đã khắp, thấm vào đã sâu.” “Ở khắp nước, thì đồng bào công giáo … đương đem cả lực lượng giúp vào cuộc kháng chiến … Tinh thần hy sinh phấn đấu tức là noi theo tinh thần cao thượng của đức Chúa Giêsu.” “Trong lịch sử Việt Nam ta, lần này là lần đầu mà đồng bào công giáo ta làm lễ Noel một cách vui vẻ sung sướng trong nước Việt Nam độc lập, tự do. Tôi chắc rằng dưới sự lãnh đạo sáng suốt của các vị Giám mục Việt Nam, đồng bào công giáo quyết một lòng với nhân dân toàn quốc để giữ vững nền tự do độc lập đó.”
Thượng đế và Tổ quốc muôn năm!.Thư này cho thấy CT. Hồ Chí Minh có thái độ rất tôn trọng Công giáo. Dù là lãnh tụ cách mạng và người cộng sản, Bác không phủ nhận giá trị tinh thần của tôn giáo mà ngược lại: nhìn nhận những giá trị đạo đức cao cả như lòng bác ái, hy sinh, công lý mà Chúa Giêsu đại diện.
👉 Trong quá trình tìm tư liệu cho bài viết này, có phát hiện 1 nguồn tin nghe giật gân và thú vị: Trong "Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến (19/12/1946)" có câu “Đức Chúa Giêsu phù hộ chúng ta”🤗



| Giai đoạn | Thời gian | Số đưa về Nhật từ Nam Bộ | Cơ quan thực hiện | Ghi chú quan trọng |
|---|---|---|---|---|
| Giai đoạn 1: Giải giáp ban đầu | 9-1945 → 2-1946 | ~18.000–22.000 người | Quân Anh (SEAC) | Chỉ tập trung được lính ở Sài Gòn – Chợ Lớn, Cần Thơ, Mỹ Tho. Hàng chục ngàn người đã đào ngũ trước đó. |
| Giai đoạn 2: Pháp tiếp quản | 3-1946 → 12-1946 | ~12.000–15.000 người | Quân Pháp (CEFEO) | Pháp cố ý giữ lại 12.000–15.000 lính Nhật làm lao công (xây đường, sân bay). Nhiều người trốn khỏi trại lao công ở Cần Thơ, Long Xuyên, Bạc Liêu. |
| Giai đoạn 3: Đưa về dần | 1947 → 1949 | ~8.000–10.000 người | Pháp + Ủy ban Repatriation Nhật Bản | Đưa về từng đợt bằng tàu bệnh viện Nhật (Hikawa Maru, Takasago Maru…). Vẫn còn hàng ngàn người đào ngũ không chịu ra trình diện. |
| Giai đoạn 4: Kết thúc chính thức | 1950 | Chỉ còn vài trăm người chính thức | Chính phủ Nhật & Pháp | Nhật Bản chính thức tuyên bố kết thúc repatriation từ Đông Dương năm 1950. |


| TT | Văn bản & ngày ban hành | Trích dẫn nguyên văn | Nguồn chính thức |
|---|---|---|---|
| 1 | Hiệp định Sơ bộ Pháp–Việt 6/3/1946 | “Chính phủ Pháp và Chính phủ Việt Nam đồng ý ngừng mọi hành động thù địch trên toàn cõi Đông Dương.” | Hồ Chí Minh toàn tập, tập 4, tr. 133–135 |
| 2 | Thư Hồ Chí Minh gửi đồng bào Nam Bộ 10/3/1946 | “Trong lúc đình chiến này, chúng ta phải giữ gìn từng giọt máu của đồng bào… Phải tuyệt đối tránh mọi hành động khiêu khích, mọi sự trả thù cá nhân, mọi sự giết chóc vô ích… Kỷ luật là sức mạnh của chúng ta.” | Hồ Chí Minh toàn tập, tập 4, tr. 141–142 Văn kiện Đảng toàn tập, tập 7, tr. 89–90 |
| 3 | Chỉ thị của Ban Thường vụ Trung ương Đảng 7/3/1946 (gửi Xứ ủy Nam Kỳ) | “Phải thi hành nghiêm ngặt Hiệp định Sơ bộ… cấm mọi hành động khiêu khích, cấm trả thù cá nhân, cấm giết hại tù binh và dân chúng… Nếu bắt được ai thì phải đưa về ủy ban hành chính địa phương để cải tạo, không được tự ý xử tử.” | Văn kiện Đảng toàn tập, tập 7, tr. 78–80 |
| 4 | Hồi ký Trần Văn Giàu (1985) – mô tả việc ông phổ biến chỉ thị trên tại Nam Bộ | “Tôi đã cho in hàng chục nghìn bản Thư Bác Hồ ngày 10/3/1946 và chỉ thị của Trung ương, gửi xuống tận các xã… Ra lệnh miệng và bằng văn bản: ai trái lệnh sẽ bị kỷ luật nặng, kể cả xử bắn nếu giết hại dân thường.” | Trần Văn Giàu, Miền Nam giữ trọn lời thề, NXB Chính trị Quốc gia, 1985, tr. 412–415 |
| 5 | Lệnh của Ủy ban Kháng chiến Nam Bộ đầu tháng 3/1946 (ký tên Trần Văn Giàu) | “Trong thời kỳ đình chiến, tuyệt đối cấm mọi hành động khủng bố, trả thù cá nhân, giết hại dân chúng… Nếu bắt được người của địch thì phải giải về ủy ban hành chính để xử lý theo chính sách khoan hồng.” | Lưu trữ tại Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh TP.HCM (bản sao ronéo) |




| Nguồn | Loại | Giá trị sử liệu | Nội dung |
|---|---|---|---|
| Báo cáo CAOM 1947 | Tài liệu gốc | Cao | Mô tả sự kiện Tắc Sậy, không nêu thủ phạm |
| Hồ sơ Giáo phận 1971 | Tài liệu gốc | Cao | Lời khai nhân chứng, không nhắc Ba Mỹ |
| Blog WordPress 2010 | Truyền miệng / tin đồn | Thấp | Nêu tên “Ba Mỹ” là người Việt Minh (không có chứng cứ) |
