DCCT & Chương trình Thương Phế Binh VNCH: Sự lựa chọn sinh tồn của 1 dòng tu giữa dòng xoáy chính trị
* Dẫn nhập
1/ Đây là 1 bài viết về mảng Tôn giáo - Chính trị, mang nội dung nhạy cảm. Nó có sử dụng những nguồn tin không chính thức, những câu chuyện nội bộ với những góc khuất bên trong. Do vậy những chi tiết ở đây đều có thể không chính xác, chỉ giúp cho người đọc có cái nhìn toàn cảnh về sự việc.
2/ Bài viết dựa trên các tư liệu lịch sử, sự kiện thực tế và những phân tích nội bộ. Tuy nhiên, do tính chất phức tạp của bối cảnh, người viết khuyến khích một cái nhìn đa chiều thay vì đóng khung trong một định kiến có sẵn.
3/ Bài này được trình bày bằng nhiều tập tiếp theo để làm rõ từng vấn đề có liên quan đến chủ đề bài.
Tập 1. Cuộc tấn công nhắm vào Lm. Giuse Nguyễn Ngọc Bích, Giám Tỉnh DCCT ở vào thời điểm nhạy cảm nhất
Tôi bắt đầu câu chuyện bằng 1 bài viết của tác giả Tuấn Khanh "Vòng vây thế tục", tấn công vào cha Bích, Giám tỉnh DCCT lúc bấy giờ. Bài này được tác giả viết từ 18/4/2015, được tác giả đăng lại vào 12/5/2019, và cho đến nay vẫn còn nhiều người đăng lại
Hình trong bài
Bài này của Tuấn Khanh xuất phát từ Thông báo vào ngày 14/4/2015 của DCCT hủy bỏ Chương trình Tri ân TPB VNCH. Sự kiện này được sự quan tâm kèm theo bình luận gay gắt, làm dấy lên những tranh cãi và ngộ nhận về chủ trương của DCCT và cá nhân cha Bích tại thời điểm nhạy cảm này.
Bài viết cho rằng:
1. Việc cha Bích tuyên bố huỷ bỏ Chương trình chăm sóc sức khỏe định kỳ dành cho TPB VNCH vào ngày 14/4/2015 là đột ngột "đóng sập cửa" không lời giải thích (thực ra vào lúc đó đây là Chương trình Tri ân TPB VNCH)
2. Đây là hành động "xua đuổi" thương phế binh (TPB) và đi ngược linh đạo của Dòng.
3. Lm. Bích thực hiện 1 cuộc "thay máu": áp đặt, kiểm duyệt và thay thế người "đáng tin cậy" hơn (ám chỉ người của phe mình).
4. Việc làm này là làm theo nhiệm vụ chỉ đạo được giao từ tòa Tổng giám mục mà linh mục Nguyễn Ngọc Bích phải thi hành.
5. Có giả thuyết cho rằng, hành động của ông Bích có đích đến là chức Giám mục của DCCT vốn đang để trống....
Sau đây là bình luận từ "Góc nhìn lúc đó" và "Sự thật sau này" (2015 vs 2016)
1. Sự kiện ngày 14/4/2015: Sập cửa không lời giải thích?
Bài báo cho rằng đây là hành động "xua đuổi" thương phế binh (TPB) và đi ngược linh đạo của Dòng.
👉 Sự thật đây là một bước lùi chiến thuật sinh tồn. Như chúng ta đã biết, thời điểm đó áp lực đòi trục xuất nhà Dòng từ phía chính quyền là cực kỳ lớn sau vòng đàm phán tháng 9/2014 của chính quyền VN và Vatican (sẽ nói chi tiết ở Tập sau). Việc "sập cửa" đột ngột là để tránh áp lực đối đầu căng thẳng có thể dẫn đến cưỡng chế bằng vũ lực hoặc lấy cớ để đóng cửa vĩnh viễn Kỳ Đồng.
Kết luận: Bài báo phản ánh đúng hiện tượng nhưng chưa thấy được bản chất là một cuộc "giải cứu ngầm" trong cơn nguy khốn.
2. Hành động xua đuổi TPB, đi ngược với linh đạo dòng?
Đây là điểm gây nhiều đau đớn và tranh cãi nhất, cũng là vũ khí sắc bén nhất mà bài báo của Tuấn Khanh dùng để tấn công cha Bích.
"Cáo buộc cha Bích 'xua đuổi' TPB là một sự áp đặt nghiệt ngã. Với một tu sĩ DCCT, người nghèo là hiện thân của Chúa Kitô, không ai dại dột đi xua đuổi 'Chúa' của mình. Nhưng cha Bích, với tư cách là một Giám tỉnh, ngài phải có cái nhìn của một người thuyền trưởng.
Khi chiếc thuyền Tỉnh dòng đang đứng trước nguy cơ bị đánh đắm bởi một 'vòng vây thế tục' (như cách Tuấn Khanh gọi), việc tạm dừng một chương trình đang là tâm điểm của cơn bão là một quyết định sinh tồn. Ngài chấp nhận để dư luận chửi rủa, chấp nhận mang danh 'kẻ phản bội' linh đạo, miễn là con thuyền DCCT cùng hàng trăm tu sĩ trẻ không bị nhấn chìm. Đó không phải là xua đuổi, đó là sự bảo vệ trong thầm lặng và đầy cay đắng."
👉 Tuấn Khanh trích Hiến pháp dòng để cho rằng DCCT phải có trách nhiệm với việc này nhằm gây sức ép với Cha Bích. Thực ra đây là một đòn "gậy ông đập lưng ông" nếu hiểu rõ về Hiến pháp dòng:
- Thánh Anphongsô là Tiến sĩ luật,
một người cực kỳ uyên bác về cả đạo lẫn đời khi viết Hiến pháp Dòng. Hiến pháp DCCT không phải là một cương lĩnh tranh đấu xã hội mà là một linh đạo sống đạo đức. Ngài chọn đi đến với những người nông dân bị bỏ rơi ở vùng núi Scala – những người nghèo nhất về mặt tâm linh và kiến thức (linh hồn tất bạt). Sứ mạng mà ngài nhấn mạnh là "Rao giảng Tin Mừng" (Evangelizare) và "Cứu rỗi các linh hồn", có kèm theo hành động bác ái chứ không phải thiết lập DCCT là 1 tổ chức chuyên cứu trợ, hô hào chống áp bức bất công XH hay là 1 đội quân tiên phong để đối đầu trực diện với vương quyền Napoli lúc bấy giờ. - Cha Bích không hề làm sai Hiến chương Dòng, mà ngài đang thực hiện Hiến chương một cách sinh động nhất: Cứu lấy con người và Dòng tu trong cơn nguy khốn. Linh đạo Dòng là phục vụ các linh hồn tất bạt, nhưng phương cách phục vụ phải khôn ngoan như con rắn và hiền lành như bồ câu (Mt 10,16) để bảo toàn sự hiện diện của Tin Mừng.
3. Về "Cuộc thay máu" nhân sự (VNRs, Thư viện, Công lý & Hòa bình)
Bài báo viết, Linh mục Bích áp đặt, kiểm duyệt và thay thế người "đáng tin cậy" hơn (ám chỉ người đứng về phe mình).
Thực tế đây là quá trình phi chính trị hóa diện mạo để bảo toàn nhân sự. Những linh mục được điều chuyển không phải để "trừng phạt", mà để giảm nhiệt cho Kỳ Đồng. Việc kiểm soát nội dung là điều kiện tiên quyết để giữ được pháp nhân của Dòng trước tối hậu thư từ Vatican và Chính phủ.
Bài báo nhận định đúng về sự thay đổi nhân sự nhưng sai về động cơ. Đó là sự "nhượng bộ" để sống sót chứ không phải để "thuần phục".
4. Giả thuyết "Chạy chức Giám mục"
Bài báo đặt giả thuyết ông Bích làm vui lòng chính quyền để được phong Giám mục vì vị trí Giám mục DCCT đang trống.
Đây là một giả thuyết thiếu căn cứ thực tế và mang tính quy chụp cá nhân qua các câu hỏi sau đây mà câu trả lời hầu hết ai cũng biết:
- DCCT có thực sự có 1 cái ghế Giám mục đang để trống? Từ lúc nào mà Dòng tu có chức vụ Giám mục trong cơ cấu hành chính nội bộ của mình?
- Cha Bích đã từng tâm sự với ai đó về ước vọng được làm Giám mục? (một điều hoàn toàn trái ngược với tinh thần khiêm nhường, phục vụ và không hám danh của 1 tu sĩ).
Nên nhớ: "Dòng tu không có 'ghế Giám mục' trong cơ cấu hành chính nội bộ". Giám mục là chức thánh thuộc hàng giáo phẩm của Giáo hội địa phương (Giáo phận), còn đứng đầu dòng tu là bề trên (Giám tỉnh, Tổng quyền). Việc một tu sĩ được bổ nhiệm làm Giám mục là do Tòa thánh lựa chọn, không phải là một nấc thang thăng tiến hành chính trong dòng.
Sự thật đến năm 2026, thực tế lịch sử đã chứng minh điều ngược lại, giả thuyết này là hoàn toàn sai và đơm đặt. Không có chứng cứ gì, cũng không có cuộc vận động nào. Cha Bích tất nhiên đã không trở thành Giám mục. Ngài tiếp tục phục vụ trong tư cách một tu sĩ dòng và sau đó bàn giao nhiệm kỳ trong sự đồng thuận. Mục tiêu của ngài rõ ràng là bảo vệ Tỉnh dòng, không phải quyền lợi cá nhân.
Đây là suy đoán mang tính công kích cá nhân thường thấy trong các bài báo chính trị thời điểm đó. Đáng lẽ là 1 cây bút chuyên nghiệp, tác giả phải cẩn trọng trước khi đưa tin như vậy, nhất là khi mình là người ngoài đạo.
5. Tác giả nhận định có chỉ đạo nhiệm vụ từ Tòa TGM mà cha Bích phải thực hiện?
Đây là một trong những điểm gây tranh cãi nhất trong bài viết năm 2015 và cần được "giải mã" một cách công bằng dưới góc nhìn lịch sử.
👉 Nhiều người thiếu am tường về Giáo luật đã vội vã thêu dệt rằng cha Bích đang thi hành một 'mật lệnh' từ Tòa TGM để dẹp bỏ chương trình TPB. Nhưng họ quên rằng DCCT có quyền tự trị. Sự nhượng bộ của cha Bích không phải là một chỉ thị được giao từ phố Nguyễn Đình Chiểu (Tòa TGM), mà là một cuộc 'phẫu thuật đau đớn' do chính các tu sĩ DCCT quyết định để giữ lại sự sống cho Tỉnh dòng sau cơn bão đàm phán Vatican - Việt Nam tháng 9/2014." Cha Bích, với vai trò bề trên, chính là người đại diện thực thi ý chí chung của tập thể anh em tu sĩ nhằm bảo vệ sứ mệnh và 'mái nhà' chung. Quyết định này là một sự chọn lựa mang tính nội bộ đầy trách nhiệm, hoàn toàn không phải là sự thực thi một mệnh lệnh hành chính từ phía Tòa TGM như các giả thuyết bên ngoài lầm tưởng.
👉 Việc bài báo "Vòng vây thế tục" đặt ra giả thuyết này là một sự nhầm lẫn về mặt hệ thống quản lý của Giáo hội, bởi lẽ: DCCT là một dòng tu có "quyền miễn trừ" (Exemption), nghĩa là
- Có sự hiệp thông giữa Dòng và Giáo phận là về mặt mục vụ, còn quản trị nhân sự và tài sản là độc lập.
- Về mặt điều hành nội bộ, nhân sự và các chương trình mục vụ riêng (như chương trình TPB), Giám tỉnh chỉ chịu trách nhiệm trước Bề trên Tổng quyền tại Roma, chứ không phải dưới quyền điều hành hành chính của Đức Tổng Giám mục giáo phận.
Tòa TGM không có quyền ra lệnh cho DCCT phải đóng hay mở một chương trình từ thiện. Do đó, không hề có chuyện cha Bích "thi hành nhiệm vụ" từ Tòa TGM.
👉 Ngoài ra, nếu nói cha Bích làm theo lệnh Tòa TGM, vô hình trung lại kéo Tòa TGM vào thế đối đầu với các tổ chức dân sự và những người ủng hộ Chương trình Tri ân TPB VNCH lúc đó (dưới thời của cha Thành). Thực tế, Tòa TGM luôn giữ thế trung dung. Việc cha Bích im lặng chịu tiếng ác là để cắt đứt sự liên đới, không để những rắc rối của DCCT làm ảnh hưởng đến mối quan hệ chung giữa Giáo phận và Chính quyền.
Thực tế đây là một quyết định tự thân của Tỉnh dòng để tự cứu mình.
Toàn bài báo đã đổ vấy cho cha Bích về sự kiện 14/4/2015. Riêng 2 cáo buộc ở Mục 3 và 4 nói trên nhắm thẳng vào cá nhân Lm. Giám tỉnh Giuse Nguyễn Ngọc Bích với mục đích tạo ra nghi ngờ động cơ của những quyết định thay đổi tại DCCT. Nhưng thực tế đây là một quyết định tự thân của Tỉnh dòng để tự cứu mình.
Các tu sĩ nhận thức rõ rằng trong bối cảnh ngặt nghèo lúc bấy giờ, việc chuyển đổi phương thức từ đối đầu sang đối thoại là lựa chọn sống còn để bảo toàn nhà Dòng. Cha Bích, với vai trò bề trên, chính là người đại diện thực thi ý chí chung của tập thể anh em tu sĩ nhằm bảo vệ sứ mệnh và 'mái nhà' chung. Quyết định này là một sự chọn lựa mang tính nội bộ đầy trách nhiệm, hoàn toàn không phải là sự thực thi một mệnh lệnh hành chính hay sự áp đặt từ phía Tòa Tổng Giám mục như các giả thuyết bên ngoài đã lầm tưởng." Cũng chính vì thế mà ngài bị lâm vào thế "lưỡng đầu thọ địch": Một bên là áp lực từ chính quyền (nguy cơ đóng cửa cơ sở), một bên là áp lực từ dư luận và sự phản kháng nội bộ.
Thực tế sau đó đã chứng minh rằng bài báo này có quan điểm chính trị 1 chiều, không phản ánh đúng tình hình lúc đó:
Thời điểm 14/4/2015 là khi DCCT đưa ra quyết định gây tranh cãi nói trên, Cha Giuse Nguyễn Ngọc Bích đang ở đầu nhiệm kỳ 1 của mình.
- Nhiệm kỳ 1 (2015 – 2018): Cha Bích đắc cử Giám tỉnh vào kỳ bầu cử Tỉnh dòng vào cuối năm 2014 và chính thức bắt đầu nhiệm kỳ từ đầu năm 2015. Đây chính là giai đoạn "sóng gió" nhất, khi ngài vừa nhậm chức đã phải thực hiện những thay đổi gây sốc tại Kỳ Đồng (như sự kiện ngày 14/4/2015 đã nêu).
- Nhiệm kỳ 2 (2019 – 2022): Sau khi kết thúc 4 năm đầu tiên, ngài tiếp tục được anh em tu sĩ tín nhiệm bầu chọn cho nhiệm kỳ thứ 2.
Đường lối lựa chọn từ "điểm nóng đối đầu" sang "đối thoại ôn hoà", để tập trung vào nhiệm vụ chủ yếu là rao giảng Tin Mừng, cũng được tiếp tục ở nhiệm kỳ của cha Giám tỉnh tiếp theo là Cha Đaminh Nguyễn Đức Thông.
Dòng lịch sử của nhà Dòng qua các sự kiện trên cho thấy Cha Bích không hề "đơn độc" hay "tự tung tự tác". Việc ngài được bầu tiếp vào nhiệm kỳ 2, sau khi phải gánh chịu tất cả những phản ứng dữ dội của dư luận vào năm 2015, chính là bằng chứng cho thấy sự đồng thuận dân chủ của tập thể tu sĩ DCCT. Anh em trong dòng đã hiểu và ủng hộ con đường "nhượng bộ để bảo toàn" mà ngài đã chọn, bất chấp những lời chỉ trích từ bên ngoài. Sự đồng thuận dân chủ của các tu sĩ chính là câu trả lời đanh thép nhất: Nếu cha Bích thực sự "phản bội" linh đạo dòng, ngài đã không thể nhận được lá phiếu tín nhiệm từ những người anh em cùng tu tập - những người hiểu rõ nội tình hơn bất kỳ cây bút nào bên ngoài.
Con đường ôn hòa này là ý chí của cả một tập thể tu sĩ trí tuệ, chứ không phải là ý chí cá nhân của bất kỳ ai. Đây không phải là từ bỏ lý tưởng, mà là thay đổi phương pháp để phù hợp với thời đại mới.
Có thể hình dung tóm tắt có 3 giai đoạn:
- Giai đoạn cha Vinh Sơn Phạm Trung Thành (2 nhiệm kỳ: 2007 - 2014): Thời kỳ đối đầu, rực lửa nhưng đầy rủi ro (phép thử sinh tồn).
- Giai đoạn cha Giuse Nguyễn Ngọc Bích (2 nhiệm kỳ: 2015 -2022 : Bước ngoặt "nhượng bộ bản lĩnh", chấp nhận hiểu lầm để cứu Nhà dòng khỏi vòng vây trục xuất sau năm 2014.
- Giai đoạn cha Đaminh Nguyễn Đức Thông (từ 2023 cho đến nay): Sự ổn định và khẳng định đường lối đối thoại là lựa chọn đúng đắn của tập thể tu sĩ, đưa DCCT trở lại vị thế mục vụ thuần túy nhưng sâu sắc.
Sự chuyển giao quyền lực êm thấm và việc Cha Đaminh Nguyễn Đức Thông tiếp tục nhận được sự tín nhiệm cao để kế thừa lộ trình này là minh chứng rõ nhất cho thấy: Đây không phải là một 'sự cố' cá nhân của Cha Bích, mà là một chiến lược nhất quán đã được tập thể DCCT chọn lựa để tồn tại và phục vụ trong bối cảnh mới."
Hệ thống Luận cứ về Hiện tượng vs. Bản chất
| Vấn đề | Góc nhìn của dư luận (Hiện tượng) | Góc nhìn thực tế (Bản chất) |
| Sự kiện 14/4/2015 | Đóng cửa đột ngột, "xua đuổi" TPB. | Bước lùi sinh tồn: Tránh cuộc cưỡng chế vũ lực và đóng cửa vĩnh viễn cơ sở. |
| Thay đổi nhân sự | "Thay máu" để thuần phục chính quyền. | Phi chính trị hóa: Bảo toàn nhân sự điểm nóng, giữ pháp nhân cho Tỉnh dòng. |
| Động cơ cá nhân | Chạy chức Giám mục (vì ghế đang trống). | Cơ cấu DCCT không có chức Giám mục nội bộ; thực tế lịch sử 2026 đã chứng minh. |
| Quan hệ Tòa TGM | Thi hành "mật lệnh" từ phố Nguyễn Đình Chiểu. | Quyền miễn trừ: DCCT tự trị; quyết định là cuộc "phẫu thuật" tự thân để tự cứu. |
| Sự tín nhiệm | Cha Bích đơn độc và áp đặt. | Đồng thuận dân chủ: Đắc cử liên tiếp 2 nhiệm kỳ; con đường này được cha Thông kế thừa. |
Có thể đánh giá tổng quát về bài báo "Vòng vây thế tục" của Tuấn Khanh
👉 Bài này có giá trị tư liệu rất Cao. Đây là một bài viết mang tính phản biện sắc sảo. Nó phản ánh đúng sự phẫn nộ và hụt hẫng của 1 bộ phận dư luận và tu sĩ thời điểm đó, là những người ủng hộ Chương trình Tri ân TPB.VNCH từ góc độ nhân đạo và cả từ động cơ chính trị.
👉 Nhưng nó có độ chính xác Thấp về mặt động cơ. Bài báo nhìn sự việc dưới góc độ "chính trị hóa" mà chưa hiểu về "linh đạo sinh tồn" trong một thể chế đặc thù.
👉 Bài báo Thiếu công bằng đối với cha Bích. Bài báo sử dụng các trích dẫn Hiến pháp Dòng để "kết tội" ngài mà không biết rằng ngài dùng hành động không đối đầu để bảo vệ sự tồn tại của Hiến pháp Dòng tại Việt Nam.
Các vấn đề thuộc chủ đề nêu trên sẽ được làm rõ hơn ở các tập sau nhằm làm sáng tỏ những góc khuất, đồng thời đem lại cái nhìn công tâm hơn về một giai đoạn lịch sử đầy biến động của Dòng