relax

22 views
Skip to first unread message

Danh, Chau Phan (PVTrans)

unread,
Sep 10, 2012, 11:28:48 PM9/10/12
to ace-conne...@googlegroups.com

 

 

Một kiểu vào đề

Đầu giờ toán, thầy giáo ra câu đố: "Thầy hỏi các em, ăn cắp nhạc thì gọi là gì?".
- Thưa thầy là đạo nhạc ạ!

- Thế ăn cắp ý tưởng là gì?

- Là đạo ý tưởng ạ!

- Ăn cắp thơ gọi là gì?

- Là đạo thơ ạ!

- Vậy còn ăn cắp răng?

Cả lớp ngơ ngác nhìn nhau...

- Các em mở sách, hôm nay chúng ta sẽ học...''đạo hàm''.

 

Many thanks & Best regards,

 

Danh,

Bach Tuan Tu

unread,
Sep 15, 2012, 2:05:08 AM9/15/12
to ace-conne...@googlegroups.com

Chúng ta không bắt đầu bằng một sự lựa chọn mà bắt đầu từ hoàn cảnh thực tế của mình. Hoàn cảnh của mình như thế nào thì mình cứ chấp nhận làm rồi tự rèn luyện. Mình bắt đầu bằng mồ hôi và nước mắt, phát triển cảm xúc yêu thương, phát triển tâm hồn và cộng thêm sự giúp đỡ của người khác thì chắc chắn mình sẽ có cuộc sống vững vàng. Những người chủ lớn đều như thế.
 


Câu chuyện của một bạn trẻ không làm chủ được ham muốn của mình

Tôi có nhận một bức thư của một vị thanh niên khoảng 22 tuổi kể rằng khi cậu học xong lớp 12, cậu không thi vào đại học mà quyết tâm vào Sài Gòn lập nghiệp dù không hề quen biết ai. Cậu thích chuyện này hơn là đi học đại học. Khi đến Sài Gòn, cậu may mắn được nhận vào làm trong một cửa hàng bán đồ chơi trẻ em. 

Có được chỗ làm việc ổn định, lẽ ra cậu phải thật thà, trung thực, không tính toán mưu mô, và coi việc của cửa hàng là việc của mình mà làm hết trách nhiệm. Nhưng do tuổi còn trẻ, lại thấy Sài gòn xe cộ dập dìu, nam thanh nữ tú ăn mặc đẹp đẽ, quần áo lượt là, cậu bắt đầu thấy lòng mình xao xuyến. Cậu tìm cách lấy đồ lặt vặt trong cửa hàng và bắt đầu sửa soạn, để ý tới chuyện kiếm bồ bịch chứ không tập trung vào công việc, không có chí hướng làm ăn. Càng ngày cậu lại lấy đồ nhiều hơn và cứ nghĩ chủ cửa hàng không biết. Cuối cùng, chủ cửa hàng thử lần cuối, bỏ ra đó vài trăm ngàn xem cậu ấy có lấy không. Cậu này lấy luôn. 

Chàng trai này diễn tả rất chi tiết quá trình hư hỏng do không kiểm soát được sự ham chơi, ham muốn của mình. Người chủ dùng tiền cài bẫy, xác định bằng chứng để người ta nói chuyện, chứ cũng không gây khó dễ. Chàng trai này cũng nhận sạch hết chứ không chối. Rồi người ta đưa cậu ấy lên công an lập biên bản, bắt cậu phải trả nợ và không cho ở trong nhà nữa. Cậu ấy ra đi chỉ với cái điện thoại trong tay và sau đó không đi làm nữa vì khủng hoảng tinh thần. Có bao nhiêu tiền, cậu đem sắm sửa cho cô bồ và cho bản thân hết. Giờ bị đuổi ra khỏi nhà, phải ngủ đêm ngoài công viên nên cậu ta mới thấy thấm thía, đau buồn. Không biết làm sao có tiền trả nợ và thấy sự thất vọng mình đã gây ra cho mẹ, cho chủ, cậu nghĩ tới chuyện tự tử. Cậu ta nghĩ chết là hết, coi như khỏi phải trả nợ mấy chục triệu đó. 

Cậu ta quyết định có chết thì cũng về quê chết chứ không chết ở Sài gòn và thế là cậu bán điện thoại đón xe đò về quê. Trở lại quê, cậu ta chưa dám về nhà gặp mẹ vì sợ mẹ buồn nên đi gặp người yêu cùng quê. Người yêu cản, bảo đừng chết. Lúc ấy, bà mẹ cũng đi kiếm cậu ta về. Bà mẹ rất buồn khi biết chuyện rồi điện thoại cho người chủ trong Sài Gòn xin lỗi và hứa sẽ trả. Hứa là hứa vậy thôi chứ tiền đâu mà trả vì nhà nghèo quá. 

Cuối cùng, hai vợ chồng người chủ tốt bụng tạo cho cậu một cơ hội nữa, nhận cậu ấy vào làm lại một năm, cho chỗ ăn chỗ ngủ với điều kiện là cậu phải liên lạc với tôi và học theo con đường Minh Triết. 

Hãy tin vào tâm hồn mình

Tôi muốn chia sẻ với các bạn trẻ là đừng bao giờ sợ thất nghiệp, sợ thiếu ăn, không có nhà ở, không có áo mặc. Cái đáng lo nhất là đời sống tinh thần, tâm hồn của mình đối với cuộc đời và những người xung quanh như thế nào. 

Các bạn đừng nghĩ quan tâm tới tâm hồn thì mình sẽ đói. Mình làm tốt, ông chủ cho ăn rồi cho 5 đồng xài cũng được. Không sao! Không có mất mát gì! Ông chủ không cho thì ông trời sẽ cho. Tôi nói chắc với quý vị như vậy. 

Đây là bài học ngàn vàng cho quý vị. Tâm hồn của mình mới là cái chính, còn việc kiếm nghề gì, làm nghề gì, quản lý làm sao, kinh nghiệm thiếu sót ra sao, các bạn có thể học từ những người đi trước, bổ sung kiến thức cho mình. 

Các bạn hãy tin và tin tuyệt đối vào trạng thái đặc biệt của đầu óc chúng ta. Không tin tiền trong ngân hàng. Không tin vào sự tính toán của mình. Không tin vào sự bày mưu vẽ kế. Hãy tin sự đặc biệt của tâm hồn mình! 

Thiếu tiền, thiếu kiến thức vẫn có thể khởi nghiệp 

Với những bạn không có tiền đi học đại học, hay đi học nghề,  hãy dùng tấm lòng cộng với sức lao động tốt, sẽ có nghề, có trí tuệ, có việc làm, có tiền và sẽ sống thoải mái. 

Chúng ta không bắt đầu bằng một sự lựa chọn mà bắt đầu từ hoàn cảnh thực tế của mình. Hoàn cảnh của mình như thế nào thì mình cứ chấp nhận làm rồi tự rèn luyện. Mình bắt đầu bằng mồ hôi và nước mắt, phát triển cảm xúc yêu thương, phát triển tâm hồn và cộng thêm sự giúp đỡ của người khác thì chắc chắn mình sẽ có cuộc sống vững vàng. Những người chủ lớn đều như thế. 

Nếu các bạn một lòng một dạ làm việc cho chủ như làm cho chính mình, lo nghĩ cho chủ hơn lo nghĩ cho mình, tháng qua tháng, năm qua năm với một ý chí và cái tâm hồn nhiên, trước sau gì  cũng có nghề. Từ từ các bạn sẽ thấy được con đường đi. Từ chỗ không biết gì thành biết. Rồi nhiều điều hay, may mắn và hạnh phúc sẽ đến với mình! 

Những ai có tính kiên trì và trung thực sẽ thành công

Ở Mỹ có rất nhiều người ban đầu đi làm công, lau nhà, lau cầu tiêu, rửa chén, sau đó được ra chạy bàn phục vụ khách và được khách cho tiền boa. Khi làm khá rồi, ông chủ mới cho vào phụ bếp, rồi đứng nấu. Khi nấu khá rồi, người ta được lương cao. Sau này, họ trở thành ông chủ của nhà hàng khác, làm việc với tất cả tấm lòng và sự đơn giản của mình. 

Những người Việt nam khi di cư sang các nước khác trên thế giới, người nào cũng chỉ có một ít đô la trong túi mà bây giờ nhiều người trở thành triệu phú. Một người theo học với tôi từng kể về chuyện khởi nghiệp  khi qua Mỹ. Thời gian đầu, anh làm tài xế chở người ta đi đánh tứ sắc. Một ngày như vậy, anh kiếm được mấy chục đô la. Khi đi lang thang đây đó, anh nhìn thấy người ta buôn bán xe hơi. Tuy trong đầu không dám nghĩ đến chuyện buôn bán xe vì không có tiền, nhưng anh cũng kiếm được chiếc xe cũ, đem chùi rửa rồi bán lại, lời đâu được 200, 300 đô gì đó. Cứ lần lần như vậy mà anh có luôn một tiệm bán xe hơi cũ. Nghề đó ngày xưa anh chưa từng nghĩ tới và cũng không biết là mình có làm được hay không. Nếu có nghĩ tới thì chỉ là một giấc mơ lớn chứ không có tiền. Khi cơ hội đến thì nghề dạy nghề, công việc cứ đi lên cho tới bây giờ. Như vậy, anh xuất phát từ chỗ không biết cái gì về xe, không biết mua bán xe, cũng không có tiền trong túi luôn. 

Tôi nhớ khi xưa còn ngơ ngơ ngáo ngáo, đâu biết làm ăn gì đâu. Nhưng mình lân la đi chơi chỗ này chỗ kia, thấy người ta làm ngành này ngành kia hay hay, mình làm quen rồi xin học nghề. Khi họ chỉ nghề thì tôi để ý thấy họ bí công việc, bí hàng hóa. Nghe tiếng thở của người ta nặng nề lắm nên tôi biết họ sống cũng khó khăn. Tôi mới tìm hiểu và bắt đầu từ đó đi liên lạc với người này, người kia, dò la tin tức xem có chỗ nào có thể mua hàng này hay không. Không biết may mắn thế nào mà cũng trúng. Cuối cùng, người ta giao hết việc cho tôi luôn. Điều đáng nói là tôi làm việc toàn tâm toàn ý, không ra một điều kiện gì hết. Tôi cũng không xin họ một đồng lương. Tôi thấy người ta bán hàng không được, không có thị trường nên muốn làm cái gì đó giúp người ta vậy thôi, chứ tôi hoàn toàn không có khái niệm kinh doanh, khái niệm xin việc… Sau khi họ tháo gỡ và tự lo được công việc, họ kêu tôi tới, bảo là “Thôi, tôi giao hết cho chú mày lo.” 

Đừng nghĩ đến chuyện mượn tiền, chuyện toan tính thủ đoạn mà hãy bắt đầu bằng một cuộc sống đơn giản nhất, bằng một tấm lòng chân thực nhất, một tình cảm hết sức đẹp đẽ và hồn nhiên nhất. Các bạn sẽ thấy sự màu nhiệm của đầu óc của mình. Đầu óc đặc biệt ấy sẽ cho các bạn sự thành đạt. Nếu có là doanh nhân, các bạn sẽ là những doanh nhân xứng đáng, có tầm vóc lớn.

Duy Tuệ

Bach Tuan Tu

unread,
Sep 18, 2012, 12:03:43 AM9/18/12
to ace-conne...@googlegroups.com
Hãy là người thông minh


Sự thành kiến, sự tin bám vào khả năng suy nghĩ, tính toán của mình là những biểu hiện rõ nét nhất cho thấy đầu óc của mình đang bị buộc chặt, bị gò bó. Một khi đã dính vào thành kiến và sự tin bám này, đầu óc của mình bị cứng nhắc, bị rối và không còn được thông minh nữa. Và ai làm cho nó bị gò bó, bị buộc chặt? Chính là mình, chứ không có ai khác.

Đầu óc của người thông minh không cứng nhắc, không bị đóng khung
Tôi có đến thăm một người tên Hùng, ở Tuy Hòa, năm nay 50 tuổi. Ông ấy qua Đan Mạch học ngành nông nghiệp, cùng với một người bạn học là người bản xứ thuê khoảng 50 – 60 mẫu đất để trồng dâu và sản xuất những cây ăn trái, những cây ngắn ngày. Đời sống kinh tế của ông rất tốt. Cách đây khoảng hai hoặc ba tháng, ông ấy đấu thầu được một nhà kiếng rộng 10.000 m2 để trồng rau, cộng với một khu vườn khoảng 10.000 m2 nữa và một căn nhà trong một thành phố nhỏ.
Ông đã sáng tạo ra một hình thức trồng dâu trong nhà kiếng khác với người địa phương. Người địa phương trồng dâu trong những cái chậu, treo lên cao, cây dâu thòng xuống và ra trái. Vào mùa đông, muốn cho cây dâu ngủ, người địa phương phải hạ cây dâu treo ở trên cao xuống, mà việc hạ cây dâu xuống phát sinh nhiều vấn đề lắm! Ông Hùng quan sát, nếu làm như người địa phương thì phiền phức, nhiều công đoạn, tốn kém mà cây dâu lại yếu. Ông ấy ,sáng tạo làm một cái mương bằng xốp để trên một cái kệ và trồng dâu trên cái mương đó. Tới mùa đông, ông phủ lên cây dâu để nó ngủ và hết mùa đông thì nó mọc lại. Cách của ông đơn giản hơn, ít tốn kém hơn nhưng lại bảo vệ được sức mạnh của cây dâu. Ông ấy đúng là người thông minh.
Như quý vị thấy, người thông minh không quá tin vào kinh nghiệm của người khác, mà dựa vào kinh nghiệm của người khác để tính ra một con đường khác có lợi nhất và cải tiến vấn đề. Nếu không có đầu óc minh mẫn, mình cứ thấy người ta làm sao thì mình làm vậy. Nếu có ai góp ý thì mình lại bảo: “Dân địa phương làm vậy thì mình làm vậy. Mình không có giỏi hơn dân địa phương được, cứ thế mà làm!” Đầu óc của mình cứng nhắc và đóng khung như vậy thì mình không thể thông minh được.

Làm thế nào để đầu óc được thông minh và sáng suốt?
Làm sao để giải quyết đầu óc lộn xộn, cố chấp và cứng nhắc? Làm sao để đầu óc rỗng rang, nhẹ nhàng, dễ dàng có những sáng kiến phù hợp trước hoàn cảnh cụ thể nào đó?
Một sinh viên mới ra trường, chưa tìm được việc làm, đầu óc nghĩ lu bù, lung tung, trong người thường nóng nảy, thao thức, khó chịu. Khi cái đầu không thanh tịnh, không được bình yên, làm sao mình có cái nhìn chính xác, quyết định chính xác được? Muốn tìm việc, cái đầu của mình phải bình yên, và thay vì ngồi một chỗ suy nghĩ, mình đọc báo, nghe đài, để ý xem có chỗ nào quảng cáo tuyển người. Mình chạy xe đạp đến chỗ này, chỗ kia, nghe ngóng, quan sát xem thử có công ty nào treo bảng quảng cáo không. Muốn tìm được việc, trước nhất anh phải để cái đầu vào vị trí quan sát. Quan sát trên báo đài, trên thực tế, rồi đi tiếp xúc với người này, người kia, lắng nghe, từ đó anh mới tìm ra việc được. Anh không thể ngồi một chỗ mà nghĩ ra được!
Muốn có một cái đầu thật tốt để quan sát sự việc một cách chính xác, anh phải học cách tẩy rửa cái đầu óc. Cái đầu được tẩy rửa có nghĩa là nó được giải thoát ra khỏi sự rối bù, ra khỏi sự lộn xộn, giải thoát ra khỏi những sự rối bù, sự tin bám vào suy nghĩ, vào những ý tưởng riêng của cá nhân, những quan niệm sống riêng của mình. Phải loại bỏ những thứ này để đầu của anh thực sự an định và trong sáng. Khi đầu của anh an định và trong sáng, anh mới tiến hành sự quan sát, mới đi giao dịch, lựa chọn để tiến hành công việc. Anh không thể ngồi đó than thân trách phận được.
Tôi có tiếp một số vị ở Đan Mạch trong thời gian qua mắc nợ đủ thứ và hiện nay cũng đang nợ nần vì chơi chứng khoán. Bây giờ họ chờ chứng khoán lên, rồi bán đi thì mới giải quyết được nợ nần. Những người này bối rối vô cùng, đầu óc nặng nề giống như bị một quả núi đè lên đầu vậy. Người có đầu óc ở trong tình trạng đó làm sao đủ minh mẫn mà giải quyết nợ? Bây giờ, anh phải giải phóng cái sức nặng này trước tiên, chứ không phải là chờ giải quyết nợ nần xong thì cái đầu mới hết nặng. Chuyện giải quyết được nợ trong lúc này là khó lắm! Bởi vì, đầu óc của anh đang u tối, đang nặng như quả núi thì làm sao giải quyết được nợ? Anh chỉ tăng nợ và cứ tăng nợ, cho đến khi anh phá sản thôi.
Phương pháp canh chừng cái đầu, quan sát suy nghĩ lại giải quyết ngược lại. Bây giờ, muốn giải quyết đống nợ này, tạm thời anh đừng đụng tới nó, thay vào đó, anh nghe các bài chia sẻ của tôi, thực hành một số bài tập để đầu của anh đừng có nặng nữa. Còn ở ngoài kia, nợ chồng chất cả đống cũng kệ nó! Cố gắng tạm quên để làm sao giúp cái đầu nhẹ dần đi. Khi cái đầu anh nhẹ, trước nhất anh sẽ có sự may mắn và sẽ tìm ra được cơ hội phù hợp, rồi có quyết định đúng đắn, lúc ấy anh mói giải quyết được đống nợ đó.
Chứ bây giờ anh đến gặp tôi, anh bảo: “Úi chao, thầy ơi, đầu của con bây giờ nặng như tảng đá thế này, làm sao con học được . Thầy có phép màu nào cho con hết nợ trước, rồi con mới học được.”
Cái đầu không nhẹ nhàng thì anh chẳng làm nên được chuyện gì hết, chẳng làm trúng cái gì cả. Cái đầu của anh chứa đủ thứ chuyện, anh như người múa may quay cuồng trong một đống tơ và không thoát khỏi đống tơ này. Cái đầu lộn xộn tạo ra một đống tơ, vây lấy anh. Bây giờ anh phải dẹp đống tơ rối bù này thì anh mới giải quyết được công chuyện mà anh đang đối mặt. Người nào giải quyết được đống tơ trong đầu của mình, người ấy sẽ đi con đường của mình rất êm đẹp, rất chính xác, rất tự tại và sẽ được người khác tôn trọng, quý mến.

Bach Tuan Tu

unread,
Sep 27, 2012, 4:29:13 AM9/27/12
to ace-conne...@googlegroups.com
Phải biết cách đối mặt với thực tế

Có nhiều người dạy người khác chết mà người ta không biết. Tối ngày cứ mơ tưởng đến một thế giới huyền bí nào đó là một cách gián tiếp đưa người ta vào chỗ chết…

Mình đang sống hay đang không sống, đang tỉnh hay đang mơ? 

Có những người đang sống nhưng sống trong cái chết. Anh sống như là anh đã chết, bởi vì anh sống toàn với những kỷ niệm, với sự lo sợ hồi hộp, và sự tưởng tượng về tương lai. Người sống như vậy cũng giống như là không sống gì cả. Bởi vì anh không sống với thực tế. Người thật sống là người sống với thực tế, với cái gì đang diễn ra trong cơ thể của mình, đang diễn ra trong môi trường mình đang sống. Còn anh đi, đứng, nằm, ngồi mà đầu óc anh để nơi khác thì làm sao gọi là sống được?

Vào cơ quan làm việc, mình phải tự hỏi mình đang tỉnh hay đang mơ, đầu óc mình đang để đâu? Đầu óc mình có đang để trên công việc, đang cảnh giác với những suy tư, cảm xúc của mình, hay là đang chạy theo cái hướng nào khác? Đầu óc để trên công việc, trong việc quan sát các mối quan hệ gọi là đầu óc thực tại. Còn nếu mình đi vào cơ quan, mà cái đầu cứ nghĩ đến thế giới mơ hồ nào đó, cứ nghĩ vớ vớ vẩn vẩn thì có nghĩa mình là một bóng ma xuất hiện trong cơ quan, và đương nhiên mình làm việc trật hết. Hễ vô cơ quan thì làm việc theo kiểu cơ quan. Về tới nhà thì sống theo kiểu ở nhà. Đó mới gọi là thực sống. Quí vị chú ý cái đầu của mình, nó có nhiều vấn đề rắc rối ghê lắm.

Tỉnh táo đối mặt với thực tế, đừng mất thời gian cho những điều mơ hồ

Ví dụ bây giờ quí vị đang gặp những khó khăn mà chưa giải quyết được, chưa tìm ra được hướng đi. Quí vị đừng húc đầu vào cái chỗ mất thời giờ để tìm lối ra. Cách chúng ta làm việc là dừng việc tìm cái lối ra lại, tạm thời thoát ra khỏi chỗ đó, để cho đầu óc của mình trở lại trạng thái bình thường. Quí vị xả cái đầu ra, xả sự căng thẳng ra bằng cách nay hay cách khác. Cách xả bình dân đơn giản nhất là tạm thời đầu hàng trong một buổi, trong một ngày, rồi đi đâu đó nghỉ ngơi hay làm việc gì khác để cái đầu mình thoát ra khỏi hoàn cảnh đó. Khi đầu mình trong trở lại, giải pháp sẽ đến, hoặc là may mắn sẽ đến. Nhiều khi giải pháp chưa đến thì sự may mắn đã đến luôn rồi, mình không cần phải giải quyết gì nữa hết. 

Quí vị thấy đấy, những người thành công lớn trên đời nhờ may mắn là nhiều, chứ đâu phải nhờ sự tài ba lỗi lạc. Đừng nghĩ là nhờ tài ba lỗi lạc mà lầm chết. Nhờ sự may mắn cộng với sự cố gắng làm việc không mệt mỏi, sự chịu đựng, sự kiên trì, sự nhẫn nhục, sự nhẫn nại, ý chí cao, sự tỉnh táo quan sát vấn đề mà không bị kích động. 

Vị nào đã từng đi thi thì biết, mình học bài rất tốt nhưng vào ngồi thi thì mất bình tĩnh, tự nhiên quên hết, hay là tính nhầm, cộng nhầm. Rõ ràng, sự bình tĩnh, tỉnh táo đóng vai trò rất quan trọng. Nó giúp chúng ta nhớ lại một cách rõ ràng những điều chúng ta đã học, giúp chúng ta biết cách giải quyết vấn đề phù hợp. Đa số chúng ta bị mất bình tĩnh khi vào thực tế.

Có một cô đi thi lấy bằng nghề làm móng tay, móng chân. Trước khi đi thi, cô ấy sợ rớt nên nhờ tôi cầu nguyện cho cô ấy:

“Thầy cầu nguyện giùm cho con để con đậu.”
 
Làm sao mà tôi cầu nguyện cho cô ấy đậu được?! Nhưng tôi biết rất rõ tâm lý con người thường rối bời khi vào thi. Nhiều khi người ta học rồi, nhưng đầu óc rối bời nên quên hết, làm trật hết. Cho nên, tôi phải dùng phương pháp giúp cho cô ấy bình tĩnh, tỉnh táo. Rồi khi cô ấy bình tĩnh thì cô ấy thi đậu. Buổi chiều hôm đó, cô ấy điện thoại cảm ơn tôi và nói:

“Thầy linh quá!”


Nhưng tôi có linh gì đâu. Tôi hỏi cô ấy: 

“Con thi làm sao, nói lại thầy nghe.”


Cô ấy bảo: 

“Lúc ấy con vô thi nhưng không biết làm sao mà con tỉnh táo dữ vậy nữa? Trước khi đi thi, con sợ quá, mà sao ngồi vô đó tự nhiên con hết sợ. Con tỉnh quá trời tỉnh. Con làm được hết, làm xong thì đậu luôn, người ta công bố kết quả đậu luôn tại chỗ”.
Quả thật, biết cách giữ cho đầu óc tỉnh táo, bình tĩnh trước thực tế là vô cùng quan trọng và không hề đơn giản. Phải kiên trì tập thành thói quen. Sự hiểu biết là một chuyện, nhưng không tạo thành thói quen thì cũng vậy thôi.


 

Bach Tuan Tu

unread,
Oct 10, 2012, 6:02:51 AM10/10/12
to ace-conne...@googlegroups.com
Mở rộng tấm lòng để thay đổi hoàn cảnh
Duy Tuệ - 10/10/2012
Tấm lòng rộng rãi thường đi liền với sự phát triển vật chất, vì những mối quan hệ xã hội mở rộng sẽ tạo ra tiền bạc, nhà cửa, đất đai, nhờ đó mà ta có cơ hội hưởng niềm vui về cả vật chất lẫn tinh thần.



Khi tấm lòng của mình nhỏ hẹp, mình thường hay cự nự chồng con, tối ngày cứ cằn nhằn, than phiền hết việc nọ đến điều kia. Nói cách khác, lòng của mình không chứa nổi hình ảnh của chồng, hình ảnh của con, hình ảnh của hàng xóm.


Khi tấm lòng rộng mở, chúng ta rất dễ thông cảm với mọi người, có thể chất chứa hết mọi thứ, sẽ cảm thấy rất thư thái. Lúc bấy giờ tấm lòng của chúng ta giống y như mặt đất, hết sức rộng rãi và có sức chứa rất lớn lao. Mặc cho ai đổ trút bất cứ cái gì xuống, mình cũng bình thản chấp nhận: quăng đầy vàng bạc cũng thấy thường, phóng uế xuống cũng thản nhiên; ai tưới nước mát xuống cũng vui vẻ mà đổ nước bẩn cũng bình tĩnh đón nhận.

Thân tuy nhỏ bé, nhưng tấm lòng lại có sức chứa rất lớn lao.

Mở rộng tấm lòng ra để làm gì?
Để thu chứa hết thiên hạ.
Chứa hết thiên hạ để làm gì?
Để mình được hạnh phúc và mọi người chung quanh cũng hạnh phúc.

Khi tấm lòng mở ra, thì đừng nói mười con dâu, một trăm con dâu mình cũng chứa hết. Quả thật là dễ chịu! Các con thấy mẹ thoải mái nên cũng vui vẻ, cùng nhau lo cho mẹ, góp tiền cho mẹ đi du lịch.

Khi tấm lòng nhỏ hẹp, mình không chứa nổi con dâu. Lúc nào cũng căng thẳng, xét nét, lời ra tiếng vào, riết rồi các con cảm thấy bực bội mà mình cũng chẳng vui. Tại sao phải làm thế để đôi bên đều không hài lòng? Hãy tập mở rộng tấm lòng ra, mình vui vẻ với dâu, thì dâu cũng sẽ vui vẻ với mình.

Do đó, nếu muốn thay đổi hoàn cảnh gia đình, trước nhất phải mở rộng tấm lòng.

Ngày xưa, tôi không bao giờ chịu nổi một câu người ta nói xấu mình. Mỗi khi nghe ai nói điều gì không hay về mình, tôi rất tức giận. Còn bây giờ, dù bị một tỷ người chê bai tôi vẫn bình thản. Quả thật là sung sướng!

Biết được điều này rồi thì từ đây về sau mỗi khi giận hờn ai đó, quý vị ý thức được rằng tấm lòng của mình hãy còn nhỏ bé. Phải luôn ghi nhớ như vậy!

Hễ lòng mình chứa nổi gia đình thì tấm lòng của mình lớn bằng gia đình; mến tất cả người trong thôn thì tấm lòng của mình lớn bằng cái thôn; quý hết mọi người trong xã thì tấm lòng của mình lớn bằng cái xã; thương hết tất cả mọi người trong đất nước thì tấm lòng của mình lớn bằng cả nước; thương tất cả người trên thế gian này thì tấm lòng của mình lớn bằng thế gian. Như vậy, nếu mình không thương con dâu thì tấm lòng của mình chưa bằng con dâu.

Tấm lòng của chúng ta dung nạp bao nhiêu người cũng được, nhưng cũng có khi chẳng thương được một người nào cả. Như vậy, có nghĩa là nó có thể rất lớn mà cũng có thể rất nhỏ.

Mở rộng tấm lòng để hóa giải sự giận hờn

Ví dụ sáng nay mình có chuyện giận hờn ai đó, lòng đang buồn phiền thì tình cờ một người bạn tới rủ đi câu cá. Thấy cá đang bơi cả đàn rất nhiều, mình bèn đồng ý cùng nhau đi bắt cá, nhờ vậy tạm thời gác qua một bên việc giận hờn khi nãy. Rõ ràng trong lúc đang làm chuyện khác thì quên đi chuyện buồn hồi sáng. Nhưng rồi đến lúc nào đó, cơn giận cũ sẽ trở lại chứ nó không mất đi. Hễ ta giận ai, thông thường là ta giận tới giận lui chứ không chỉ giận lúc ấy rồi thôi.

Cái giận sinh ra rồi tạm thời mất đi, rồi lại sinh ra… Cái giận còn mãi. Sự giận hờn vô cùng nguy hiểm và hết sức tàn bạo vì nó dày vò khiến chúng ta triền miên sống trong tình trạng không hài lòng. Nó sinh ra rồi mất đi, mất đi rồi lại sinh ra, sinh ra rồi mất đi khiến chúng ta bực bội không chỉ một ngày, một tuần mà có khi kéo dài cả tháng, cả năm.

Nếu chúng ta không mở rộng tấm lòng để hoá giải sự giận hờn thì nó cứ tái đi tái lại mãi. Mỗi lần nó tái đi tái lại đều gây cho ta sự bực bội, khiến mình và những người chung quanh không được bình yên.

Kiên trì tập mở rộng tấm lòng của mình


Việc mở rộng tấm lòng đòi hỏi một sự kiên trì tập luyện. Tôi có một ít kinh nghiệm bản thân về việc này, vì trước đây cũng đã phải tập và cảm thấy khó vô cùng. Xưa nay, mình chỉ muốn riêng mình thành công, cũng như không vui khi thấy người khác giàu hơn mình. Ngay cả anh em trong nhà có người nào vượt trội hơn, mình cũng đố kỵ chứ nói gì đến người ngoài.

Tôi phải kiên nhẫn luyện tập rất lâu và tôi cởi bỏ từ từ mỗi ngày một ít. Trước đây hễ thấy ai giàu có sang trọng hơn mình là tôi không ưa. Tôi cố gắng bỏ tính ấy và rồi bỏ dứt luôn được. Sau đó tôi bắt đầu bước tiếp theo (lúc bấy giờ tấm lòng của tôi đã bắt đầu phát triển). Tôi chuyển sang một giai đoạn mới là mong cho mọi người được sung sướng. Tôi cầu nguyện cho mọi người được giàu có, hạnh phúc, còn bao nhiêu khổ đau tôi xin được gánh hết một mình. Cứ vậy mà luyện tập.

Mặc dù rất khó nhưng nếu kiên trì luyện tập, tập hoài tập mãi rồi sẽ quen, chứ không có cách gì khác. Và phải luyện tập ngay trong thực tiễn hàng ngày, chứ không ở đâu khác.

Duy Tuệ

(Nội dung được biên tập từ sách “Mở rộng tâm”, công ty CPĐT Giáo Dục Minh Triết phối hợp với NXB Văn Hóa Thông Tin phát hành năm 2011)

Bach Tuan Tu

unread,
Dec 25, 2012, 1:27:11 AM12/25/12
to ace-conne...@googlegroups.com

Bach Tuan Tu

unread,
Feb 20, 2013, 9:01:10 AM2/20/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Bạn chỉ tốn vài phút để đọc mấy điều đơn giản dưới đây, mà có thể cứu được mạng người....
*****************************************************

Tai biến mạch máu não Xin nhớ ba chữ: C.N.G.
Bạn chỉ tốn vài phút để đọc mấy điều đơn giản dưới đây, mà có thể cứu được mạng người.
Một chuyên viên điều trị nói rằng: nếu ông ta có thể đến với nạn nhân Tai biến mạch máu não trong vòng 3 tiếng đồng hồ, ông ta có thể hoàn toàn đảo ngược ảnh hưởng cuả tai biến…

NHẬN DIỆN - TAI BIẾN MẠCH MÁU NÃO
Trong bữa tiệc BBQ, một người bạn bị mất thăng bằng suýt ngã, bà ta trấn an mọi người là bà không sao cả, chỉ bị trượt trên gạch và đôi giày mới… Vài người đã giúp phủi bụi cho bà (thay vi kêu xe cứu thương) và làm cho bà một đĩa thức ăn mới. Bà Ingrid tiếp tục cuộc vui cùng bạn bè cho đến hết buổi chiều.
Mọi người mới về đến nhà, thì nhận được điên thoại cuả chồng bà Ingrid, báo tin là vợ ông đã đuợc đưa vào bệnh viện lúc 6 giờ chiều, và đã qua đờí vì Tai biến mạch máu não trong bữa tiệc BBQ. Nếu có người biết cách nhận ra triệu chứng Tai biến mạch máu não, có lẽ bà Ingrid có thể vẫn còn sống với chúng ta hôm nay.

XÁC ĐỊNH - TAI BIẾN MẠCH MÁU NÃO
Hệ thần kinh não bộ cuả nạn nhân Tai biến mạch máu não, có thể bị tàn phá nhanh chóng và kinh khủng, khi những người chung quanh không phát hiện ra được các triệu chứng cuả Tai biến mạch máu não. Thực ra, một người bàng quang có thể nhận diện được Tai biến mạch máu não, bằng cách hỏi nạn nhân ba câu đơn giản:

C. N. G.
C. Yêu cầu người đó Cười
N. Yêu cầu người đó Nói
G. Yêu cầu người đó Giơ tay lên

Nếu người đó bị trở ngại bất cứ điều nào kể trên, bạn hãy gọi xe Cấp cứu ngay tức khắc.

Ghi chú: Còn một dấu hiệu khác về Tai biến mạch máu não là Lưỡi của nạn nhân bị Cong, hoặc bị Ngả về một bên. Đó cũng là triệu chứng cuả Tai biến mạch máu não. Nếu mỗi người nhận được Email này, và gởi đi cho 10 người, thì ít nhất có một mạng người được cứu sống.

Chỉ với một cây kim, ta có thể cứu được mạng người.

Kính thưa quí vị, có thể quí vị đã có đọc những dòng chữ này rồi, nhưng chúng tôi muốn trích dịch ra tiếng Việt Nam và phổ biến rộng rãi, trong hy vọng có thể cứu được mạng người trong cơn nguy cấp, khi chờ đợi được các chuyên viên Y-tế săn sóc.

Chỉ cần một ống tiêm thuốc (loại dùng xong rồi phế thải, bằng nhựa), hoặc một cây kim may, là chúng ta có thể cứu mạng một bệnh nhân đang bị chứng tai biến mạch máu não (stroke). Việc cứu chữa thật đơn giản và dễ dàng một cách lạ lùng, nhưng có thể mang đến những kết quả cũng không kém lạ lùng và hữu hiệu. Chúng ta chỉ cần một phút để đọc tài liệu này, và các điều ghi trong tài liệu quả là những hướng dẫn tuyệt vời.
Xin quí vị ghi nhớ hoặc lưu giữ tài liệu này để sẵn sàng áp dụng, vì biết đâu, một ngày nào đó, quí vị sẽ dùng đến để cứu sống mạng người.

Cô Irene Liu kể chuyện: “Cha tôi bị tê liệt và chết sau đó vì ông là nạn nhân của bệnh tai biến mạch máu não. Ước chi tôi biết được thủ thuật này từ trước. Khi tai biến mạch máu não xảy ra, tất cả những tia huyết quản nhỏ trong não bộ sẽ từ từ vỡ ra sau đó.”

Khi có bệnh nhân bị tai biến mạch máu não, chúng ta phải giữ bình tĩnh, đứng cuống quít. Điều quan trọng nhất là ĐỪNG BAO GIỜ DI CHUYỂN NẠN NHÂN, bất kỳ là họ đang bị nạn ở đâu. Vì nếu nạn nhân bị di chuyển, các tia huyết quản trong não bộ sẽ vỡ ra. Từ từ giúp bệnh nhân ngồi thẳng dậy, và chúng ta có thể bắt đầu công việc “rút máu”.

Nếu quí vị có sẵn một ống tiêm thuốc, thì tốt nhất, nếu không thì một cây kim may, hay một cây kim gúc, cũng có thể giúp chúng ta được.

1- Trước hết, chúng ta hảy hơ nóng kim bằng lửa (bật lửa, đèn nến) để sát trùng, rồi dùng kim để chích trên mười đầu ngón tay.

2- Chúng ta không cần tìm một huyệt đặc biệt nào cả, chỉ cần chích vào đầu ngón tay, cách móng tay độ một ly (milimetre).

3- Chích kim vào cho đến khi có máu rỉ ra.

4- Nếu máu không chảy, nên nặn đầu ngón tay cho đến khi thấy máu nhỏ giọt.

5- Khi máu đã chảy từ cả mười đầu ngón tay, thì chờ vài phút, bệnh nhân sẽ tỉnh dậy.

6- Nếu mồm bệnh nhân bị méo, thì chúng ta phải nắm hai (lổ) tai của bệnh nhân kéo mạnh, cho đến khi hai tai đều ửng màu đỏ.

7- Châm vào dái tai (ear lobe) hai mũi mỗi bên cho đến khi máu nhỏ giọt từ mỗi dái tai. Sau vài phút, bệnh nhân sẽ tỉnh lại. Chúng ta hãy kiên tâm chờ cho đến khi bệnh nhân hoàn toàn hồi tỉnh và không có một triệu chứng nào khác thường mới mang bệnh nhân đến bệnh viện.

Vì nếu nạn nhân được chuyên chở vào bệnh viện sớm hơn. Có thể những dằn sóc của xe cứu thương sẽ làm cho các mao quản (capillaries) trong não bộ bị vỡ ra. Nếu sau khi đó mà họ còn có thể đi đứng được, thì đúng là do phúc đức của Tổ Tiên họ.

Cô Liu nói tiếp: “Tôi học cách cứu chữa qua cách làm xuất huyết này từ một Đông y tên Hà Bảo Định (Ha Bu-Ting). Ngoài ra, tôi còn có cơ hội áp dụng phương pháp này nữa. Vì thế nên tôi khẳng định là phương pháp hữu hiệu 100%. Năm 1979, tôi đang dạy tại Đai học Fung-Gaap tại Đài Trung. Một buổi trưa nọ, tôi đang giảng bài trong lớp, thì một giáo sư khác chạy sổ vào lớp học của tôi, vừa thở vừa nói ‘Cô Liu, đến gấp dùm, ông Giám sự của chúng ta đang bị tai biến mạch máu não’.

Tôi chạy lên lầu 3 ngay tức thì và thấy ông Giám sự của chúng tôi là Trần Phúc Tiên, mặt mày nhợt nhạt, tiếng nói ngọng nghịu, và mồm thì méo xệch qua một bên, ông hội đủ tất cả những triệu chứng của một người đang bị tai biến mạch máu não. Tôi bảo một người sinh viên đang thực tập tại Đại học, đến Dược phòng bên ngoài mua cho tôi một ống tiêm, và dùng kim tiêm để châm đầu mười ngón tay của ông Trần, cho đến khi mỗi đầu ngón tay có một giọt máu cỡ hạt đậu. Sau vài phút, mặt ông Trần đã nhuận sắc trở lại, và mắt ông cũng đã bắt đầu có thần. Nhưng mồm ông thì vẫn méo, nên tôi kéo hai tai ông cho đến khi hai tai đều đỏ vì máu đọng, rồi châm vào mỗi bên dái tai hai mũi để hai giọt máu tươm ra.

Khi hai giọt máu hai bên dái tai được rỉ ra, một phép lạ đã xảy ra. Chỉ nội trong vòng từ 3 đến 5 phút, mồm ông ta đã từ từ trở lại hình dạng nguyên thủy, và tiếng nói của ông cũng trở lại bình thường. Chúng tôi để ông nghỉ ngơi một lúc, rồi rót cho ông một tách nước trà nóng rồi đưa ông đi đến bệnh viện Ngụy Hoa gần đó. Ông nghỉ ngơi tại bệnh viện một đêm, rồi hôm sau lại trở về nhiệm sở làm việc. Sau đó, mọi việc đều bình thường. Ông không có triệu chứng nào nguy hại sau đó. Trái lại, các nạn nhân của bệnh tai biến mạch máu não thường khó trở lại bình thường, vì các tia máu trong não bộ bị vỡ trong khi xe cứu thương di chuyển họ đến bệnh viện. Kết quả là không thể làm cho họ vãn hồi lại trạng thái cũ.”

Theo các thống kê, thì hiện nay, bệnh tai biến mạch máu não là nguyên nhân giết chết người ta hàng thứ nhì. Những người may mắn thì có thể sống còn, nhưng phải mang tật nguyền suốt đời. Đó là một tai họa khủng khiếp có thể xảy đến cho một cá nhân. Nếu chúng ta có thể ghi nhớ phương pháp cho xuất huyết trên đây, để có thể giúp đỡ những nạn nhân của căn bệnh quái ác này, để áp dụng tức thời trên nạn nhân, thì chỉ trong một thời gian ngắn, bệnh nhân sẽ tỉnh lại và được phục hồi 100%.

Chúng tôi hy vọng là quí vị có thể phổ biến tài liệu này để bệnh tai biến mạch máu não không còn là một căn bệnh giết người như hiện nay nữa.

Share nếu bạn muốn bạn bè đọc điều này!

Bach Tuan Tu

unread,
Mar 8, 2013, 4:57:36 AM3/8/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Bài chia sẻ từ Trí thấy sâu thẳm, được nói chuyện trong lớp Vườn Hoa Mơ Ước : "Một dân tộc mạnh mẽ là một dân tộc không bị ảnh hưởng phong tục tập quán của đất nước khác".

Bach Tuan Tu

unread,
Mar 12, 2013, 2:43:57 AM3/12/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Kiểm soát suy nghĩ về quyền lợi để hưởng hạnh phúc!
 

Con người dễ bị hấp dẫn bởi lực quyền lợi như lợi tình, lợi tiền, lợi danh… Tuy nhiên, cái mà chúng ta quen cho là lợi, thật ra nó là hại. Do đầu óc của mình không thấy, nên mình tưởng đó là lợi. Đây là một sự hiểu lầm về quyền lợi, chứ không phải hiểu đúng về quyền lợi. Nhưng con người khó mà nhận ra điều này.
 
Điều gì làm cho tình yêu của con người bị giới hạn lại hoặc thay đổi?
 
Tôi cho rằng chính suy nghĩ gắn với kinh nghiệm về quyền lợi làm cho tình yêu của con người thay đổi. Khi suy tính can thiệp vào, tình yêu không còn nữa. Hai người đang yêu thương, đang hưởng hạnh phúc với nhau, mà bỗng dưng một trong hai người phát sinh suy nghĩ, để suy nghĩ can thiệp vào mối quan hệ, thì tự nhiên hạnh phúc không còn nữa. Điều còn lại giữa họ là sự giả vờ và đóng kịch. Đến giờ này tôi có thể khẳng định, nếu không kiểm soát được suy nghĩ, kinh nghiệm về quyền lợi, con người không đủ khả năng để hưởng hạnh phúc của tình yêu – món quà cao quí và đẹp đẽ nhất mà tạo hoá đã ban cho mình. Thật là một điều hết sức đáng buồn!
 
Bây giờ quí vị thử nghĩ về mối quan hệ tình cảm giữa mình và người khác xem. Lúc đầu, mình yêu thương người ta nồng nàn, và hai người hưởng rất nhiều thứ trong tình yêu thuở ban đầu này. Hai người có thể đi đến sự sống chết có nhau, vì cả hai không còn tâm phân biệt nữa, không có suy nghĩ can thiệp vào. Cả hai gần như bay bổng, tan biến trong cuộc sống. Hạnh phúc, tình yêu đó cao đến mức như vậy. Nhưng nếu một ngày nào đó, một trong hai hoặc cả hai để suy nghĩ xuất hiện trong đầu và can thiệp vào mối quan hệ, cuộc sống của hai người sẽ bị sự đề phòng, đối phó chen vào, và cả hai không còn hưởng được hạnh phúc thật sự đó nữa. 

Có lẽ tình yêu tuyệt đối rất hiếm hoi trên cõi đời này và đây cũng là sự mất mát lớn của con người. Suy nghĩ giống như bầy rắn độc trong đầu, sẵn sàng phóng nọc độc ra để can thiệp vào tất cả các mối quan hệ giữa người với người. Những con rắn độc này phóng ra nọc độc mang những nhãn hiệu, những lý do rất chính đáng. Và chính người đang mang bầy rắn độc đó trong đầu sẽ phải chịu sự thiệt hại nặng nề. 

Sự hiểu lầm về quyền lợi cản trở con người hưởng hạnh phúc 

Trong cuộc sống hằng ngày, gần như chúng ta không có thời giờ để yêu ai, nhưng có đủ thời gian để đố kỵ với người khác. Nguyên nhân chính là do suy nghĩ xuất phát từ sự hiểu lầm về quyền lợi. Mình thấy mình phải được cái này, được cái kia, phải được tôn vinh, phải được chút đỉnh tiền... Mình tưởng đó là lợi và quyết tâm bảo vệ nó. Nếu không có sự hiểu lầm về quyền lợi, chắc chắn mình sẽ hưởng được vẻ đẹp của tình yêu con người. 

Đôi khi tôi cũng cảm thấy bất lực trong vấn đề chỉ ra một con đường để con người hưởng hạnh phúc. Bởi vì dù tôi có nói tới nói lui, cái đầu của người ta cũng dẫn tới vấn đề quyền lợi, không lợi này cũng là lợi khác. Con người bị quyền lợi cản trở, mà không hưởng được hạnh phúc làm người. 

Duy Tuệ

Bach Tuan Tu

unread,
Mar 17, 2013, 11:03:22 PM3/17/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Cùng chào đón siêu phẩm " Đối thoại giữa cha và con"

- Đoạn Trích:

-Thưa cha,
Xin cha cho con biết cách thức mà 
Cha đã cho con ra đời như thế nào?


-Này con, 
Đầu tiên ta tạo một cơ thể vật chất
Tự động vận hành trong chính nó
Và vận hành theo luật tự nhiên của Tạo Hoá.

Rồi Ta thổi vào cơ thể con một thứ ánh sáng 
Làm cho toàn bộ hệ thống của nó bắt đầu vận hành
Khi được vận hành
Thứ ánh sáng này liên kết với não
Chuyển hoá thành một thứ ánh sáng khác
Mà ta tạm gọi là Ánh Sáng Trí Thấy

Tiếp theo,
Ta thổi vào thân thể con
Một thứ hơi ấm
Hơi ấm nầy phối hợp với Ánh Sáng Trí Thấy
Để sẵn sàng truyền tải ra Cảm Xúc Trắc Ẩn 
Trước mọi thứ

Cảm Xúc Trắc Ẩn nguyên thuỷ có màu xanh biếc
Rồi nó sẽ biến hoá màu sắc
Tuỳ đối tượng mà Ánh Sáng Trí Thấy chiếu rọi vào.

-Này con,
Sau khi kết thúc giai đoạn tạo các chức năng căn bản 
Cho cơ thể 
Ta tiếp tục nhét vào đầu con 
Một vật thật nhỏ có màu vàng kim 
Vật nhỏ này 
Đã làm cho hai loại ánh sáng trắng và xanh 
Có khả năng cho ra 
Nhận thức có tính trung tính 
Mà ta đặt tên là, 
Nhận thức nguyên thuỷ hay nhận thức mẹ, 
Nhận thức ban đầu hay nhận thức tinh khiết 
Hay Nhận thức chưa bị ảnh hưởng 
Bởi vô số hình ảnh của môi trường 
Nơi con trải nghiệm

-Này con thân yêu của ta,
Kể từ giai đoạn này, 
Trí Thấy phối hợp với Nhận thức thuần khiết
Sẽ chụp các bức ảnh của tất cả 
Những gì trong môi trường sống 
Mà con đã trải nghiệm
Những hình ảnh này 
Sẽ tạo ra nhiều điều khó thấy, khó bàn sau nầy

Trong đầu óc của con 
Dần dần chức năng tư duy và phân tích hình thành
(Chức năng tư duy phân tích này có thể sau này sẽ có hai cách hoạt động: 
Tự do và không tự do với vô số bức ảnh đã được chụp còn lưu lại trong đầu)

Hãy lắng nghe ta nói tiếp 
Những điều thật khó hiểu
Nhưng con cứ nghe và chấp nhận nó 
Như một sự tự nhiên mà không cần thắc mắc

Ta truyền một thứ âm điệu trầm bổng dịu êm 
Như là một thứ âm nhạc của Tạo hoá
Vào trung tâm nhận thức của con

Loại âm thanh này làm cho 
Nguồn ánh sáng xanh trong con 
Chiếu qua trung tâm nhận thức và tư duy
Rồi kết nối với con tim 
Và làm cho con tim rung lên 
Rồi loé lên những tia sáng màu xanh lục.

Đến đây một ý tưởng 
Hay tư tưởng tích cực sẽ hiện hữu. 
Ý tưởng hay tư tưởng này 
Như là một cam kết bền chắc 
Giữa sự tồn tại của con với thế giới rộng khắp 

Nhưng cũng chưa đủ đâu con ạ
Ta lại phải tiếp tục 
Bẻ một bông hoa thiêng liêng nhất của Tạo hoá 
Rồi nung nó trong một bầu khí quyển vô cùng nóng 
Để tạo ra sự rắn chắc 
Và chuyển hoá mùi thơm của nó thành bất tử 
Để gắn vào Lời Nguyền Ước Cưu Mang. 

Từ đây 
Con như có giấc mơ vàng để say đắm 
Như một niềm vui bất tận của đời con
Giấc mơ vàng và niềm vui này 
Giúp con hình thành ý chí 
Và rồi lòng can đảm sẽ hình thành

Như vậy,
Chẳng những ta hoàn tất về sự ra đời của con 
Mà ta còn hoàn tất 
Một thế giới riêng cho con nữa!

-Này con,
Như vậy 
Ta đã hoàn thiện một chuỗi việc làm kì diệu 
Để tạo ra con như hôm nay
Nhưng ta nhắc thêm con rõ 
Khi một chuỗi điều kỳ diệu hoàn tất
Con hiện hữu trong cái toàn thể 
Từ vô hình đến hữu hình
Từ trên mặt đất đến lòng đất
Từ trên mặt đất đến hư không vô tận
Và tất cả đều vận hành trong một lực nhiệm mầu.
Tất cả đều vận động theo cái luật của
Tạo Hoá.

Tạo đã sáng tao ra con như vậy đó
Từ con trở đi
Ta sẽ giúp con hiểu cách tái sinh cho những người theo học cùng con
Để con sớm hình thành Lời Nguyện Ước Cưu Mang.

Cha

Bach Tuan Tu

unread,
Mar 19, 2013, 9:59:31 PM3/19/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Nếu không có khoảng không thì hành tinh này không xuất hiện
Nếu không có khoảng không thì máu trong người không lưu thông
Nếu không có khoảng không thì hơi thở không có
Nếu không có khoảng không ta không thể di chuyển được
Nếu không có khoảng không ta không thể phát ra âm thanh
Nếu không có khoảng không sáu căn không hoạt động được
Tất cả những gì mắt thấy tai nghe được đều nhờ có khoảng không
Nước và các khoáng chất trong long đất có được cũng nhờ có khoảng không

Ta suy nghĩ được cũng nhờ có khoảng không
Ta có đủ thứ trạng thái của tâm cũng nhờ tâm ta có khoảng không
Tâm ta hỷ nộ ái ố cũng nhờ tâm ta có khoảng không

Khoảng không là mẹ sinh ra tất cả
Khoảng không nuôi dưỡng tất cả
Khoảng không bao trùm tất cả
Khoảng không chứa tất cả khi chúng băng hoại
Khoảng không nâng đỡ và cân bằng tất cả

Trong khoảng không có tất cả
Tất cả các khám phá của con người chỉ là khám phá trong khoảng không
Ta phải biết dựa vào khoảng không mà sống
Trước nhất dựa vào tâm không
Luôn luôn giữ cái tâm ở trạng thái không
Tự nhiên tâm phát sinh diệu dụng khi cần thiết
Tập thấy có như không và không như có

TP HCM, ngày 09/01/2002
DT
Link: http://www.duytue.org/

Bach Tuan Tu

unread,
Mar 22, 2013, 12:07:50 AM3/22/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Dành thời gian cho tâm
của Cattleya HP

Chúng ta tốn nhiều thời gian để rèn luyện thể dục cho thân
Chúng ta tốn nhiều tiền của và công sức chữa bệnh và chăm sóc sức khỏe cho thân
Chúng ta cũng tốn nhiều thời gian và tiền của để phát triển hiểu biết nhiều mặt
Chúng ta suy nghĩ hết việc nọ tới việc kia cũng gần như cả đời mình
Chúng ta cảm thấy chúng ta đều là đúng cả, ít nhất là khi những việc ấy đang diễn ra


Chúng ta làm những điều ấy dường như cả đời mình
Chúng ta làm những việc ấy là cần thiết, rất cần thiết
Nhưng có điều chắc chắn rằng chúng ta khó mà thỏa mãn được
Câu hỏi chúng tôi đặt ra là làm sao chúng ta thỏa mãn được những nhu cầu ấy?


Việc đầu tiên là phải dành thời gian cho tâm nghỉ ngơi trước đã
Mỗi ngày cho nó nghỉ ngơi một ít, nhưng ngày nào cũng có
Bước tiếp theo là hãy chú ý trạng thái yên nghỉ này
Cùng với nó hãy để ý trạng thái bận rộn của tâm
Như vậy cùng một lúc ta theo dõi hai trạng thái của tâm: nghỉ ngơi và bận rộn
Chúng ta chỉ theo dõi và cảm nhận cho rõ về trạng thái ấy.
Tới đây người đã ưu tư và dày công tầm đạo ở độ chín mùi
Sẽ được cảm nhận về Đức Phật từ bi Còn người thấp hơn sẽ dần có nhiều lợi ích.


Chúng ta hãy lấy một thí dụ nầy để nhận biết giá trị trạng thái tâm nghỉ ngơi vô điều kiện:
Tâm ta ví như mặt đất
Nếu mặt đất lúc nào cũng dao động
Liệu sự sống nào sinh ra và bình yên không?
Chúng ta cố gắng lắng đọng tâm tư để nhận ra tính chất thiêng liêng của cuộc sống.


Duy Tuệ
http://duytue.org/

Bach Tuan Tu

unread,
Mar 26, 2013, 3:28:08 AM3/26/13
to ace-conne...@googlegroups.com
5 ĐIỀU HỐI TIẾC NHẤT LÚC SẮP LÌA TRẦN

Một nữ y tá người Úc tên Bronnie Ware đã có nhiều năm chuyên chăm sóc người bệnh ở thời kỳ 12 tuần cuối của cuộc đời họ. Qua đó cô đã có cơ hội ghi lại những điều mà người bệnh còn hối tiếc trước khi nhắm mắt. Cô nhận ra rằng khi người sắp qua đời được hỏi có điều gì trong cuộc đời mà họ hối hận vì đã không làm khác đi, đã có một số câu trả lời rất phổ biến trong tâm lý chung của con người ở giai đoạn này mà cô có thể tổng kết lại thành năm điều và viết thành cuốn sách cùng tên: “5 điều hối tiếc nhấ lúc sắp lìa trần”. Đã không có câu trả lời nào đề cập đến sự ham muốn về tình dục hay những cú nhảy bungee mạo hiểm.
Dưới đây là năm điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp chết, mà Ware đã ghi lại:

1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người khác mong đợi ở tôi.
“Đây là niềm hối tiếc phổ biến nhất. Khi con người ta nhận ra rằng cuộc đời của họ đang gần đến điểm kết thúc, ngoảnh nhìn lại, thật dễ dàng để nhận ra có bao nhiêu giấc mơ đã trôi đi mà chưa thành hiện thực. Hầu hết mọi người đã không tôn trọng thậm chí chỉ một nửa giấc mơ của mình và giờ đây họ phải ra đi trong suy nghĩ rằng điều này hoàn toàn do những gì họ đã lựa chọn, hoặc không lựa chọn. Sức khỏe mang lại một sự tự do mà rất ít người nhận ra, cho đến khi họ không còn có nó được nữa”.

2. Giá mà tôi đã không làm việc một cách cật lực.
“Điều hối tiếc này này đến từ tất cả các bệnh nhân nam mà tôi chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái họ cũng như sự đồng hành của người bạn đời. Phụ nữ cũng có nhắc đến điều hối tiếc này, nhưng vì hầu hết họ đến từ thế hệ cũ, họ đã không cần phải là trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông mà tôi đã chăm sóc đều hối hận một cách sâu sắc rằng họ đã chi tiêu quá nhiều cuộc sống của họ để chạy đua với công việc”.

3. Giá mà tôi có đủ can đảm để bộc lộ cảm xúc của mình.
“Nhiều người phải ức chế cảm xúc của mình để giữ hòa khí với những người xung quanh. Kết quả là, họ phải tự nén mình xuống sống một cuộc sống tầm thường và không bao giờ trở thành người mà họ đã thực sự có khả năng trở thành. Nhiều căn bệnh phát triển liên quan đến sự cay đắng và oán giận mà họ đã phải ôm trong người”.

4. Giá mà tôi giữ liên lạc với bạn bè của tôi.
“Thường thì họ sẽ không thực sự nhận ra những lợi ích đầy đủ của những người bạn cũ cho đến những tuần cuối cùng của cuộc đời, và không phải lúc nào cũng có thể tìm lại được bạn bè. Nhiều người đã bị kẹt trong cuộc sống riêng của họ đến nỗi đã để những tình bạn vàng trôi đi theo năm tháng. Đến cuối đời họ cảm thấy rất ân hận bởi đã không dành đủ thời gian và nỗ lực để chăm chút cho tình bạn của mình. Tất cả họ đều nhớ đến những người bạn của mình khi họ đang hấp hối”.

5. Giá mà tôi để cho bản thân mình được hạnh phúc hơn.
“Đây là một niềm hối hận phổ biến đến mức ngạc nhiên. Nhiều người cho đến phút cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc chính là một sự lựa chọn cho cuộc sống. Họ bị kẹt trong những mô hình và thói quen cũ. Cái gọi là “sự dễ chịu” của sự quen thuộc đã lấn át đời sống tinh thần cũng như thể chất của họ. Sự sợ phải thay đổi đã khiến họ phải giả vờ với mọi người xung quanh và với chính bản thân họ, rằng họ đang rất mãn nguyện, nhưng thực ra, ở sâu bên trong, họ thèm được cười hết mình và có được lại sự khờ dại”.

Hãy gửi đến bạn bè thông điệp này , hãy sống và cống hiến hết mình để trc khi nhắm mắt ta sẽ nở 1 nụ cười !

nguyen huong que

unread,
Mar 29, 2013, 12:23:05 AM3/29/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Cam on anh da chia se bai viet!
Have a nice day!

Ms Que
Logistics Officer/ BBraun Vietnam Co.,ltd
http://facebook.com/Ngocque

--- On Tue, 3/26/13, Bach Tuan Tu <bacht...@yahoo.com> wrote:
--
 
---
Bạn nhận được thư này vì bạn đã được đăng ký vào nhóm Google Groups "ACE CONNECTION CLUB".
Để hủy đăng ký nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email tới ace-connection-...@googlegroups.com.
Để có thêm tùy chọn, hãy truy cập https://groups.google.com/groups/opt_out.
 
 

Manh Ha Bui

unread,
Apr 8, 2013, 5:47:46 AM4/8/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Hi all

Lâu rồi mới vào đọc mail của các ACE.
Mọi người giờ mỗi người một phương, anh em ai cũng bận rộn và có những người đang nhiều mệt mỏi.
Đọc xong bài này, nghiệm thấy là mình đang đi đúng hướng. Hi vọng cs sẽ dễ thở.

Con người
+ sinh ra
+ cố gắng học
+ Cố gắng làm việc
+ Vào bệnh viện & và qua đời

Vòng luẩn quẩn này, mình có thể cải thiện ở mục thứ ba.... Hãy sống chậm lại, tách đám đông ra, và tự thay đổi...

Best wishes tới tất cả các ACE



From: nguyen huong que <acay...@yahoo.com>
To: ace-conne...@googlegroups.com
Sent: Friday, 29 March 2013, 12:23
Subject: Re: 5 ĐIỀU HỐI TIẾC NHẤT LÚC SẮP LÌA TRẦN

Dang Nguyen Tuan

unread,
Apr 9, 2013, 6:33:12 AM4/9/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Hi all

Cho tơ hỏi thăm cái, ko bít group của mình ngòai HN có ai tên Nguyên Manh Hà làm ơ lstech ko vây?



From: Manh Ha Bui <jimmyb...@yahoo.com>
To: "ace-conne...@googlegroups.com" <ace-conne...@googlegroups.com>
Sent: Monday, April 8, 2013 4:47 PM

Bach Tuan Tu

unread,
Apr 15, 2013, 10:08:27 PM4/15/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Câu chuyện chị Ba Sầu
Bài Pháp cho Tuệ-Hiền

Bài pháp này dành cho con tu tập trong cư xử
Bài pháp khó hiểu và khó nói
Thầy tạm dùng một thí dụ để con nhận ra ý chỉ bài pháp.
Một ngày nọ
Chị Ba Sầu suy nghĩ và giận kẻ bạc tình
Đang sống trong căn nhà giữa vườn hoang với người tình mới.
Chị ấy cầm một con dao nhọn
Đi phăng phăng đến căn nhà kia để giết kẻ bạc tình
Và người tình địch.
Nhà kia vẫn không đóng cổng
Chỉ có treo mỗi tấm bảng có đề dòng chữ
“Coi chừng rắn độc ”.
Con thử đoán xem khi chị Ba Sầu đứng nhìn tấm bảng
Chị ấy vẫn căm giận và xông vào
Hay tâm chị ấy chùn lại và liếc mắt nhìn những bụi cỏ dưới chân?

Cơn giận dừng lại đôi chút
Nhưng chị ấy cũng rón rén bước vào
Vừa đi vừa nhìn những bụi cỏ rậm chung quanh
Nhưng rõ ràng tâm chị ấy đang đổi chiều
Không hướng nhiều về người chồng bội bạc
Mà tĩnh tâm quan sát vì sợ rắn cắn mình!

Chị lại nghĩ:
Trong vườn lại có quá nhiều bụi rậm
Rắn độc nếu có con lại rất hung dữ
Rồi chị ấy dừng lại và quay trở về
Lòng nguôi đi cơn giận dữ mất khôn.

Con thử nghĩ xem
Giá như không có tấm bảng coi chừng rắn độc
Chuyện gì sẽ xảy ra cho chị Ba Sầu?
Chúng ta không thể tiên đoán hết những hậu quả xấu xảy ra
Trong cơn nóng giận.

Ngày ngày
Cư xử với người
Con luôn nhớ câu chuyện chị Ba Sầu này
Và đọc tấm bảng thầy đề:
Nên coi chừng tâm tỉnh thức.

Chị Ba Sầu
Chưa thấy con rắn ở đâu
Nhưng tâm luôn hướng về nó để tìm
Vậy mà hậu quả đau buồn không đến.

Cũng vậy,
Con chưa thể thấy tâm tỉnh thức ở đâu
Nhưng chắc chắc con bình yên và mở trí.

Đây là bài học dành riêng cho con tu tập
Tâm con đã sẵn chủng tử này
Tu nhanh để hưởng lợi.
Con cứ tập như con là đạo sư
Của các con của con
Của những người nhân duyên thật rõ với con.

Là bậc đạo-sư
Con đâu có trách ai chi
Chỉ mở rộng tấm lòng
Dù hoàn cảnh nào con cũng an lòng.

Cảnh có làm con ưng ý
Cũng chỉ là niềm vui thoáng qua
Lòng con bình an mới là hạnh phúc.

Thầy cầu nguyện con lên đường hành pháp
Không nản lòng
Không bỏ cuộc
Không xao nhãng.
Vì hành pháp này
Con trở về kho báu vô tận 
Tâm rộng mở
Tình thương tràn đầy
Trí cư xử ở đời luôn mới mẻ và hợp chân tâm
Tinh thần tự tại
Con vui hoài chỉ mình con hiểu.
Chúc con thành tựu.

DT

Bach Tuan Tu

unread,
May 9, 2013, 11:29:08 PM5/9/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Học Tinh Hoa Ở Đâu, Học Như Thế Nào Và Những Điều Nên Tránh 
 
Học hỏi qua cách sống, không học qua sách vở
 
altĐất nước chúng ta ít ra cũng phải có một nhóm người, như các hiền giả Minh Triết, học sự khôn ngoan. Khi tôi nói đến sự khôn ngoan quý vị cũng đừng bao giờ bị ám ánh trong đầu mấy câu nói ‘’Khôn cũng chết, dại cũng chết’’ của Khổng tử hay Lão tử gì đó. Chúng ta cảm ơn tất cả các nước láng giềng và các nước khác trên toàn thế giới đã có những giá trị tinh thần đặc biệt để cho những người Việt Nam học hỏi. Nhưng quý vị phải nhớ rằng không có dân tộc nào cho không một dân tộc khác những giá trị tinh thần thật sự của họ một cách miễn phí mà chính mình phải đi tìm kiếm. Mình phải đến đó ăn dầm ở dề, phải sống phải tiếp xúc với họ thì mình mới học được chứ không phải đọc sách là sẽ học được. Việc tìm hiểu giá trị cao siêu, tinh túy của một dân tộc chắc chắn không phải tìm ở trong sách vở của dân tộc đó mà phải tìm ở sự vô ngôn. Khi đến ăn ở chung sống với họ, chúng ta để ý từng lời ăn tiếng nói, cung cách cư xử của họ đối với chúng ta thì mới biết được giá trị thật sự của họ là gì và chúng ta học là học những cái đó chứ không thể học qua sách vở được. Tất cả những gì trong sách vở đều là những câu chuyện được thêu dệt.
 
Ví dụ, chúng ta có thành kiến với người Trung Quốc nhưng khi qua sống, làm việc và ăn ở với họ, lúc ấy chắc chắn sự thành kiến sẽ không còn nữa. Trái lại, chúng ta sẽ học được rất nhiều điều từ họ.
 
Chúng ta không phủ nhận sự thống trị của Trung Quốc suốt hàng ngàn năm đối với dân tộc chúng ta. Họ cư xử có lúc nồng ấm, có lúc không tử tế - đây là tôi nói cách cư xử chính trị của họ. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa rằng người dân Trung Quốc là xấu và không có giá trị đáng cho chúng ta học hỏi. Họ có rất nhiều giá trị vĩ đại mà chúng ta cần phải học. Nhưng nếu chúng ta học theo kiểu nhập khẩu hàng đống sách về, mướn người dịch và lập hẳn một Viện nghiên cứu thì tôi cho rằng chuyện đó chỉ bày ra cho vui thôi và thật phí phạm thời gian.
 
Ví dụ thế này, một người cha vốn là một thợ mộc tinh anh thì phải làm sao để truyền cái phần tinh anh ấy cho những đứa con nối dòng? Thật sự thì không có cách gì truyền được cả, giả sử người cha có viết lại những kinh nghiệm, kiến thức của mình về ngành nghề đó thì những đứa con cũng chỉ có thể khai thác phần thô chứ không thể nào khai thác được phần tinh anh nhất của cha nó. Trừ trường hợp nó sống chung với cha nó, nó sinh hoạt, cùng ăn cùng ở với cha nó thì may ra được truyền qua. Giống như gừng được ngâm chung với mật ong lâu ngày sẽ bớt cay. Cho nên, không ít lần tôi giật mình: ‘’Coi chừng, nếu mình thành kiến với dân tộc này hay dân tộc khác mình sẽ đánh mất cơ hội khai thác tinh hoa của dân tộc ấy để bổ dung cho dân tộc của mình."
 
Tôi kể quý vị nghe một câu chuyện tưởng chừng đơn giản nhưng lại đang đưa đến một sự tranh cãi ghê gớm trong khắp châu Âu và Mỹ. Có lẽ quý vị từng nghe qua câu chuyện Tiger Mom của tác giả Amy Chua. Bà là người Mỹ gốc Trung Quốc, giáo sư trường Đại học Yale, có chồng là người Do thái. Bà ấy huấn luyện con theo cách của người Trung Quốc rất nghiêm khắc. Bà không cho con chơi bời giải trí mà chỉ có ăn và học mà thôi. Bà là giáo sư Đại học Yale nhưng tại sao bà không dạy con theo kiểu Mỹ? Sự chia sẻ về kinh nghiệm giáo dục con của bà đang gây tranh cãi khắp châu Âu, châu Mỹ. Lâu nay người Âu, Mỹ vẫn cho rằng đường lối và quan niệm của họ là đúng thì qua tác phẩm nhỏ của bà họ đã nghiêm túc xem xét lại phương pháp giáo dục trẻ con của họ. Sự tranh cãi ngày càng nóng dần nhưng không vì thế mà người ta bác bỏ giá trị của tác phẩm này. Bởi bà là giáo sư đại học danh tiếng của Mỹ thì không thể không nhận ra giá trị giáo dục kiểu Mỹ. Tuy nhiên, cách giáo dục của bà cũng không thể đem áp dụng cho tất cả trẻ em Mỹ được.
 
Bên Phần Lan và Thụy Điển đã làm một cuộc thí nghiệm, kết quả cho thấy khi cho trẻ em học ít đi và vui chơi nhiều trong lĩnh vực mà nó học thì kết quả tốt hơn. Sau nhiều cuộc thí nghiệm, họ cũng bỏ luôn việc phân chia dạy riêng trẻ thông minh và trẻ kém thông minh.
 
Một đất nước tiến bộ họ luôn đánh giá lại và điều chỉnh những giá trị vốn có. Chúng ta không hiểu nhiều, chỉ nghe sơ qua và cho đó là chân lí rồi đem về nước, máy móc học theo. Phổ biến nhất là hay chạy theo những người nổi tiếng.
 
Những điều đáng xấu hổ nên tránh
 
altCái chết của người Việt Nam chính là vọng ngoại, chạy theo những người nổi tiếng và rất muốn nổi tiếng.
 
Dạo tôi còn ở Ấn độ, tôi muốn khảo sát xem người Ấn độ vọng ngoại như thế nào. Chiều hôm đó tôi đi dạo trên một khu phố bán nhang, tôi đeo một cặp mắt kính và một chiếc đồng hồ dỏm, trị giá tổng cộng sáu đô la, khi trông thấy tôi người ta cứ tưởng tôi là người Nhật. Tôi bước vào một cửa hàng, xin một cây nhang và nhờ đốt, sau đó tôi bẻ bỏ phần chân nhang đi.
 
Tôi đi đến một cửa hàng khác cách một đoạn rất xa, tôi mới đưa bà ấy cây nhang và hỏi: ‘’Tiệm bà có loại nhang này không?’’ Bà ấy hỏi lại: ‘’Nhang này ở đâu?’’. Tôi đáp: ‘’Nhang của Nhật’’. Rồi bà ấy và những người khác trong của hàng nhìn kính của tôi và hỏi: ‘’Kính này phải của Nhật không?’’. Tôi bảo: ‘’Kính của Nhật’’. Bà ấy hỏi tiếp: ‘’Bao nhiêu vậy?’’ Tôi trả lời: ‘’700 đô.’’ Bà mới xuýt xoa: ‘’Trời ơi, kính của Nhật cũng khác mà nhang của Nhật cũng khác. Nhang ở đây không bằng nhang Nhật, nhang ở đây mùi hắc hắc còn nhang Nhật có mùi dễ chịu hơn. Chúng tôi không có nhang này.’’ Quý vị thấy đó, trong khi tất cả mọi thứ tôi mua ở Ấn Độ, thế mà tôi đánh lừa được cái đầu của người ta một cách rất ư là đơn giản như vậy.
 
Bên cạnh đó, cái chuyện rủ nhau đi chụp hình với người này, người kia nổi tiếng thật sự tôi thấy rất kém cỏi. Tại sao phải kiếm người nổi tiếng để chụp hình chung? Tại sao không nghĩ ngược lại, mình nổi tiếng và người ta phải chạy lại chụp chung với mình? Mình không dám nghĩ ngược lại vì mình luôn tự cho rằng thân phận mình thấp hèn, bé nhỏ, dốt nát, nghiệp chướng nặng nề. Sự thật đâu phải vậy!
 
Tất cả mọi đứa nhỏ trên đời này từ miền núi, nông thôn cho đến thành thị đều có khả năng trở thành kỹ sư, trở thành người giỏi, người nổi tiếng cả, không có đứa nào không có khả năng ấy. Những người khác cũng vậy. Nên tôi lấy làm xấu hổ cho dân tộc của chúng ta khi nhiều người ráng chạy đi kiếm những người nổi tiếng để chụp hình. Lý do là họ dựa vào người ta để kiếm chác, để khẳng định uy tín, để nổi tiếng chứ không dám dựa vào cái đầu của mình, hay còn gọi là ‘’thấy người sang bắt quàng làm họ’’. Đó là những điều đáng xấu hổ.
 
Lúc tôi ở Ấn độ, có nhiều người rủ tôi đến tìm và chụp hình với ông Đạt Lai Đạt Ma gì đó. Tôi bảo: ‘’Cơn cớ gì phải kiếm ổng chụp hình? Ổng là ổng, còn mình là mình. Tại sao phải đi mượn hơi hám của người ta? Mà mượn để làm gì? Đem về khoe với ai?’’. Xấu hổ lắm! Cực kì xấu hổ! Nếu tôi mà là trưởng ban thanh lọc giáo dục, tôi giáo dục hoài mà không nghe thì dứt khoát anh phải bị chấm điểm xấu.
...
Duy Tuệ
(Trích từ bài giảng cho Gia đình Minh Triết ngày 5 tháng 5 năm 2011) 

Bach Tuan Tu

unread,
Jun 19, 2013, 10:05:48 PM6/19/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Tài sản vô giá cho mỗi bạn trẻ
Trong não, trong tim của chúng ta không thiếu cái gì hết. Tiền bạc, nhà cửa, người yêu tốt, mọi giá trị của cuộc đời cần tìm nằm ở tim, ở đầu của chúng ta. Tìm ở não, ở tim, chắc chắn sẽ thấy hết.
 
Nhận thức về sự giao thoa tình yêu của muôn loài
Con chim sống ở biển hay sống ở sông, ở suối thì có cái mỏ dài. Quý vị để ý xem cái mỏ của nó dài lắm. Cái mỏ dài để nó đón nhận tình yêu từ biển, từ sông, từ suối. Đó là thứ tình yêu tôi gọi là vô tình. Con cá sẽ hiến cuộc đời của nó cho con chim mỏ dài sống. Nó hiến cuộc đời của nó vô tình. Và con chim mỏ dài sống nhờ tình yêu của con cá, nhờ tình yêu của biển, nhờ tình yêu của suối, của sông, của nước. Con người cũng vậy. Chúng ta ăn con gà, ăn con cá, ăn cọng rau, hay mặc quần áo cũng giống như chúng ta tiếp nhận sự sống mà loài khác đã hiến dâng cho chúng ta.
Tôi cho rằng sự hiến dâng sự sống là tình yêu. Chúng ta tiếp nhận tình yêu từ biển, từ sông, từ môi trường hay từ những người chung quanh chúng ta. Vấn đề là chúng ta sống nhờ sự hiến dâng sự sống của các sinh vật khác nhưng lại không biết hiến dâng một phần sự sống của mình cho những gì xung quanh - cho người chúng ta yêu, cho tổ quốc, cho dân tộc, cho môi trường chúng ta sống, cho nhân loại này. Chúng ta có chịu chia sẻ tình yêu, một phần mạng sống hay mạng sống của cho người khác, cho người yêu của mình, cho tổ quốc, cho dân tộc, cho nhân loại, hay cho môi trường sống của mình? Có chịu hy sinh một phần sự sống của chúng ta không, hay chỉ tiếp nhận sự hy sinh đời sống của cá, của tôm, của gà, của rau, của cỏ và của người khác cho chúng ta?
Con người phải có quả tim thật đỏ, thật tốt thì mới biết cách tiếp nhận tình yêu từ người khác, tình yêu từ muôn loài. Nếu không có quả tim tốt mà chỉ dùng cái đầu để tiếp nhận, chẳng những chúng ta không thấy tình yêu của người đã hiến dâng cuộc đời của họ cho chúng ta, mà cái đầu lại thấy rằng những gì người khác cho mình còn quá ít, cần thêm nữa, thêm nữa. Và sự phản bội cũng sẽ đến từ đây, từ cái đầu của mình.
Con tim thì không bao giờ phản bội. Và sự không hài lòng cũng sẽ đến từ đây, từ cái đầu của mình. Con tim thì chưa bao giờ không hài lòng. Người nào đang yêu mà thấy không hài lòng là tại vì cái đầu làm mình không hài lòng chứ không phải con tim.
Triết lý của tình yêu sâu thẳm
Các bạn nên có thứ triết lý này: Chúng ta sống không nên chứng minh cho người khác rằng mình đúng hay mình hay, hay mình vô dụng, mà nên cho người khác thấy mình là người có lợi cho họ. Đó là triết lý của tình yêu sâu thẳm. Sự hy sinh một phần cuộc sống của mình để người khác có lợi hơn, tốt hơn là nghĩa chân thật của tình yêu.
Và các bạn cũng đừng sống theo sự chấm điểm của người khác. Hãy độc lập và tự do tuyệt đối trong đầu óc của mình. Tình yêu chân thật chỉ đến từ sự tự do tuyệt đối của đầu óc. Nếu đầu óc có điều kiện thì tình yêu sẽ có điều kiện. Nếu đầu óc vô điều kiện thì tình yêu vô điều kiện.
Mà tình yêu vô điều kiện lại là động lực cơ bản làm cho đầu óc vô điều kiện được kích hoạt, tạo ra sự thay đổi lớn lao cho mỗi con người chúng ta: từ dở đến hay, từ không đến có, từ nông cạn đến sâu thẳm, từ sai lầm đến hết hết sai lầm, từ sự không hài lòng đến hài lòng, từ ngu muội đến khôn ngoan, từ yếu đuối bệnh tật đến mạnh khỏe. Nó cung cấp cho bạn tất cả. Đầu óc tự do tuyệt đối cộng với tình yêu đích thực là tài sản vô giá cho mỗi bạn trẻ.
Gửi đi tình yêu từ con tim và nhận về tình yêu từ vũ trụ
Cần phải khám phá được tài sản vô giá trong khối óc và con tim của mình trước để các thứ tài sản mang tính chất vật lý như nhà cửa, việc làm, mái ấm gia đình hạnh phúc… sẽ hiện hữu đủ cho các bạn dùng. Phải khám phá tài sản vô giá này trước thì những thứ kia sẽ đến trong sự ổn định. Nó đến đẹp lắm. Nó đến mà mình vừa hưởng được vừa không bị mất ngủ, không bị ở tù, không bị căng thẳng, không có kẻ thù, không bị ai ghét bỏ. Đó đích thực là tài sản quý giá và nó từ con tim và bộ óc của chúng ta.
Nếu bạn học để kiếm một mảnh bằng, để có một việc làm tốt thì việc làm ấy sẽ không tốt. Nhưng nếu bạn say mê học, yêu quý việc học thì bạn sẽ có việc làm thật là tốt. Hãy thay đổi mục tiêu học tập trong đầu óc của các bạn. Khi các bạn yêu quý việc học, các bạn sẽ học rất giỏi và sẽ có một đời sống rất êm đẹp, bạn sẽ thưởng thức được việc học của mình mà không bị quá căng thẳng, không nhàm chán.
Năng lực, khả năng được hình thành từ con tim của bạn sẽ thu hút các công ty lớn và họ sẽ rất cần đến bạn. Đó là cách mà các bạn vừa thưởng thức hạnh phúc của việc học, vừa có được đời sống vật chất sau khi tốt nghiệp.
Các bạn cứ thử đổi mục tiêu xem. Khi có ai hỏi, “Cháu học ngành xây dựng để làm gì vậy?”, nếu bạn trả lời “Cháu học vì lúc này làm ngành xây dựng kiếm được nhiều tiền lắm. Cháu học cái này rồi cháu sẽ có một công ty riêng, một việc làm riêng, rồi cháu sẽ có vợ đẹp, chồng giàu làm ngành xây dựng.” thì tầm vóc của bạn sẽ nhỏ xíu và bạn sẽ không kiếm được nhiều tiền lắm đâu. Ý định đó làm cho các bạn luôn luôn căng thẳng. Các bạn chưa có được điều mình mong muốn cũng căng thẳng, có rồi cũng căng thẳng.
Nếu bạn trả lời, “Thưa bác, cháu học vì cháu yêu ngành xây dựng quá. Không biết vì lý do gì mà khi cháu thấy người ta xây cầu, xây đường, xây nhà, tự nhiên tim cháu đập, lòng cháu rạo rực những cảm xúc khiến cháu thấy dễ chịu lắm”, bạn sẽ không căng thẳng, mà sẽ có cả một sự nghiệp về cái ngành mà quý vị đeo đuổi. Tôi đảm bảo chắc chắn với các bạn như vậy.
Khi yêu là chúng ta gửi một tín hiệu của xúc cảm từ con tim đi vào vũ trụ. Vũ trụ sẽ đáp lại cho bằng một thứ tình yêu của vũ trụ và cung cấp cho chúng ta một cơ hội để thỏa mãn cuộc sống của mình. Đó là cách tương tác giữa tình yêu đích thực với tình yêu của vũ trụ.
Yêu thật là cho đi một phần hay cả mạng sống của mình. Vì yêu dân tộc, người chiến sĩ cho hết cả mạng sống của mình, sẵn sàng hy sinh hết. Đó chính là tình yêu đích thực. Khi các bạn yêu say sưa một môn nào đó mà không hiểu lý do tại sao, và cũng không có mục đích gì, tự nhiên thấy con tim mình yêu vậy thôi và các bạn hành động theo lệnh của con tim, thì trong vũ trụ vô tận sẽ tiếp nhận cảm xúc đích thực của con tim này, rồi nó sẽ chuyển hóa trong vũ trụ, sẽ đáp lại cho các bạn một thứ tình yêu vĩ đại, và các bạn có tất cả. Các bạn cứ thử đi.
Các bạn hãy suy nghĩ và hãy thí nghiệm thử. Các bạn trẻ ở đại học không nên tin những gì mà chúng ta chưa làm thí nghiệm. Tất cả những điều mà chúng ta không thể làm thí nghiệm hoặc chưa làm thí nghiệm, chúng ta không thể tin được. Nói tới đại học là nói tới thí nghiệm, là nói tới những sự kiểm chứng. Trong tình yêu, anh cũng phải kiểm chứng mới được. Muốn biết người ta có yêu mình thật hay không, phải kiểm chứng. Muốn biết mình có yêu thật người ta không, cũng phải kiểm chứng.
Sự trưởng thành thật sự của các bạn trẻ
Các bạn hãy phát cái cảm xúc tình yêu đích thực với môn học của mình, với nhà trường, với thầy cô giáo, với các bạn học. Rồi liên kết cái cảm xúc tình yêu này với toàn bộ tình yêu của dân tộc. Tình yêu của dân tộc nuôi chúng ta lớn. Tình yêu của quê hương nuôi chúng ta lớn. Hãy giao thoa giữa các lực tình yêu này. Đây là sự trưởng thành đích thực của tuổi trẻ.
Và các bạn muốn gì có nấy. Đây không phải là lý thuyết giỡn chơi mà đây là sự thật. Nhưng mà cái đầu của chúng ta không cho phép chúng ta chấp nhận sự thật này một cách dễ dàng. Vì con người luôn luôn tin rằng mưu ma chước quỷ của mình sẽ chiến thắng nên không bao giờ con người có thể tin một cách dễ dàng rằng cảm xúc của tình yêu đích thực sẽ là tài sản vô giá, và đem lại sự chiến thắng không gì có thể mạnh hơn được.
Đầu óc không kiếm tìm được hạnh phúc chân thật. Hạnh phúc chân thật đến từ sự cuốn hút của con tim, của cảm xúc con tim với lực vũ trụ trong chúng ta và chung quanh chúng ta. Chính cái lực bí mật của vũ trụ hiện hữu trong đầu óc, trong tâm hồn của chúng ta câu thông được với cái tính chất của tình yêu chân chính, tạo ra một vòng xoáy cuốn hút, làm cho những người chung quanh yêu quý chúng ta.
Và chắc chắn sản phẩm của tình yêu chân thật luôn bền vững và luôn luôn hạnh phúc. Còn sản phẩm của sự tính toán thiệt hơn trong đầu óc đem lại sự căng thẳng liên tục cho cuộc đời của chúng ta. Chúng ta rất khó ngủ khi chúng ta có, cũng rất khó hạnh phúc khi chúng ta được.

Duy Tuệ

Bach Tuan Tu

unread,
Jul 26, 2013, 5:56:31 AM7/26/13
to ace-conne...@googlegroups.com
Sự thiêng liêng của con người 
(Đạo sư Duy Tuệ)

Gửi đệ tử phương xa! 

Thầy nhắc lại:
Nguồn Tâm Trong Sáng không gợn chút ý tưởng nào ở mỗi chúng ta đều có sẵn.
Nó thật linh thiêng, biến đổi cả trời đất không ai lường nổi.
Nó thật mầu nhiệm, thường sáng tạo ra muôn công đức.
Nó đáng để ta hy sinh cả đời mình cho nó.
Đức Phật Thích Ca và nhiều Thánh nhân khác đã hiến dâng trọn vẹn cuộc đời cho trạng thái tâm này. 
Nhưng tại sao quá nhiều người không nhận ra được nó?
Vì con người đã sử dụng trí óc vào những việc tranh giành lợi lạc cá nhân nhỏ bé tầm thường.
Như bằng cấp, nhà cửa, xe cộ, tiền bạc, tình dục, cãi nhau, tranh giành,
Hận thù, giết chóc, uống rượu, hút thuốc, chích xì ke, giết người hàng loạt, chế tạo các thứ phương tiện để khống chế lẫn nhau, để sẵn sàng tiêu diệt nhau.
Họ dùng trí não để phát minh nhiều thứ phần lớn đều xuất phát từ lợi lạc cá nhân, hoặc cho một nhóm, kể cả sáng lập ra các tôn giáo.
Dù cho hàng ngàn, hàng vạn giáo phái ra đời với nhiều lý thuyết tuyệt vời.
Dù cho áp dụng trùng trùng điệp điệp pháp tu luyện cũng chưa thực sự giúp ích gì cho con người. Tôn giáo tự bản thân nó cũng không phải xấu cũng không phải tốt, nó cũng đáp ứng nhu cầu tinh thần cho một số người. Nhưng con người đã sử dụng tôn giáo như thế nào thì đó là kết quả của sự sử dụng trí óc riêng tư. Chúng ta hãy làm một cuộc thống kê lại lợi ích của tôn giáo đối với loài người từ khi nó có mặt đến nay. Cũng có khả năng một số người đã sử dụng trí óc của mình để chế tạo những phương tiện giết người hàng loạt gọi là để bảo vệ tôn giáo hay phương pháp tu luyện của họ. Lịch sử giết chóc trong một truyền thống tâm linh hay giữa các truyền thống tâm linh trên thế giới vẫn còn sách vở, phim ảnh lưu giữ đó. 

Tại sao vậy?
Bởi vì, mọi hoạt động trí óc của họ đều xuất phát từ thoả mãn cá nhân và hướng tới lợi ích cá nhân dưới nhiều màu sắc trang nhã.
Ngay cả các loại “thiền” từ trước tới nay cũng chỉ là động cơ và mục tiêu cá nhân dưới hình thức tâm linh mà thôi. Hãy coi lại các kết quả mà họ đã đạt được là gì? Tiền, cơ sở vật chất như nhà cửa, xe cộ và những thứ hưởng thụ cá nhân khác! Các truyền thông tâm linh lớn trên thế giới đều có “thiền”, ngay trong Thánh Kinh Ki- Tô Giáo cũng nói đến thiền. Và rất nhiều truyền thống tâm linh đều ca ngợi thiền, nhất là Phật Giáo. Nhưng thiền mà nhiều người rao giảng và chỉ bày nhiều thế kỷ qua đã giải quyết chuyện khổ đau của nhân loại như thế nào? Hay nói nhỏ lại nó đóng góp gì cho hạnh phúc của một dân tộc, hay nhỏ hơn nữa một hệ phái về thiền? Thầy muốn nói đến “toạ thiền” là hình thức dễ thấy nhất. Rõ ràng người ta muốn xây dựng một hình thức thiền thì mới gọi là thiền! Quý vị có biết rằng đã có hàng triệu người làm việc vất vả để nuôi hàng trăm nghìn người ngồi thiền suốt ngày không? Thế mà cũng lôi cuốn khá nhiều sự chú ý. Trong khi đó lịch sử nhân loại cũng có vài Bậc Thiền Nhân Đáng Tôn Kính như Bồ-Đề Đạt- Ma ở Ấn Độ, Vua Trần-Nhân-Tông ở Việt Nam thực hiện sống thiền siêu thoát ra mọi ràng buộc nội tâm chỉ được một số người đời nhắc tới như để trang điểm cho sở thích của mình chứ không phải để bắt chước theo đó mà thực hiện một đời sống thiền thực sự. Bên cạnh ấy, pháp tu Niệm Phật trong Phật Giáo cũng là một loại thiền đem lại nhiều an ủi cho nhiều người thực hành nó lại bị một số vị toạ thiền chê bai, có lẽ nó không có hình thức có vẻ như huyền bí của toạ thiền. Hay ngay như trong truyền thống tâm linh của Ki-Tô Giáo có nhiều tín đồ thiền về Thiên Chúa mà họ ngưỡng vọng cũng đem lại cho họ sự an ủi khi họ cần có sự an ủi. Có lẽ những người thực hành tâm linh này họ chỉ cần sự an ủi thôi. Nếu thế thì cũng tốt vì trí óc của họ đã dừng lại ở đó nên họ được hưởng ân huệ, họ cảm thấy bình yên trong tâm hồn. Sự bình yên trong tâm hồn này mới là hạnh phúc đích thực.
Người ta lên án chuyện tình dục vì chuyện ấy chỉ đem lại khoái cảm của thân xác. Nhưng ta phải nghiên cứu cẩn thận xem thân xác có thực sự hưởng thụ không? Câu trả lời là không. Vì thân xác có biết gì đâu. Đó là hoạt động của trí não và trí não cũng biết hưởng thụ cảm giác tình dục ấy. Các phương pháp thực hành tâm linh cũng là hoạt động của trí não và nó cũng đem lại khoái lạc cho người thực hành nó. Nếu không khoái lạc thì họ sẽ không theo. Nhưng ác nỗi nó lại là thứ khoái lạc được khoác lên những hình thức có vẻ như huyền bí, vì vậy mà nhiều người đã bị mắc vào bẫy khoái lạc này!
Có vài tu sĩ trẻ tâm sự rằng “Mình tụng kinh cầu siêu cho người thân của các thí chủ đã qua đời, nhưng thật lòng mình cũng không biết có siêu thật không? Nên đôi khi cảm thấy rất áy náy, nhưng vì cũng muốn làm thoả mãn tâm lý của họ nên cứ phải làm”. Họ tưởng nhầm rằng đây là sự chứng ngộ tâm linh! Điều quan trọng là kết quả của những việc làm tâm linh ấy có mang lại sự khai mở thánh trí để con người vượt qua khổ đau tinh thần mà không lệ thuộc nhiều vào hoàn cảnh vật chất hay không?
Chúng ta bình tâm xem xét lịch sử phát triển của những ý tưởng của loài người từ trước tới nay để xem những ý nghĩ của con người có thực sự đem lại hạnh phúc cho một người trong cuộc đời ngắn ngủi của họ? Câu trả lời là không. Không phải trí óc có tội. Không phải trí óc quá tồi tàn. Không phải nó có vấn đề. Vấn đề chính ở chỗ mỗi con người sử dụng nó. Nó cũng giống như tiền, tình, địa vị xã hội chẳng có gì xấu hay tốt. Nhưng cách sử dụng của con người theo chiều hướng nào mà chúng được coi là xấu hay tốt mà thôi.
Một quyển kinh ghi lại những lời dạy của Thánh nhân có thể sử dụng theo ba cách:
-Dùng để gợi ý cho con người khai tâm mở trí, mở thánh trí, tức trả lại cho tâm trạng thái vô nhiễm đối với mọi tri thức.
-Dùng để trói buộc con người phải lệ thuộc tâm linh với người sử dụng nó giống như là để giữ khách hàng vậy.
-Dùng để lôi kéo con người vào những cuộc chiến tranh đẫm máu.
Kinh sách là một loại sản phẩm của trí óc. Nó không xấu cũng chẳng tốt. Tuỳ vào động cơ và mục tiêu của người sử dụng.

Hướng Tới Sự Chứng Ngộ Toàn Triệt.
Xin nhắc lại điều Thầy đã nói trước nay:
“Thầy đang sống giống như người chết chưa chôn!”. Chết là gì? Khi người ta chết thì chuyện gì xảy ra cho người đó? Nngừng thở. Trí não không còn làm việc được. Thế giới này không còn đối với người ấy. Không mang theo bất cứ thứ gì, kể cả những ý nghĩ, các loại tâm lý, sự hiểu biết, bằng cấp, tài sản như nhà cửa xe cộ, người mình yêu thương nhất, các hợp đồng béo bở, những kế hoạch vĩ đại, các công trình nghiên cứu, tam tạng kinh điển, các chức tước ở đời và chức sắc trong các tôn giáo, quyền lực, sự trả thù, sự đền ơn, lòng từ thiện, sự chứng ngộ, chùa chiền, các loại tháp chung và riêng, tiếng tăm, sự chúc tụng và tôn vinh, công đức, tội lỗi… và nhiều thứ khác nữa.
Còn sống là gì? Là thở vào thở ra và sự làm việc của trí óc để thu vào, để gìn giữ, để tước đoạt những thứ kể trên. Có phải vậy không?

Tất cả những thứ kể trên có hai đặc điểm quan trọng, các đệ tử cần phải hiểu là: Một là bản thân nó, tự nó không xấu cũng không tốt và hai là những thứ ấy không dính vào thân thể của con người được. Tuy chúng không dính vào phần thân thể chúng ta được nhưng hình như có cái gì đó vô hình làm trí não của chúng ta ngày đêm dính chặt trong ấy, quây quần trong ấy để phân tích, chia chẻ, mưu toan, thiết lập các thủ đoạn bằng mọi phương tiện, kể cả sử dụng thánh thần để đoạt cho được, để thoả mãn sự thôi thúc cá nhân. Chỉ khi chết mới chấm dứt sự dính chặt ấy. Có phải vậy không?

Chính vì vậy chẳng ai hạnh phúc cả, kể cả các vị nghĩ rằng mình đã bỏ chuyện thế gian để tìm đường giải thoát. Tại sao trong thế gian này người ta tin một cách kỳ quặc rằng hễ ai vào chùa, nhà thờ sống và thực hành một số nghi lễ thì gọi là người “xuất thế”. Đa số chúng ta từ bỏ chỗ ở nhỏ, chỗ thiếu thốn để đến chỗ ở rộng lớn hơn, đầy đủ phương tiện hơn, thoải mái hơn thì lại có tên gọi là “xuất thế”. Vậy xuất thế là gì? Thật tình không hiểu nổi!
Thầy khuyên các đệ tử đừng nên “xuất thế” kiểu ấy.

Thầy mong các đệ tử tập sống xuất thế như vầy: Hãy sống bình thường như tất cả mọi người, chỉ riêng mình ta biết rằng ta thường theo dõi sự nô lệ của trí óc trước tất cả mọi ham muốn, kể cả ham muốn thánh thiện. Khi ta nhận biết trí óc đang tự do, lúc ấy Chư Phật luôn ở với ta. Khi trí óc đang bị nô lệ bởi các loại ham muốn, lúc ấy Chư Phật tạm xa lánh ta, chỉ còn mình ta đối phó với cuộc đời đầy bất trắc!

Tiến đến thế giới thống nhất giữa sống và chết là một.
Hãy kéo sự chết lại với sự sống. Nhập một chúng lại và tập sống như vậy. Đây là sự vĩ đại của trí tuệ trong việc điều khiển trí óc của chúng ta! Hãy nhận ra điều này. Cố gắng thực tập đừng lý sự và phân chia và nhận xét đúng sai. Hãy làm thử. Khi thực tập điều này chính là sự thiền định đích thực. Vì sao? Vì động cơ thoả mãn cá nhân hay tư lợi không thể xuất hiện được mà ta vẫn tỉnh táo để tan biến vào Đạo, vào làm một với năng lượng tạo hoá! Chúng ta đang vào cõi bất định không còn chia chẻ nữa. Lúc này sẽ tiến đến nhận ra sự vĩ đại tuyệt luân của phật tính.

Thánh Trí
Thầy nói rất bình dị cho các học trò dễ hiểu. Như thế này nhé: Thầy muốn nói đến cách sử dụng trí óc của con người.
Thánh nhân là gì vậy? Trước nhất các Ngài cũng là con người bình thường như bao nhiêu người khác. Nhưng có sự khác biệt khó thấy giữa các ngài với đa số con người. Chỗ khác biệt ấy không phải chỗ ở, không phải y phục, không phải cạo đầu hay để râu tóc, không phải cách ăn uống chay hay mặn hoặc ăn một bữa hay nhiều bữa, không phải điệu bộ đi đứng nằm ngồi, không phải tụng đọc kinh điển, ngồi thiền hay nhập thất, không phải có kiến thức về kinh luật luận, cũng không phải khả năng giảng nói về kinh sách, cũng không phải cung cách cư xử nhẹ nhàng điềm đạm, hay nặng lời, cũng không phải cách nằm ngủ và thời gian ngủ ít hay nhiều, hoặc các hình thức khác.
Vậy khác nhau chỗ nào là chính? Đó là cách sử dụng trí óc của mình. Thánh nhân sử dụng trí óc hồn nhiên. Không tách biệt giữa sống và chết, giữa xấu và tốt, giữa được và mất, giữa hạnh phúc và đau khổ… Khi xem xét mọi vấn đề, thánh nhân chỉ tập trung quan sát bản chất của nó mà không sa ngã vào các mặt đối lập của nó. Các Ngài xem xét nó không vì một động cơ nào, chỉ vì nó đang diễn ra mà thôi. Có hiểu được ý thầy không? Còn đa số con người khi xem xét một vấn đề nào thì phân chia nó theo mục đích tế nhị của mình. Có hiểu được ý chính của thầy không?

Có Ích Gì Khi Nhắc Lại Sự Hiểu Biết Của Mình.
Khi các đệ tử cố nhớ những gì mình đã học và hiểu trong các kinh sách để nói lại với ai đó thì chỉ sướng miệng mà thôi. Hoặc cũng chỉ để loè thiên hạ hoặc như mình đang hành nghề nói mà thôi. Nếu cứ làm chuyện này mãi thì càng ngày càng xa Đạo mà lại gần ma! Thầy lấy một ví dụ này cho dễ hiểu: Khi hai người yêu nhau thật tình, lúc ấy họ chỉ có những ứng xử hy sinh danh dự, mạng sống, và sự nghiệp của mình để bảo vệ tình yêu của họ khi tình yêu của họ đang đứng trước một sự đe doạ. Họ chỉ biết ứng xử ngay tức thời chứ không kịp thảo luận là nên làm cái gì. Nhưng nếu khi ấy họ cố moi ra những kinh nghiệm ứng xử thì lúc ấy họ đã rời xa tình yêu rồi vậy. Mọi ứng xử đều xuất phát từ lợi ích của riêng mình, họ bắt đầu sử dụng trí óc có động cơ tư lợi. Đau khổ xảy ra!

Bản chất của trí óc là Đạo, nhưng cách sử dụng trí óc xuất phát từ động cơ riêng tư để tính toán thì xa Đạo rồi. Một trong những tính chất của Đạo là thản nhiên. Ta sử dụng trí óc cho phù hợp với bản chất thản nhiên ấy mới hợp Đạo. Bản chất của trí óc cũng như muôn pháp là vô tình. Nhưng con người sử dụng tính chất vô tình ấy theo suy nghĩ của mình thì vấn đề phức tạp sẽ xảy ra. Tình, tiền, danh, lợi… bản chất của chúng cũng vô tình. Nhưng con người đem suy nghĩ riêng tư của mình dùng nó thì vấn đề sẽ xảy ra. Khổ đau xảy ra. Có hiểu được không? Một trong những cách dễ thấy nhất của việc sử dụng trí óc xa Đạo là hay nhắc lại sự học hỏi, sự hiểu biết của mình! Hơi khó hiểu một chút, cố hiểu rồi sẽ hiểu được.

Một Trạng Thái Tâm Không Có Tên Gọi.
Bây giờ Thầy chỉ một trạng thái tâm đặc biệt để sau này có vị nào vào được thì chia sẻ với các đồng đạo. Tâm có trạng thái như vầy: Thấy cái gì cũng mới, cũng kỳ diệu. Khi vào trạng thái ấy ta không còn khả năng suy nghĩ, không nói được gì. Tay ta sờ vào bất cứ vật gì hầu như cơ quan biết tự động của tính biết của tâm tự báo với ta rằng, những vật ấy là linh ảnh của thực tại mầu nhiệm không có tên gọi. Lúc ấy ta giống như đứa bé vừa mới sinh ra, thấy cái gì cũng lạ lắm, nhưng lòng ta hân hoan sâu xa, muốn diễn tả điều gì cũng không được. Mà ta cũng biết rõ là ta không thể diễn tả được, không thể nói được. Không nghe âm thanh bên ngoài, nhưng lại nghe sự hướng dẫn bên trong để giúp ta học những điều huyền bí của các sự vật hữu hình mà ta đang ngắm hay đang va chạm. Thế giới hữu hình lúc ấy như là một cảnh giới hoàn toàn khác: Bình yên, thanh tịnh, không thấy sự đẹp xấu, không có sự vừa ý hay không vừa ý, trời đang nắng gắt cũng giống như ánh sáng trăng rằm. Lúc ấy, ta không có chút tư tưởng, kinh nghiệm, ký ức, không thấy có sự lo âu, ta cũng không thấy có “tâm không”, không biết gì là phàm hay thánh, cũng không có ý niệm tính phật hay tính phàm, không có bất cứ ý niệm gì. Hễ cái gì xuất hiện trước mình thì hình như có sự giới thiệu từ cõi sâu xa nào đó về tính chất vô thượng, tức tính chất tuyệt đối tối linh của những gì ta đang đối diện, nghĩa là cái ta đang sờ đến. Còn cái gì trước mặt ta mà ta chưa sờ đến thì sự giải thích từ cõi sâu xa của tâm cũng chưa xuất hiện. Lúc ấy ta cũng không cho rằng ta đang sống ở cõi này hay ở cõi nào khác. Ý niệm về cảnh giới cũng không có.
Có thể tạm nói rằng tâm ta có một trạng thái đặc biệt, nghĩa là ở trạng thái này trí óc không thể làm việc được. Có lẽ trí óc gồm có tâm trí và não. Còn ở trạng thái này chỉ có phần tâm hiện hữu và lúc ấy có một bộ máy tự động của tâm làm việc chứ phần não không can thiệp vào được. Giống như tâm có bộ não riêng của nó mà không cần tới bộ não nằm trong họp sọ.
Khi ra khỏi trạng thái này, lòng ta hoàn toàn thay đổi kỳ lạ: Gần như thánh nhân với ta là một vậy. Gần như ta có thể hiểu sâu sắc về các thánh nhân. Đọc bất cứ kinh sách nào, ta cũng dễ bắt gặp được đâu là năng lượng của các Ngài, từ trí tuệ đến lòng từ mẫn. Bất cứ kinh sách của bất cứ truyền thống tâm linh nào, chúng ta cũng thâm hiểu sâu sắc nỗi trắc ẩn của các bậc thánh.
Để vào được tráng thái này, điều cần phải triệt để là: Không thích bất cứ gì. Như không thích chùa, không thích chứng ngộ, không thích tu, không thích thành phật, thành thánh, không thích làm bất cứ gì để trở thành bất cứ gì. Không thích có đệ tử, không thích thuyết giảng, không thích nhập thất, ngồi thiền, ăn chay ăn mặn, không thích ai tôn vinh mình, lễ lạy mình, không thích tiền, tình, danh, lợi. Gần như cái gì con người thích thì mình đã ngán đến tận óc rồi. Chỉ cần khi nghe tới là muốn ói rồi. Khi ấy toàn cõi mầu nhiệm của tâm sẽ bắt đầu hoạt động và cho ta nhiều cơ hội tuyệt vời đáng để cho ta hy sinh cả cuộc đời mà tôn thờ và tôn vinh trạng thái tâm ấy.

Tập Sống
Hãy tập sống: Hãy tập quan sát những gì đang xảy ra với ta như là chuyện hoàn toàn mới mẻ, chuyện ta chưa từng biết bao giờ. Đừng nói chuyện này ta biết rồi, ta gặp rồi, ta đã có kinh nghiệm giải quyết nó. Ví dụ một bữa cơm trưa: Ta chưa từng ăn trưa bao giờ, đây là lần đầu tiên ta biết chuyện này, làm sao đây. Hãy quan sát nó cho thật tường tận như mới biết lần đầu. Đừng động não, ngay bây giờ, quá khứ, tương lai, và hiện tại sẽ là một (cố hiểu). Đừng động não! Sẽ có trí tuệ từ bộ não đặc biệt của tâm cho ta trí tuệ ứng xử phù hợp. Trí tuệ này không gây ra xung đột, không để lại sự hối tiếc nào. Hãy ở trong trạng thái ngây thơ trước sự việc thì động cơ không xuất hiện (kể cả động cơ tốt và xấu). Ở trạng thái này cũng không bị cảnh tác động làm cho trí não thông thường hoạt động. Giữ được như vậy, sự tối linh của tạo hoá, cũng tức phật lực sẽ xuất hiện và sự nhiệm mầu sẽ bao trùm lên tất cả mọi hoàn cảnh.

Có năm loại người sử dụng trí óc:
1. Người đầu óc tăm tối: Hoàn toàn bị lòng ham muốn chi phối trí óc. Dùng trí óc suy nghĩ nhiều thủ đoạn để thoả mãn lòng ham muốn của mình. Lấy việc thoả mãn lòng ham muốn của mình làm động cơ và mục tiêu cho mọi hành động. Loại người này không phân biệt sai trái, phải quấy, thiện ác do thế gian quy ước. Tất cả suy nghĩ và việc làm của họ theo tiêu chuẩn thoả mãn lòng tham muốn của họ. Nhiều người nói chuyện đó ác đừng làm, nhưng họ thấy làm chuyện ấy thoả mãn ham muốn của họ thì họ cứ làm. Tiêu chí suy nghĩ và hành động của họ là thoả mãn lòng ham muốn của họ. 
2. Kế đến là người sử dụng trí óc của mình để xem xét chuyện xấu tốt, thiện ác, đúng sai để nên tránh và nên làm. Nhưng cũng vì động cơ cá nhân mà sử dụng trí óc để thoả mãn các ham muốn của mình. Họ sử dụng trí óc hơi nghiêng về thiện một chút, nhưng cũng không ngần ngại nghiêng về phía kia một chút, hoặc hơn một chút. 
3. Loại thứ ba là người sử dụng trí óc nghiêng về thiện nhiều hơn. Những người này ít nhiều có thầy dạy về Đạo và đạo đức. Có luyện tâm chút đỉnh. Nhưng sâu xa bên trong họ vẫn sử dụng trí óc để kiếm chút tư lợi. Như kiếm chút công đức chẳng hạn. Những người này đôi khi cũng có một chút giác ngộ chân lý. Gần như rất nhiều suy nghĩ và việc làm của họ có lợi cho nhiều người. Nhưng mặc hại cũng không nhỏ. Những mặc hại của người khác, loại người này ít thấy vì họ ỷ y vào suy nghĩ và việc làm thiện của họ. 
4. Loại thứ tư: Họ sử dụng trí óc nghĩ và làm việc thiện, làm việc của người gần như thánh nhân. Họ có sự giác ngộ do học tri thức của người đi trước. Họ giác ngộ trong sách vở mà họ thường sử dụng. Giác ngộ sách vở. Và họ cũng được nhiều người ca ngợi về tri thức mà họ kiếm được trong sách vở và thầy của họ. Họ rất tự hào. Những nhà buôn này rất đông khách hàng nhưng sản phẩm trí tuệ của họ không đem lại kết quả cụ thể cho người tiêu dùng. Những người này đã khéo sử dụng trí óc để sản xuất, quảng bá, và bày bán, chào hàng nhiều kiểu khác nhau tại các chợ khác nhau. Những chợ đó người thế gian thấy giống như chợ thánh vậy. 
5. Loại thứ năm: Sử dụng trí óc giống như trong kinh Kim Cang của Phật Giáo Đại thừa: Người Bồ tát khi thực hành bố thí không thấy có ta là người bố thí, có người nhận bố thí và có vật để bố thí. Loại người này hoàn toàn sống trong năng lượng mầu nhiệm thống nhất giữa mình và vũ trụ vạn vật. Những người này không có sản phẩm và có chợ để bán.
Cách sử dụng này hoàn toàn tự do khỏi mọi động cơ và mục đích. Hay còn gọi là cách ứng xử vô tư khi đứng trước sự việc đang diễn ra.

Có Hai Loại Trí Tuệ
Thông thường trí hữu học là tri thức thu lượm được từ sách vở và cộng đồng mà người ấy sống. Trí hữu học cao nhất của nó là sự hiểu biết chuyên môn về một môn nào đó do người đi trước đúc kết lại. Nếu theo học ở trường thì lấy bằng cấp. Cao nhất là bằng tiến sĩ. Bằng này nói lên khả năng của người học thu lượm được bao nhiêu tri thức của người khác làm tri thức của mình. Từ đây trở đi người này thường dùng tri thức này như là thứ tài sản mà mình kiếm được để sử dụng nó tạo ra những tài sản khác lợi mình và có thể lợi người. Phần lớn người này sử dụng trí não của mình để khai thác tri thức này. Dĩ nhiên là sự sử dụng trí não của họ không vượt ra sự thôi thúc cá nhân thầm kín bên trong. Tri thức này không phải của họ nên nó không mang tính chất ông chủ được.
Tri thức có tính chất ông chủ thường chứa đựng tri thức vô học nhiều hơn. Chữ vô học dùng ở đây có tính cách như vầy: Ta không gọi người này là “kẻ vô học” , mà phải gọi một cách kính trọng là”Bậc vô học”. Trí là cung cách ứng xử trước các đòi hỏi bức bách đang xảy ra. Người có trí hữu học đem kinh nghiệm tri thức học được ra ứng xử để thoả mãn nhu cầu cá nhân. Còn bậc vô học trước hoàn cảnh đòi hỏi cần ứng xử họ ở trạng thái tâm vô tư, tự nhiên sẽ có cách ứng xử phù hợp hiệu quả mà không để lại sự hối hận hay sửa chữa nào. Tri thức vô học là thứ trí tuệ tuôn ra từ tâm hồn ngây thơ trong trắng, không ý niệm, kinh nghiệm hay tiềm thức nào, trước hoàn cảnh cần xử sự.
Ngày nay máy tính có bộ nhớ thật to lớn có thể làm việc tốt hơn bộ nhớ trong đầu óc con người. Tuổi trẻ ngày nay cần phải biết hai loại trí tuệ khác biệt này. Nếu chỉ sống bằng loại tri thức thu lượm được từ bên ngoài thì chỉ là người suốt đời làm nô lệ cho lòng ham muốn của mình và làm nô lệ cho kẻ khác. Hoàn toàn là người nô lệ. Và dễ đánh mất chính mình trong loại tri thức này. Như vậy không thoát khỏi sự lo âu thường xuyên trong tâm hồn. Tâm hồn luôn luôn mất tự do. Dù cho ta có dược nhiều người kém hiểu biết trọng vọng ta đi nữa thì thêm lần nữa ta là tên nô lệ cho sự trọng vọng ấy.
Phải học thêm cách để về với tư cách của người thường có trí tuệ vô học. Lúc ấy ta mới không đánh mất tâm hồn của mình. Lúc ấy ta có thể cho xã hội thuê tri thức của mình học được, nhưng ta không cho ai thuê tâm hồn của ta, vật thiêng liêng đáng tôn thờ nhất chứ không phải các loại thành tựu bên ngoài. Có hiểu không?
Trước khi tạm chấm dứt những lời tâm sự với các đệ tử trong dịp cuối năm, Thầy trở lại với câu hỏi rất cũ mà cũng luôn luôn mới mà Thầy đã trao đổi với quý vị nhiều rồi. Đó là: “Tu là sửa tâm tính của mình cho tốt phải không thầy?”
“Tu là sửa” thường được hiểu là sửa tâm của mình sao cho tốt. Đây là cách nói quá chung chung và nếu chúng ta hiểu như vậy thì vấn đề tâm sẽ không được giải quyết cặn kẽ có hiệu quả. Vì sao? Sửa tâm nào? Tâm nguyên thuỷ thì rất hoàn chỉnh, không một chút nhiễm ô thì sửa cái gì? Còn tâm lăng xăng như sóng nước thì làm sao sửa được? Các thứ tâm ấy như mây, như bọt nước, như sóng nước, như điện chớp làm sao sửa đây? Hôm nay chúng ta sửa một suy nghĩ không đúng đắn đã nổi lên trong trí óc chúng ta, nhưng liệu ngày mai, ngày mốt nó có trở lại không? Có nhiều người sửa tâm để tiến bộ, nhưng khi có điều kiện cho tâm ác xuất hiện thì họ vẫn không kiềm chế được.

Hãy tưởng tượng trí óc mình như một cỗ máy đặc biệt, có hai cách tác động cho cỗ máy ấy nổ và vận hành: 
- Cỗ máy ấy nổ và vận hành do công-tắc của mọi thứ ham muốn đã bật.
- Hay cỗ máy ấy nổ và vận hành do nó tự nổ để đáp ứng lại những gì đang diễn ra trước nó.

Tạm kết luận.
Tóm lại, các đệ tử nên thường theo dõi những suy nghĩ và cách sử dụng trí óc của mình xuất phát từ nguồn gốc nào? Từ lòng ham muốn thôi thúc bên trong, hay từ lòng ham muốn bị tác động từ bên ngoài? Hay từ sự đáp ứng vô tư trước các hoàn cảnh đang xuất hiện trước mặt chúng ta? Hãy tập sống với trí tuệ siêu thoát khỏi mọi ràng buộc của mọi thứ ham muốn. Có như vậy trí óc của chúng ta mới thoát khỏi kiếp nô lệ của mọi lòng ham muốn. Sống như vậy là đích thực sống giải thoát.

DUY TUỆ

Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages