
--<542353488_24430269053266322_1012040982968516671_n.jpg>
Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "Diễn đàn của cựu Học sinh Trung học Võ Trường Toản (Saigon)".
Để hủy đăng ký khỏi nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email đến VTT-Saigon+...@googlegroups.com.
Để xem cuộc thảo luận này, hãy truy cập vào https://groups.google.com/d/msgid/VTT-Saigon/CABC-h86fGcYb3x5UsGMV4Rh3aMx8dSN6-hD8j-tJLDv3fhQA-g%40mail.gmail.com.
Trong thời chiến, chính quyền miền Nam nhiều lần cài cắm điệp viên ra miền Bắc, nhưng hầu hết đều thất bại. Dù được huấn luyện kỹ, từng có người thành danh ở Mỹ, cuối cùng họ vẫn bị phát hiện bởi những chi tiết rất nhỏ và đời thường.
Trường hợp thứ nhất là Anh Hai Chột, chuyên gia chất nổ, giả dạng làm người đi câu cá, săn chim. Một lần đi nhờ nhà dân, anh ta lỡ lời xin… giấy chùi đít, một cách nói xa lạ ở miền Bắc. Chỉ thế thôi cũng khiến dân làng nghi ngờ, báo chính quyền và anh nhanh chóng bị trói gô, giải lên huyện đội.
Trường hợp thứ hai là Ba Lé, tay bắn tỉa cừ khôi, che giấu thân phận bằng cách lấy vợ, sinh con, sống chan hòa. Nhưng trong một lần ăn uống, anh sơ ý rút khăn tay ra lau miệng – một vật dụng rất hiếm thấy ở nông thôn miền Bắc thời đó. Chi tiết tưởng nhỏ ấy lại khiến mọi người sinh nghi, theo dõi, và cuối cùng anh bị đấu tố, lộ thân phận.
Trường hợp thứ ba là Tư Vẩu, điệp viên được ca ngợi là thiên tài, nói thạo 69 thứ tiếng. Ẩn mình kỹ lưỡng suốt nhiều năm, nhưng một hôm trà trộn ở Hà Nội, anh vô tình buột miệng nói “Cám ơn” – một câu nói không quen thuộc ở miền Bắc lúc bấy giờ. Từ đó, anh bị theo dõi rồi sa lưới.

