Đôi mắt ướt tuổi vàng cung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng
Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rủ
Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn.
*****
Ddo^i ma('t u+o+'t tuo^?i va`ng cung tro+`i ho^.i cu~
A'o ma`u xanh kho^ng xanh ma~i tre^n ddo^`i hoang
Phu't vo^.i va~ bo^~ng tha^'y mi`nh du thu?
Tha('p ddèn khuya ngo^`i ke^? chuye^.n tra(ng ta`n
Tu+` nu'i la.nh dde^'n bie^?n im muo^n thuo+?
Ddi?nh dda' na`y va` ha.t muo^'i ddo' chu+a tan
Cu+o+`i vo+'i na('ng mo^.t nga`y sao cho'ng the^'
Nay mùa ddo^ng mai mùa ha. buo^`n cha(ng
Dde^'m to'c ba.c tuo^?i ddo+`i chu+a ddu?
Bu.i ddu+o+`ng da`i go't mo?i ddi quanh
Gio+` ngo' la.i bo^'n va'ch tu+o+`ng u? ru?
Suo^'i ru+`ng xa ngu+o+.c nu+o+'c xuo^i nga`n.
Ngày mai sư xuống núi
Áo mỏng sờn đôi vai
Chuỗi hạt mòn năm tháng
Hương trầm lỡ cuộc say
Bình minh sư xuống núi
Tóc trắng hờn sinh nhai
Phương đông mặt trời đỏ
Mùa hạ không mây bay
Ngày mai sư xuống núi
Phố thị bước đường cùng
Sư ho trong bóng tối
Điện Phật trầm mông lung
Bình minh sư xuống núi
Khóe mắt còn rưng rưng
Vì sư yêu bóng tối
Ác mộng giữa đường rừng
*****
Nga`y mai su+ xuo^'ng nu'i
A'o mo?ng so+`n ddo^i vai
Chuo^~i ha.t mo`n na(m tha'ng
Hu+o+ng tra^`m lo+~ cuo^.c say
Bi`nh minh su+ xuo^'ng nu'i
To'c tra('ng ho+`n sinh nhai
Phu+o+ng ddo^ng ma(.t tro+`i ddo?
Mùa ha. kho^ng ma^y bay
Nga`y mai su+ xuo^'ng nu'i
Pho^' thi. bu+o+'c ddu+o+`ng cu`ng
Su+ ho trong bo'ng to^'i
Ddie^.n Pha^.t tra^`m mo^ng lung
Bi`nh minh su+ xuo^'ng nu'i
Kho'e ma('t co`n ru+ng ru+ng
Vi` su+ ye^u bo'ng to^'i
A'c mo^.ng giu+~a ddu+o+`ng ru+`ng
Nằm ôm một bóng trăng gầy
Vai nghiêng tủi nhục hờn lay mộng tàn
Rừng sâu mấy nhịp Trường sơn
Biển đông mấy độ triều dâng ráng hồng
Khóc tràn cuộc lữ long đong
Người đi còn một tấm lòng đơn sơ ?
Máu người pha đỏ sắc cờ
Phương trời xẻ nửa giấc mơ dị thường
Quân hành đạp nát tà dương
Khúc ca du tử bẽ bàng trên môi
Tình chung không trả thù người
Khuất thân cho trọn một đời luân lưu
*****
Na(`m o^m mo^.t bo'ng tra(ng ga^`y
Vai nghie^ng tu?i nhu.c ho+`n lay mo^.ng ta`n
Ru+`ng sa^u ma^'y nhi.p Tru+o+`ng so+n
Bie^?n ddo^ng ma^'y ddo^. trie^`u da^ng ra'ng ho^`ng
Kho'c tra`n cuo^.c lu+~ long ddong
Ngu+o+`i ddi co`n mo^.t ta^'m lo`ng ddo+n so+ ?
Ma'u ngu+o+`i pha ddo? sa('c co+`
Phu+o+ng tro+`i xe? nu+?a gia^'c mo+ di. thu+o+`ng
Qua^n ha`nh dda.p na't ta` du+o+ng
Khu'c ca du tu+? be~ ba`ng tre^n mo^i
Ti`nh chung kho^ng tra? thu` ngu+o+`i
Khua^'t tha^n cho tro.n mo^.t ddo+`i lua^n lu+u
Một bước đường thôi nhưng núi cao
Trời ơi mây trắng đọng phương nào
Đò ngang neo bến đầy sương sớm
Cạn hết ân tình, nước lạnh sao?
Một bước đường xa, xa biển khơi
Mấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trời
Thuyền chưa ra bến bình minh đỏ
Nhưng mấy nghìn năm tống biệt rồi
Cho hết đêm hè trông bóng ma
Tàn thu khói mộng trắng Ngân hà
Trời không ngưng gió chờ sương đọng
Nhưng mấy nghìn sau ố nhạt nhòa
Cho hết mùa thu biệt lữ hành
Rừng thu mưa máu dạt lều tranh
Ta so phấn nhụy trên màu úa,
Trên phím dương cầm, hay máu xanh.
*****
Mo^.t bu+o+'c ddu+o+`ng tho^i nhu+ng nu'i cao
Tro+`i o+i ma^y tra('ng ddo.ng phu+o+ng na`o
Ddo` ngang neo be^'n dda^`y su+o+ng so+'m
Ca.n he^'t a^n ti`nh, nu+o+'c la.nh sao?
Mo^.t bu+o+'c ddu+o+`ng xa, xa bie^?n kho+i
Ma^'y tru`ng su+o+ng mo?ng nhuo^.m to+ tro+`i
Thuye^`n chu+a ra be^'n bi`nh minh ddo?
Nhu+ng ma^'y nghi`n na(m to^'ng bie^.t ro^`i
Cho he^'t dde^m he` tro^ng bo'ng ma
Ta`n thu kho'i mo^.ng tra('ng Nga^n ha`
Tro+`i kho^ng ngu+ng gio' cho+` su+o+ng ddo.ng
Nhu+ng ma^'y nghi`n sau o^' nha.t nho`a
Cho he^'t mu`a thu bie^.t lu+~ ha`nh
Ru+`ng thu mu+a ma'u da.t le^`u tranh
Ta so pha^'n nhu.y tre^n ma`u u'a,
Tre^n phi'm du+o+ng ca^`m, hay ma'u xanh.
Tự hôm nào suối tóc ngọt lời ca
Tay em rung trên những phím lụa ngà
Thôi huyễn tượng xô người theo cát bụi
Vùng đất đỏ bàn chân ai bối rối
Đạp cung đàn sương ứa đọng vành môi
Đường xanh xanh phơn phớt nụ ai cười
Như tơ liễu ngại ngùng lay nắng nhạt
Lời tiễn biệt nói gì sau tiếng hát
Hỏi phương nào cho nguyện ước Trường sơn
Lời em ca phong kín nhụy hoa hờn
Anh trĩu nặng núi rừng trong đáy mắt
Mờ phố thị những chiều hôn suối tóc
Bóng ai ngồi so phím lụa đàn xưa.
*****
Tu+. ho^m na`o suo^'i to'c ngo.t lo+`i ca
Tay em rung tre^n nhu+~ng phi'm lu.a nga`
Tho^i huye^~n tu+o+.ng xo^ ngu+o+`i theo ca't bu.i
Vùng dda^'t ddo? ba`n cha^n ai bo^'i ro^'i
Dda.p cung dda`n su+o+ng u+'a ddo.ng va`nh mo^i
Ddu+o+`ng xanh xanh pho+n pho+'t nu. ai cu+o+`i
Nhu+ to+ lie^~u nga.i ngu`ng lay na('ng nha.t
Lo+`i tie^~n bie^.t no'i gi` sau tie^'ng ha't
Ho?i phu+o+ng na`o cho nguye^.n u+o+'c Tru+o+`ng so+n
Lo+`i em ca phong ki'n nhu.y hoa ho+`n
Anh tri~u na(.ng nu'i ru+`ng trong dda'y ma('t
Mo+` pho^' thi. nhu+~ng chie^`u ho^n suo^'i to'c
Bo'ng ai ngo^`i so phi'm lu.a dda`n xu+a.
Ta nhớ mãi ngày Đông tràn rượu ngọt
Ngày hội mùa ma quỷ khóc chơi vơi
Trưa phố thị nhạc buồn loang nắng nhạt
Chìm hư vô đáy mắt đọng ngàn khơi
Đây khúc nhạc đưa hồn lên máu đỏ
Bước luân hồi chen chúc cọng lau xanh
Xô đẩy mãi sóng vàng không bến đổ
Trôi lênh đênh ma quỷ rắc tro tàn.
Vẫn khúc điệu tự ngàn xưa ám khói
Ép thời gian thành rượu máu trong xanh
Rượu không nhạt mà thiên tài thêm cát bụi
Thì ân tình ngây ngất cõi mong manh
Ôi tiết nhịp thiên tài hay quỉ mị
Xô hồn ta lảo đảo giữa tường cao
Trưa dài lắm ta luân hồi vô thủy
Đỗi hình hài con mắt vẫn đầy Sao.
*****
Ta nho+' ma~i nga`y Ddo^ng tra`n ru+o+.u ngo.t
Nga`y ho^.i mu`a ma quy? kho'c cho+i vo+i
Tru+a pho^' thi. nha.c buo^`n loang na('ng nha.t
Chi`m hu+ vo^ dda'y ma('t ddo.ng nga`n kho+i
Dda^y khu'c nha.c ddu+a ho^`n le^n ma'u ddo?
Bu+o+'c lua^n ho^`i chen chu'c co.ng lau xanh
Xo^ dda^?y ma~i so'ng va`ng kho^ng be^'n ddo^?
Tro^i le^nh dde^nh ma quy? ra('c tro ta`n.
Va^~n khu'c ddie^.u tu+. nga`n xu+a a'm kho'i
E'p tho+`i gian tha`nh ru+o+.u ma'u trong xanh
Ru+o+.u kho^ng nha.t ma` thie^n ta`i the^m ca't bu.i
Thi` a^n ti`nh nga^y nga^'t co~i mong manh
O^i tie^'t nhi.p thie^n ta`i hay qui? mi.
Xo^ ho^`n ta la?o dda?o giu+~a tu+o+`ng cao
Tru+a da`i la('m ta lua^n ho^`i vo^ thu?y
Ddo^~i hi`nh ha`i con ma('t va^~n dda^`y Sao.
Một đêm thôi mắt trầm sâu đáy biển
Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa
Miền đất đó trăng đã gầy vĩnh viễn
Từ vu vơ bên giấc ngủ mơ hồ.
Một lần định như sao ngàn đã định
Lại một lần nông nổi vết sa cơ.
Trời vẫn vậy vẫn mây chiều gió tĩnh
Vẫn một đời nghe kể chuyện không như
Vẫn sống chết với điêu tàn vờ vĩnh
Để mắt mù nhìn lại cõi không hư.
Một lần ngại trước thông già cung kỉnh
Chẳng một lần nhầm lẫn không ư ?
Ngày mai nhé ta chờ mi một chuyến
Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa.
*****
Mo^.t dde^m tho^i ma('t tra^`m sa^u dda'y bie^?n
Hai ba`n tay kho'i phu? to'c to+ xa
Mie^`n dda^'t ddo' tra(ng dda~ ga^`y vi~nh vie^~n
Tu+` vu vo+ be^n gia^'c ngu? mo+ ho^`.
Mo^.t la^`n ddi.nh nhu+ sao nga`n dda~ ddi.nh
La.i mo^.t la^`n no^ng no^?i ve^'t sa co+.
Tro+`i va^~n va^.y va^~n ma^y chie^`u gio' ti~nh
Va^~n mo^.t ddo+`i nghe ke^? chuye^.n kho^ng nhu+
Va^~n so^'ng che^'t vo+'i ddie^u ta`n vo+` vi~nh
Dde^? ma('t mu` nhi`n la.i co~i kho^ng hu+.
Mo^.t la^`n nga.i tru+o+'c tho^ng gia` cung ki?nh
Cha(?ng mo^.t la^`n nha^`m la^~n kho^ng u+ ?
Nga`y mai nhe' ta cho+` mi mo^.t chuye^'n
Hai ba`n tay kho'i phu? to'c to+ xa.
Một ước hẹn đã chôn vùi tang tóc
Cánh chim trời xa mãi giữa lòng sâu
Nghe một nỗi hao mòn trong thoáng chốc
Một mùa thu một vạn tiếng kêu gào
Khuya còn lạnh sương mù và gió lốc
Thở hơi dài cát bụi cuốn chiêm bao.
Bên cửa sổ bên kia đồi sao mọc
Một lần đi là vĩnh viễn con tàu
Đi để nhớ những chiều pha tóc trắng
Mắt lưng chừng trông giọt máu phiêu lưu.
*****
Mo^.t u+o+'c he.n dda~ cho^n vu`i tang to'c
Ca'nh chim tro+`i xa ma~i giu+~a lo`ng sa^u
Nghe mo^.t no^~i hao mo`n trong thoa'ng cho^'c
Mo^.t mu`a thu mo^.t va.n tie^'ng ke^u ga`o
Khuya co`n la.nh su+o+ng mu` va` gio' lo^'c
Tho+? ho+i da`i ca't bu.i cuo^'n chie^m bao.
Be^n cu+?a so^? be^n kia ddo^`i sao mo.c
Mo^.t la^`n ddi la` vi~nh vie^~n con ta`u
Ddi dde^? nho+' nhu+~ng chie^`u pha to'c tra('ng
Ma('t lu+ng chu+`ng tro^ng gio.t ma'u phie^u lu+u.
Đá mòn phơi nẻo tà dương
Nằm nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi
Ngàn năm vang một nỗi đời
Gió đưa cuộc lữ lên lời viễn phương
Đan sa rã mộng phi thường
Đào tiên trụi lá bên đường tử sinh
Đồng hoang mục tử chung tình
Đăm chiêu dư ảnh nóc đình hạc khô.
*****
Dda' mo`n pho+i ne?o ta` du+o+ng
Na(`m nghe nu+o+'c lu~ kho'c chu+`ng cuo^.c cho+i
Nga`n na(m vang mo^.t no^~i ddo+`i
Gio' ddu+a cuo^.c lu+~ le^n lo+`i vie^~n phu+o+ng
Ddan sa ra~ mo^.ng phi thu+o+`ng
Dda`o tie^n tru.i la' be^n ddu+o+`ng tu+? sinh
Ddo^`ng hoang mu.c tu+? chung ti`nh
Dda(m chie^u du+ a?nh no'c ddi`nh ha.c kho^.
1.
Một con én một đoạn đường lây lất
Một đêm dài nghe thác đổ trên cao
Ta bước vội qua dòng sông biền biệt
Đợi mưa dầm trong cánh bướm xôn xao
2
Bóng ma gọi tên người mỗi sáng
Từng ngày qua từng tiếng vu vơ
Mưa xanh lên tóc huyền sương nặng
Trong giấc mơ lá dạt xa bờ.
3
Người đứng mãi giữa lòng sông nhuộm nắng
Kể chuyện gì nơi ngày cũ xa xưa
Con bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng
Nhưng về đâu một chiếc lá xa mùa
4
Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng
Người mãi đi như nước chảy xa nguồn
Bờ bến lạ chút tự tình với bóng
Mây lạc loài ôi tóc cũ ngàn năm.
*****
1.
Mo^.t con e'n mo^.t ddoa.n ddu+o+`ng la^y la^'t
Mo^.t dde^m da`i nghe tha'c ddo^? tre^n cao
Ta bu+o+'c vo^.i qua do`ng so^ng bie^`n bie^.t
Ddo+.i mu+a da^`m trong ca'nh bu+o+'m xo^n xao
2
Bo'ng ma go.i te^n ngu+o+`i mo^~i sa'ng
Tu+`ng nga`y qua tu+`ng tie^'ng vu vo+
Mu+a xanh le^n to'c huye^`n su+o+ng na(.ng
Trong gia^'c mo+ la' da.t xa bo+`.
3
Ngu+o+`i ddu+'ng ma~i giu+~a lo`ng so^ng nhuo^.m na('ng
Ke^? chuye^.n gi` no+i nga`y cu~ xa xu+a
Con bu+o+'m nho? ddi ve^` trong ca'nh mo?ng
Nhu+ng ve^` dda^u mo^.t chie^'c la' xa mu`a
4
Na(m tha'ng va^~n nhu+ nu. cu+o+`i trong mo^.ng
Ngu+o+`i ma~i ddi nhu+ nu+o+'c cha?y xa nguo^`n
Bo+` be^'n la. chu't tu+. ti`nh vo+'i bo'ng
Ma^y la.c loa`i o^i to'c cu~ nga`n na(m.
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng
Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn
Triều Đông hải vẫn thì thầm cát trắng
Truyện tình người và nhịp thở Trường sơn
Mười năm nữa anh vẫn lầm lì phố thị
Yêu rừng sâu nên khóe mắt rưng rưng
Tay anh với trời cao chim chiều rủ rỉ
Đời lênh đênh thu cánh nhỏ bên đường
Mười năm sau anh băng rừng vượt suối
Tìm quê hương trên vết máu đồng hoang
Chiều khói nhạt như hồn ai còn hận tủi
Từng con sông từng huyết lệ lan tràn.
Mười năm đó anh quên mình sậy yếu
Đôi vai gầy từ thuở dựng quê hương
Anh cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu
Bản tình ca vô tận của Đông phương
Và ngày ấy anh trở về phố cũ
Giữa con đường còn rợp khói tang thương
Trong mắt biếc mang nỗi hờn thiên cổ
Vẫn chân tình như mưa lũ biên cương.
*****
Ngo.n gio' ddu+a anh ddi mu+o+`i na(m phie^u la~ng
Nhi`n que^ hu+o+ng qua chu+'ng ti'ch ddie^u ta`n
Trie^`u ddo^ng ha?i va^~n thi` tha^`m ca't tra('ng
Truye^.n ti`nh ngu+o+`i va` nhi.p tho+? Tru+o+`ng so+n
Mu+o+`i na(m nu+~a anh va^~n la^`m li` pho^' thi.
Ye^u ru+`ng sa^u ne^n kho'e ma('t ru+ng ru+ng
Tay anh vo+'i tro+`i cao chim chie^`u ru? ri?
Ddo+`i le^nh dde^nh thu ca'nh nho? be^n ddu+o+`ng
Mu+o+`i na(m sau anh ba(ng ru+`ng vu+o+.t suo^'i
Ti`m que^ hu+o+ng tre^n ve^'t ma'u ddo^`ng hoang
Chie^`u kho'i nha.t nhu+ ho^`n ai co`n ha^.n tu?i
Tu+`ng con so^ng tu+`ng huye^'t le^. lan tra`n.
Mu+o+`i na(m ddo' anh que^n mi`nh sa^.y ye^'u
Ddo^i vai ga^`y tu+` thuo+? du+.ng que^ hu+o+ng
Anh cu'i xuo^'ng nghe nu'i ru+`ng ho+.p ta^'u
Ba?n ti`nh ca vo^ ta^.n cu?a ddo^ng phu+o+ng
Va` nga`y a^'y anh tro+? ve^` pho^' cu~
Giu+~a con ddu+o+`ng co`n ro+.p kho'i tang thu+o+ng
Trong ma('t bie^'c mang no^~i ho+`n thie^n co^?
Va^~n cha^n ti`nh nhu+ mu+a lu~ bie^n cu+o+ng.