Bạn biết gì về MIẾN ĐIỆN (Myanmar)?
-
Miến Điện là quốc gia lớn nhất trên phần lục địa của Đông
Nam Á, với diện tích 676,578 km². Sau mấy chục năm dưới quyền cai trị
của quân đôi (1962-2011), quốc gia này đã bắt đầu có tự do
và dân chủ. Chỉ sau vài năm 'mở cửa', thành phố Yangon đã bị nạn kẹt
xe thê thảm như Bangkok và Sài Gòn. Xe gắn máy bị cấm trong phố và chính
quyền đang kêu gọi Thái Lan và Việt Nam đến xây những 'cầu
vuợt' (overpass). Mặc dù bị kẹt xe, nhưng họ không bóp kèn inh ỏi
như ở Sài Gòn & Hà Nội.
- Du
khách đến Miến Điện không phải để hưởng thụ những xa hoa vật chất
như ở Hong Kong, Thái, Singapore ... mà để tìm những phong cảnh thiên
nhiên, những danh lam nổi tiếng, và sự hạnh phúc mà dân Miến có được mặc dù
họ rất nghèo .Theo Charities Aid Foundation (CAF) Dân Miến được cho là có
lòng nhân ái cao nhất thế giới (trên cả Canada và Hoa
Kỳ).
- Thu nhập của dân Miến rất thấp so với các quốc gia
khác trong vùng, nhưng họ đóng góp khoảng 30% lợi tức vào một
quỹ An Sinh Xã Hội đã có từ hơn ngàn năm qua: đó là
hệ thống các chùa chiền ở khắp nơi trong nuớc. Nguời già
cô đơn đến sống trong chùa. Gia đình đông con không
nuôi nổi thì đem cho chùa nuôi. Người lỡ đuờng có thể ngủ qua đêm
tại chùa . Bất cứ ai qua đời (dù là dân Miến hay tạm
cư) đều được hỏa thiêu và cúng kiến miễn phí (không bị chặt chém
vài trăm triệu như ở Việt Nam).
- Người dân
Miến hạnh phúc với những gì họ có đuợc. Nạn trộm cướp gần như không có . Du
khách có thể thấy dân Miến lấy những bó tiền to lớn từ ngân hàng , cho vào bao
nhựa trong, thản nhiên đi ngoài đường phô. Không thấy nguời ăn
xin hoặc vô gia cư ngủ trên vĩa hè như ở Sài Gòn . Đi ăn
cho tips thì họ không nhận. Nguời bán vé số không nhận thêm tiền cho, dù
họ rất nghèo . Khi nhận tiền, họ nhận bằng hai tay rất cung kính
.
- Cách du lịch của nguời dân Miến là rủ nhau muớn một xe
tải . Nhiều gia đình trong làng sẽ ngồi bệt trên sàn xe tải, mang theo cơm
nắm, cá khô để đến một dịa điểm du lịch. Ở đó, họ sẽ
trãi chiếu tại một sân chùa để ngủ qua đêm, không cần khách sạn
!
- Nguời Miến lái xe bên phải như nhiều nuớc khác, và tài
xế thuờng ngồi bên ghế trái của chiếc xe như ở Canada. Nhưng đoàn du lịch
'bị' một phen hoảng vía khi thấy xe tour bus đang chạy trên đường phố
Yangon tấp nập thì bỗng dưng bác tài đứng dậy đi ra phía sau. Té
ra đó là anh lơ xe, chứ bác tài thì ngồi bên phải (vì xe này mua lại
của Thái nên ngồi nguợc với các xe khác).
- HIện
nay, gần 90 % dân số theo đạo Phật . Người Miến tin rằng 'đời là cõi
tạm' nên không cần thiết phải bon chen hay giành giật làm gì. Ai cũng có vẽ bình
thãn, không lo âu hay vội vả như dân các nuớc khác. Nguời sống
không cần lo lắng vì đã có một quỹ anh sinh xã hội khá hữu hiệu. Nguời
chết được hỏa thiêu và cúng kiến miễn phí trong vòng 7 ngày.
Sau đó thì 'cát bụi đã trở về cát bụi' : không có ngĩa trang,
bàn thờ, hay giổ chạp như ở Việt Nam.
- Nguời
Miến không có 'họ' . Mỗi người chỉ có một cái 'tên' nên chẳng có họ
hàng gì với ai . Người Miến không có 12 con giáp . Họ mừng sinh nhật bằng những
ngày trong tuần: ai đã sinh vào ngày thứ Hai thì sẽ đến chùa
cúng kiến và tắm Phật vào ngày Thứ Hai .
- Dân Miến
không ăn thịt chó . Ngay cả chó hoang cũng đuợc cho ăn mỗi
ngày.
- Thức ăn Miến có vẽ giống
thức ăn Ấn Độ nên không hạp khẩu vị như thức ăn Thái Lan.
Nguời Miến ăn cơm. Họ ăn bốc .
- Đa
số nguời Miến ăn trầu. Góc phố nào cũng có bán trầu, cau, ... Du khách có
thể thấy dân Miến ngồi trên xe buýt, tự nhiên mở cửa kiếng phun bã trầu
xuống đường !
- Đàn ông và đàn
bà đều mặc váy, nhưng cột khác nhau. Quân đội thì mặc quân phục như
các nuớc khác (chắc là mặc váy ra trận hơi khó khăn !). Giới
trẻ ở thành thị thì theo thời trang Tây
Phương.
- Đàn ông, đàn bà, và trẻ em đều bôi
một loại kem màu vàng nhạt trên má, trên trán, và sau ót để chống nắng, mát da,
chống mồ hôi, và dưỡng da. Kem này làm từ vỏ của cây Thanakha (có bán
khắp nơi).
- Khi gọi xe hay hầu bàn hay người
bán hàng, nguời Miến chụm môi để làm tiếng kêu như nguời Tây Phương kêu chó
hay kêu mèo .
