Luân hồi đầu thai tại Ấn Độ:
Trường hợp bé Shanti
Devi
Câu chuyện có thật về cô bé Shanti Devi đã một thời chấn động
toàn thể đất nước Ấn Độ. Những tờ báo lớn, đài phát thanh, các phái
đoàn khoa học quốc tế ngày đó, thậm chí cả Thủ tướng Mahatma
Gandhi,Thánh Ghandi cũng đã từng đích thân tới gặp mặt Shanti hỏi
chuyện.
Shanti Devi (
1926 - 1987 )
Trái
với tưởng tượng của chúng ta, kiến thức về hiện tượng luân hồi đã có
từ rất lâu trước khi tôn giáo xuất hiện và nó hoàn toàn không phải
là sản phẩm của tôn giáo. Quy luật luân hồi đầu thai đã được hiểu
biết từ những thời kỳ bí ẩn xa xưa, từ trước khi Phật giáo, Hồi
giáo, Ấn Độ giáo, Do Thái giáo, vv… ra đời nhiều ngàn
năm.
Ngay từ những thời kỳ đầu tiên của các nền văn minh cổ Ai
Cập, Lưỡng Hà, cổ Hy Lạp,… hiện tượng Luân hồi tái sinh đã được đề
cập đến như là một quy luật của sự sống. Những thập kỷ gần đây, ngày
càng nhiều nhà khoa học có tên tuổi, các giáo sư tiến sỹ, các nhà
nghiên cứu, và đặc biệt là các bác sỹ bắt đầu đi sâu tìm hiểu và
nghiên cứu hiện tượng luân hồi đầu
thai.
Trong khi đó tại khắp nơi trên thế giới hiện tượng luân hồi
tái sinh vẫn liên tục xảy ra, dù các trường hợp ấy có được người
ngoài cuộc biết đến hay
không.
Tại Delhi, hầu như ai cũng biết chuyện bé Shanti tái sinh. Về
sau ông Viresh Narair người anh ruột của Shanti đã thường đón tiếp
các nhà báo, các nhà khoa học, các nhà nghiên cứu khắp nơi trên thế
giới đến tìm hiểu và ông đã kể lại mọi chi tiết về trường hợp của em
gái mình. Nhiều năm sau khi Shanti Devi qua đời, trường hợp độc nhất
vô nhị của bà vẫn thu hút sự quan tâm của rất nhiều
người.
Cô bé Shanti Devi sinh ngày 11/12/1926 tại Dehli, Ấn Độ. Bé
biết nói vào năm 3 tuổi, chậm hơn các trẻ em bình thường khác nhiều.
Bé thường trầm tư một cách lạ thường. Đôi khi những đứa trẻ khác
chọc ghẹo quấy phá, ồn ào xích mích thì Shanti thường tỏ ra nhẫn
nhục chịu đựng, nhưng đồng thời cũng nghiêm trang như một người lớn
và dàn xếp mọi chuyện một cách êm đẹp. Một ngày, khi Shanti ngồi
chung với gia đình trong bữa cơm chiều, bé bảo
mẹ:
-
Mẹ ơi! Mẹ nấu những món ăn khác với những gì con đã ăn lúc ở thị
trấn Mathura quá. Những món này con ăn không quen. Còn quần áo cũng
khác với nơi con đã sống trước đây. Mẹ biết không, gia đình con hồi
đó có một tiệm bán áo quần và căn nhà con đã ở sơn màu
vàng.
Mọi
người trong nhà lúc đầu rất ngạc nhiên nhưng sau đó trở thành quen
và không ai còn quan tâm đến đứa bé con đôi khi phát ngôn những câu
“bậy bạ”… Tuy nhiên, Shanti ngày càng tỏ ra nôn nóng và năn nỉ cha
mẹ dẫn mình đến thăm căn nhà cũ ở Mathura, và để thăm người chồng
ngày xưa hiện vẫn còn sống ở đó.
Một nhà giáo ở Delhi nghe chuyện lạ về Shanti bèn tới tìm
hiểu thực hư. Lúc đó Shanti đúng 8 tuổi. Người giáo viên này yêu cầu
bé rằng nếu kiếp trước quả thật bé đã sống ở thị trấn Mathura và có
chồng ở đó thì hãy thử nhớ lại tên người đó xem. Shanti liền trả
lời:
“Nếu cháu gặp anh ấy cháu sẽ nhận ra
ngay”.
Theo báo cáo ghi lại, sở dĩ Shanti không nhắc đến tên chồng
là do phong tục của người Ấn theo đạo Hindu thì người vợ không bao
giờ nói tên chồng mình cho người khác biết. Thế là ông giáo này bèn
mua quà cho bé, và còn hứa rằng nếu bé nói ra tên người chồng tiền
kiếp thì ông ta sẽ giúp bé đến thị trấn Mathura. Shanti suy nghĩ một
hồi rồi xích lại gần nhà giáo và nói nhỏ vào tai ông ta: “Ông nhớ
giữ kín nhé! Tên chồng cháu lúc đó là Pandit Kedernath
Chowbey“.
Người cha của bé Shanti cho biết: “Chẳng có ai trong gia đình
biết về những gì bé Shanti đã nói cả. Không ai muốn tìm hiểu xem căn
nhà ở Mathura hay người mà Shanti nói là chồng ấy là có thật hay
không! Cả nhà chúng tôi chỉ mong sao Shanti quên hết những gì cháu
thường nhắc đến mà thôi”.
Về sau, ông giáo ấy lại đến lần nữa và lần này đi cùng
một người có vai vế ở trường, đó là ông Lala Kishan Chand. Hai người
này yêu cầu Shanti mô tả thật rõ ràng căn nhà ở Mathura, cả số nhà,
tên đường nữa. Họ ghi chép lại cẩn thận và hỏi về người đàn ông mà
Shanti bảo là người chồng tiền kiếp của mình. Sau đó, ông Chand viết
một lá thư trình bày sự việc gởi tới tay Pandit Kedenmath Chowbey ở
thị trấn Mathura theo địa chỉ ấy. Họ gọi đây là “một bức thư may
rủi” vì họ không chắc có người và địa chỉ như Shanti đã nói hay
không.
Chẳng bao lâu sau, họ nhận được một lá thư từ thị trấn
Mathura gởi đến. Tất cả mọi người trong gia đình Shanti ở Delhi khi
nhận được bức thư đều vô cùng kinh ngạc vì trên phong bì có ghi rõ
họ tên của người Shanti đã từng bảo là chồng mình, là Pandit
Kedernath Chowbey. Khi đọc lá thư, ông Chand vô cùng sửng sốt, vì
những gì viết trong thư đều khớp với những gì mà Shanti đã mô tả.
Người viết thư này chính là
Chowbey.
Chowbey cho biết rằng anh ta có một người vợ tên là Lugdi Bai
đã chết. Anh ta cũng rất ngạc nhiên về những điều mà ông Chand đã
viết trong thư về chuyện Shanti. Chowbey viết thêm là anh ta sẽ nhờ
một người em họ đang ở Delhi đến gặp mặt Shanti để sáng tỏ thật hư.
Khoảng 2 tuần sau, người em họ của Chowbey tên là Pandit Kanjimall
đã tìm đến nhà. Ngay lập tức Shanti nhận ra người em họ của chồng
mình và hỏi thăm đủ chuyện về con cái, về gia đình ở Mathura, hỏi
luôn cả cửa tiệm bán quần áo ở trước ngôi đền Dwarikadesh tại
Mathura của nhà Chowbey.
Shanti Devi (ở giữa tấm ảnh) khi còn bé
Thấy
Shanti còn nhỏ nhưng lại nói chuyện như người lớn và mọi người trong
gia đình cô bé cũng chưa ai từng đặt chân tới thị trấn Mathura,
Kanjimall vô cùng kinh ngạc. Tất cả những gì mà Shanti mô tả đều
hoàn toàn đúng sự thật.
Vào ngày 12 tháng 11 năm 1935, sau khi nhận được thư của
người em họ kể lại chuyện lạ lùng về Shanti, Chowbey bán tín bán
nghi, vừa nôn nao hồi hộp, vội vã đáp tàu hỏa từ Mathura đến Đề Li
để gặp Shanti.
Chowbey khi đi còn dẫn theo đứa con trai nhỏ, tên là Nabanita
Lall. Ngoài ra, đi theo Chowbey còn có người em họ là Kanjimall và
người vợ mới mà Chowbey đã cưới sau khi Lugdi qua đời. Khi cả bốn
người này tới nhà Shanti thì cô bé còn đi học chưa
về.
Trong khi chờ đợi, người trong gia đình Shanti tiếp chuyện
Chowbey và kể về trường hợp lạ lùng của con gái họ là bé Shanti.
Khoảng một giờ sau Shanti đi học về. Bước vào nhà, cô bé ngạc nhiên
vì thấy có nhiều người trong phòng khách. Shanti vừa chào khách vừa
xem mặt từng người.
Khi Shanti nhìn thấy Chowbey thì bỗng nhiên cô bé tỏ vẻ kinh
ngạc rồi bước ngay tới ngồi gần một bên Chowbey một cách e lệ. Tất
cả mọi người có mặt đều im lặng theo dõi. Người nhà Shanti chỉ vào
Chowbey và nói:
- Đây là người anh cả của chồng cháu ngày xưa, cháu có nhận
ra không?
Shanti vừa mân mê vạt áo vừa trả lời:
- Không phải đâu, đây là chồng của con. Con đã kể chuyện này
nhiều lần cho cả nhà nghe nhưng không ai tin con
cả.
Mọi người nghe Shanti nói, người này nhìn người kia, còn
Chowbey thì nhìn Shanti chăm chăm. Trong khi đó, người vợ kế của
Chowbey ngơ ngác như đang trải qua một giấc mơ. Shanti chợt thấy đứa
con trai đứng bên Chowbey thì nắm tay nó tỏ vẻ âu yếm vừa hôn vừa
khóc sụt sùi một hồi rất lâu. Shanti bảo mẹ đi tìm đồ chơi cho nó và
có lẽ sợ mẹ đi tìm chậm nên Shanti đã hăm hở chạy đi lục lọi đủ mọi
thứ quà đem lại cho “con”.
Cha của Shanti đã kể lại cảnh tượng lạ lùng mà ông đã chứng
kiến rõ ràng khi ấy. Mặc dầu Shanti còn nhỏ nhưng phong thái, cử chỉ
lời nói, nét mặt và ánh mắt đều biểu lộ rõ ràng những đức tính của
một người mẹ thương con. Từ đó không ai còn xem Shanti là một đứa bé
con nữa cả. Còn Shanti thì nước mắt trào ra vì sung sướng. Mọi người
thấy cảnh tượng ấy cũng tự nhiên mủi lòng rơi lệ…
Mặc dù gia đình Shanti giấu kỹ không muốn để người ngoài biết
về chuyện của cô bé, nhưng câu chuyện về bé Shanti vẫn chẳng mấy
chốc lan truyền đi khắp vùng. Nhiều người đổ xô về nhà bé Shanti để
tận mắt chứng kiến câu chuyện lạ thường
này.
Chiều hôm đó, Shanti vui vẻ giục mẹ làm cơm mời gia đình
Chowbey và chỉ mẹ những món ăn mà Chowbey thường thích. Shanti trông
thấy người vợ mới của Chowbey đeo nhiều nữ trang trước đây của mình
(lúc ấy Shanti là Lugdi Devi, sau khi Lugdi mất, Chowbey đã lấy nữ
trang ấy cho người vợ kế đeo).
Sau bữa cơm, Shanti mới hỏi Chowbey:
- Anh Chowbey, tại sao anh lại cưới chị ấy? Chẳng phải chúng
ta đã đồng ý với nhau trước khi tôi nhắm mắt là anh sẽ không cưới vợ
lần nữa kia mà?
Mọi người lại một phen kinh ngạc. Câu nói ấy hoàn toàn là của
người lớn, đầy vẻ trách móc, than oán, giận hờn, với lý lẽ mà ngoài
người lớn ra một đứa trẻ tuyệt đối không thể nào phát ngôn một cách
tự nhiên như vậy được.
Trong khi mọi người còn đang ngơ ngác thì Chowbey đưa hai tay
ôm đầu cúi gục xuống không nói một lời. Có lẽ Chowbey đang tưởng nhớ
lại người vợ cũ của mình cùng những gì mà hai người đã ước hẹn thề
nguyền với nhau ngày trước.
Hồi lâu, Chowbey ngẩng mặt lên nhìn Shanti và
hỏi:
- Shanti đã mô tả về ngôi nhà trước đây ở thị trấn Mathura
như vậy, Shanti có biết trong vườn nhà có những gì
chăng?
Shanti gật đầu nói:
- Phải, tôi còn nhớ rất rõ ngôi nhà và cả khu vườn. Ở góc
vườn có một cái giếng. Tôi thường ngồi bên giếng để giặt quần áo,
rửa đồ đạc và tắm nữa…
- Làm thế nào Shanti nhận ra con trai Nabanita của mình, vào
giây phút Shanti qua đời lúc đó Nabanita chỉ mới được có 9 ngày
thôi?
Shanti trầm ngâm một chút rồi trả lời
Chowbey:
- Bởi vì Nabanita chính là cuộc sống của tôi, là cuộc đời
tôi…
Gym t. 24 tháng 11 năm 1935, một nhóm những người nghiên cứu
về hiện tượng Shanti đến nhà cô bé và cùng đáp tàu hỏa đến thị trấn
Mathura để tìm hiểu và nghiên cứu. Lúc bấy giờ câu chuyện về Shanti
đã lan truyền khắp cả nước. Báo chí Ấn Độ đăng tải nhiều bài về
Shanti, những tờ báo lớn nhất Ấn Độ như Indian Press, The Tej…
thường dành nhiều trang lớn để kể về câu chuyện
Shanti.
Cùng
đi với đoàn có Shanti và cha mẹ ruột của cô bé. Trên chuyến tàu, khi
gần đến nơi, Shanti thốt lên:
- Đã 11 giờ rồi, cổng đền Dwarikadesk sắp đóng
đấy.
Trong câu nói ấy, Shanti đã dùng từ ngữ địa phương đặc biệt
của người Ấn Độ giáo, vốn khá xa lạ đối với rất nhiều
người.
Dân chúng ở thị trấn Mathura trong những ngày ấy xôn xao về
chuyện cô bé tái sinh Shanti sẽ đến thăm lại nơi tiền kiếp cô bé đã
sống. Báo chí Ấn Độ đưa tin ngày hôm đó có đến hơn 10.000 người tề
tựu ở Sân ga của thị trấn Mathura để xem mặt bé.
Khi đó, Shanti ngồi gọn trong lòng ông Deshbandu, một thành
viên trong nghị viện Ấn Độ. Bỗng Shanti thấy một người đàn ông bước
về phía mình, bé liền chạy đến sờ chân người đàn ông ấy với vẻ kính
trọng xong đứng sang một bên nói với Deshbandu: “Đây là người anh
chồng lớn tuổi nhất của tôi khi xưa”. Mọi người nghe Shanti nói thì
hết sức kinh ngạc vì quả thật người đàn ông này chính là anh ruột
của Chowbey. Ông ta ở Delhi và đã đáp tàu đến Mathura thăm gia đình
Chowbey vì đã nghe chuyện lạ lùng do Kanjimall kể lại và bất ngờ gặp
nhóm người này ngay tại đó.
Khi bước xuống sân ga, ông Deshbandu bế Shanti lên chiếc xe
ngựa chờ sẵn và bảo người đánh xe cứ nghe theo lời bé Shanti dẫn
đường thử xem sao. Trên đường đi, Shanti cho biết rằng ngày xưa (khi
Shanti còn là Lugdi, vợ của Chowbey) con đường dẫn tới nhà mình chưa
được rải đá tráng nhựa gì cả.
Đến nơi, Shanti bảo người đánh xe ngựa ngừng lại, leo xuống
đất rẽ vào một con đường rồi bước vào một ngôi nhà trồng nhiều cây
cối. Shanti gặp một người Bà La Môn già liền dừng lại kính cẩn chào,
xong quay lại nói với những người đi theo sau:
- Đây là cha chồng của tôi!
Trong khi đó, hai bên đường làng, dân chúng nghe tin từ trước
về chuyện “Shanti về thăm ngôi nhà tiền kiếp” đã tụ tập rất đông để
được chứng kiến tận mắt sự việc.
Shanti sau khi chào cha chồng thì đi ngay vào ngôi nhà một
cách rất tự nhiên. Đây đúng là ngôi nhà của người cha chồng, nơi mà
trong tiền kiếp, Lugdi (Shanti) đã cùng Chowbey đến ở một thời
gian.
Shanti đã chỉ chỗ mà trước đây mình đã ngủ, nơi mình đã treo,
móc, và cất quần áo. Shanti còn tỏ ra quen thuộc tự nhiên với những
người ở trong ngôi nhà này. Điều kỳ lạ nhất là trong đám đông đứng
gần nhà, Shanti đã nhận ra người anh ruột của mình ở tiền kiếp và
một ông già mà Shanti gọi là anh của bố chồng.
Đến trưa, những người ở trong nhóm nghiên cứu bảo Shanti chỉ
đường cho họ đến thăm ngôi nhà của vợ chồng Chowbey và Lugdi ngày
trước. Cô bé đã chỉ đường một cách rõ ràng và dễ dàng. Tại đây,
Shanti nói rằng ở khu vườn nhà có cái giếng và thường ngồi tắm ở đó,
nhưng bây giờ không ai thấy cái giếng đâu cả. Shanti tỏ ra bối rối
và suy nghĩ. Sau đó, Shanti đến góc sân dùng chân dậm dậm xuống đất
và nói:
- Chỗ này này! Tôi nhớ rõ chính nơi này ngày trước có cái
giếng mà…
Những người có mặt xung quanh liền lại ngay nơi Shanti đã dẫm
chân lên. Họ quan sát thật kỹ và khám phá ra rằng có một phiến đá
lớn tại đó và do lâu ngày cỏ, đất phủ lên nên không còn thấy miệng
giếng nữa. Mấy người đàn ông liền cố sức đẩy phiến đá đi và miệng
giếng lộ ra.
Góc nhà ở Mathura của vợ chồng
Chowbey, nơi Lugdi chôn giấu hộp tiền năm xưa
Bỗng
Shanti như chợt nhớ ra điều gì nên vội vã quay vào trong nhà. Shanti
gọi những người trong nhóm nghiên cứu theo mình. Lúc này có mặt cả
Chowbey. Bước vào một căn phòng, Shanti chỉ xuống đất và
nói:
- Đây là phòng ngủ của hai vợ chồng tôi lúc đó, tôi có đào
xuống nền nhà của phòng này để chôn giấu một số tiền. Hãy đào chỗ
này lên sẽ thấy cái hộp, trong đó tôi có để
tiền…
Khi nền nhà được đào bới lên, mọi người có mặt thấy một cái
hộp đặt dưới một phiến đá nhưng khi mở hộp ra thì không thấy có gì
trong hộp cả. Shanti nhíu mày suy nghĩ rồi cương quyết nói: - Tôi đã
để tiền vào trong cái hộp này mà! Ai đã lấy tiền đó vậy? Khi đó
Chowbey có mặt tại chỗ liền nói: - Lugdi vợ tôi có chôn hộp tiền
xuống nền nhà của phòng này. Khi Lugdi chết, tôi đã phải đào lấy
tiền trong hộp để trang trải mọi thứ.
Shanti nghe Chowbey nói liền cúi đầu im lặng. Shanti còn chỉ
căn nhà của cha mẹ mình ở tiền kiếp cho những ngưới trong nhóm điều
tra nghiên cứu xem. Shanti bước chân rất tự nhiên và vững vàng lên
các bậc tam cấp của ngôi nhà tựa hồ như đã ở đây hàng nhiều năm rồi.
Ngay tại ngôi nhà ấy, đã có hàng mấy chục người cả đàn ông phụ nữ và
trẻ em đứng ngồi chờ xem Shanti có thể nhận ra cha mẹ ruột tiền kiếp
của mình không.
Khi chuyện Shanti lan truyền khắp nơi, gia đình Lugdi vẫn còn
nhiều ngờ vực. Sau đó người nhà Lugdi (tiền kiếp của Shanti) đứng
lẫn trong đám đông chờ Shanti tới, để xem cô bé có nhận ra được cha
mình ở kiếp trước không? Thế rồi khi Shanti đến, cô bé đi thăm toàn
thể ngôi nhà và đi ngang qua đám đông sắp thành hàng ngang đứng
quanh vườn nhà. Bỗng Shanti rẽ qua đám đông, tiến lại nắm tay một
người phụ nữ và kêu lên:
- Mẹ! Mẹ…
Sau đó, Shanti lại nhận ra được người cha tiền kiếp của mình
đứng lẫn trong đám đông. Người Shanti nhận là cha ruột của mình ở
kiếp trước chính là cha ruột Lugdi, vợ của
Chowbey.
Mọi người có mặt lúc bấy giờ đã la hét vang rền và vỗ tay
nồng nhiệt vì đã được trông thấy tận mắt bằng chứng sống động của
hiện tượng tái sinh luân hồi.
Shanti còn đưa nhóm điều tra nghiên cứu đi thăm những nơi mà
trước đây Shanti đã sinh sống khi còn là Lugdi. Dân chúng quanh vùng
càng ngày càng đổ xô đến xem chuyện lạ. Thị trấn Mathura tự nhiên ồn
ào náo nhiệt lạ thường.
Bốn ngày sau đó Shanti cùng đoàn trở về Dehli. Thị trấn
Mathura xa dần trong tầm mắt và càng lúc Shanti càng u buồn. Rồi vì
quá mệt mỏi, Shanti ngủ thiếp đi rất lâu trên đường
về.
Tiến sỹ K. S. Rawat chụp ảnh với
Shanti Devi vào những năm cuối của đời bà
Có
một điều đáng lưu ý là khi gặp Chowbey, nhà nghiên cứu Sushil Bose
đã có dịp hỏi Chowbey chồng của Lugdi về tình trạng sức khỏe và bệnh
tình của Lugdi ra sao đến nỗi phải chết. Chowbey cho biết vợ anh lúc
đó là Lugdi bị nhiễm trùng do đạp phải một mảnh xương và chết vào
10h sáng ngày 4/10/1925. Sau đó khi trở về Dehli, ông Bose mới hỏi
Shanti:
- Shanti bảo trước đây Shanti là Lugdi, vợ của Chowbey. Vậy
Shanti có nhớ lúc mình là Lugdi, thì đã bị thương tích, đau ốm nguy
hiểm gì trước khi qua đời không?
Shanti suy nghĩ một hồi rồi trả lời:
- Lúc ấy tôi rất sùng đạo, tôi thường hành hương nhiều nơi và
hành lễ đúng thủ tục, đôi khi còn vượt xa các thủ tục đã đề ra. Một
hôm, tôi đã đi bộ bằng chân không quanh ngôi đền lớn ở Harchapiri cả
trăm lần. Nhưng không may tôi đã giẫm phải một mảnh xương sắc nhọn
và bị nhiễm độc rất nặng. Chất độc lan vào máu và bác sĩ đành phải
bó tay.
Khi nghe Shanti kể xong, ông Bose đã ghi vào cuốn sổ tay của
mình một câu như sau:
- Không còn nghi ngờ gì nữa về hiện tượng tái sinh luân hồi
trong trường hợp của Shanti Devi, một trường hợp điển hình. Tất cả
những gì chính cô bé mô tả đều phù hợp hoàn toàn với thực tế. Đó là
điều khẳng định sự thật hiển nhiên rằng Shanti là kiếp sau của Lugdi
và Lugdi chính là tiền kiếp của bé Shanti.
Trường hợp đầu thai luân hồi của
Shanti Devi đã được viết thành sách và dịch ra nhiều thứ
tiếng
Câu
chuyện có thật về Shanti từ năm 1935 đến nay đã có rất nhiều các
sách vở và các tài liệu ghi chép được lưu trữ tại các văn khố và thư
viện quốc gia khắp thế giới.
Tài liệu “Shanti” được xem là tài liệu mẫu mực bậc nhất cho
các nhà nghiên cứu về tiền kiếp và hậu kiếp tham
khảo.
rước khi Shanti lìa đời 3 hôm, Shanti đã nói với anh
mình:
“Em nghĩ em luôn luôn là người chung thủy, trước sau như một
với chồng em, cho dù anh ấy là chồng kiếp trước của em. Hơn nữa anh
ấy vẫn còn sống, vì thế em không muốn tái sinh lại lần
nữa”.
Được biết suốt đời Shanti sống độc thân không lấy chồng cho
đến ngày nhắm mắt. Bà mất ngày 27/12/1987, hưởng thọ 61
tuổi.