----- Original Message -----
Sent: Thursday, May 10, 2018 7:59 AM
Subject: Con Ơi, Dạy Mẹ Nói Tiếng Mỹ!
“Con
Ơi, Dạy Mẹ Nói Tiếng Mỹ!”
Sống ở Mỹ ai cũng trải qua một lần đi thuê nhà,
riêng với tôi là một sự khó khăn lớn, khi phải nói tiếng Mỹ mà cách phát âm của
mình không đúng, nên mỗi lần tôi nói lên một câu là người đối diện dùng ngay
động từ “to quơ” để diễn tả....
Tôi biết làm sao đây" Đến lúc phải đi thuê nhà
nên đành dẹp đi phần tự ái còn lại trong tôi để tìm cách học tiếng
Mỹ.
Trước hết là phải theo các con tôi học lại, đọc
lại. Chúng nó nói tiếng Mỹ như pháo Tết, thành ra khi nào nhìn các con vui, khỏe
là tôi bắt đầu gạ gẫm:
- Dạy tiếng Mỹ cho mẹ với. Mẹ mà nói đúng tiếng
Mỹ là mấy đứa bây đòi chi được nấy, có nhà mới thuê, có áo đẹp, có game chơi
computer.
Con gái tôi 15 tuổi rất thích mặc áo đẹp ngắt
lời ngay:
- Thôi mẹ đừng nói tiếng Mỹ họ cười, con mắc cở
theo.
Thằng thứ hai 10 tuổi nói tiếng Việt không
rành:
- Thì mẹ cứ im.
Thằng út:
- Mẹ phải gặp cô giáo, mẹ phải hát bài
ABC.
Bây giờ theo thằng Út hát bài ABC thì được, mà
đến gặp cô giáo thì tôi càng mắc cỡ bởi cách phát âm của mình với giọng khàn
khàn nửa Pháp nửa Anh văn của thời còn đi học rơi rớt lại. Theo thằng thứ 2 cứ
im thì khổ lắm, ở Mỹ mà cứ im khi cần nói tiếng Mỹ thì lòng dạ nao nao vô
cùng!
Tôi nhìn chừng bé gái gạ gẫm thêm:
- Mẹ mà nói được tiếng Mỹ mẹ dẫn con đi shopping
liền, mua áo đẹp mua thật nhiều áo đẹp, hai thằng nhóc mẹ mua thêm một cái TV
nữa chơi game.
Mấy đứa con tôi gật gù, chúng im lặng và bắt đầu
mơ mộng....
Thế là lớp học bắt đầu, cô giáo là con gái tôi,
dự thính hai thằng con trai. Bây giờ tôi phải là một học sinh ngoan ngoãn vô
cùng, phải nghe chúng nó đọc cho kỹ, phải đọc nhiều lần không đúng là chúng nó
cười bò, đập tay xuống nền nhà, chúng nó chịu không nổi cách phát âm của tôi,
nên nhiều lần làm tôi chới với mà không dám la rầy, đành dẹp hết tự ái để quyết
tâm học với các con. Nếu tôi “lạng quạng” xem như “lớp học đóng cửa”. Cô giáo 15
tuổi tiếp tục:
- Do you have a house for rent" Mẹ phải đọc cho
đúng.
Tôi mừng thầm câu này tôi đã đọc nhiều lần nhưng
bụng vẫn sợ sai, tôi cố gắng đọc đi đọc lại cho đúng rồi đọc to và lấm lét nhìn
”cô giáo”.
- Sai, sai. Bé cười nhẹ, mẹ phải đọc theo con,
theo con...
Tôi nhìn sững vào miệng bé, miệng tròn đẹp, môi
hồng chúm chím, đọc và hát rất hay giọng Mỹ rồi ra lệnh cho tôi:
- I have five people in my family.
Tôi đọc đi, đọc lại, nhìn kỹ các con cách đọc
lòng sung sướng vô cùng, quyết tâm học tiếng Mỹ cùng các con. Cứ như vậy tôi lần
mò học theo chúng nó. Chúng cười bò. Kệ nó. Nó xé giấy tìm giấy khác. Chúng nó
là con mình, miễn sao nó tiếp tục dạy cho tôi là được lắm.
Khi nói được chút tiếng Mỹ dù vẫn run run và hồi
hộp, tôi vẫn cố gắng tiến lên đi thuê nhà và đối diện với người Mỹ. Mỗi lần tôi
nói lên một câu là người đối diện không dùng động từ “to quơ” để diễn tả mà dùng
một tràng tiếng Mỹ dài lê thê như nói với học sinh Đại Học.
Tôi mừng thì ít, vẫn buồn nhiều hơn, bụng thầm
bảo dạ: “Trình độ Anh ngữ của ta vẫn còn loại bét” và cứ thế tôi tìm học thêm,
học các con, học trên sách báo, trên Tivi.
Giờ đây, tôi đã có chút vốn liếng nho nhỏ để
giao thiệp bên ngoài, lòng tôi thấy vui, hiểu rõ phần nào tác phong, đạo đức của
người bản xứ. Cũng là lúc cho tôi kịp nghĩ rằng:
”Mọi người chung quanh tôi hiền lành và
nhân đạo, nếu mình biết sống chân thật và ôn hòa, nuôi dạy các con thật tốt thì
chắc chắn vùng đất mới sẽ đem lại cho tôi nhiều niềm vui thật mới”.
NGÔ THỊ HOE
Lời bàn của Mao Tôn ....cương
không ẩu...:
Khi tui ở trại Tỵ Nạn Bataan chờ tiếp
kiến phái đoàn để đi định cư - Tui chơi rất thân với 1 người
bạn Nhảy Dù ( Đại Úy Nguyễn Văn Lộc ) , lớn hơn tui 2 tuổi , nhưng tui dạy Anh
văn cho anh ta trong khi nhậu hay uống cà phê
hay đi đường
Tui dạy anh ta chỉ có 4 thì là
:
- Hiện tại = Present
- Quá khứ = Simple
past
- Tương lai =
Future
Và :
- Liên tiến hiện tại = Present
continuous
Dùng 4 thì đó , thành lâp câu ngắn gọn ,
anh ta áp dụng trong lớp Anh văn , teacher hiểu anh ta nói và khen nên anh
ta khoái quá - Dù sao anh ta có Tú Tài nên học được .
Đây là hình TQĐ tiển anh ta đi
Mỹ ở Departure năm 1993 :

Đó là trường hợp
học được như người Mẹ trong bài viết ở trên , chỉ cần luyện giọng hay
tiếp xúc thức tế là OK
Có lần anh ta nói : "
Con gà bỏ vô chuồng vịt là nó nói tiếng vịt hà Đáng
"
Anh ta nói đúng nhưng
tùy người - Thí dụ trường hợp rất thật là em dâu người Tàu Tiều của tui ở
Mỹ :
Em dâu tui chỉ học vài lớp
tiểu học trường Tàu ở Q.11 - Saigon - Mù chử VN và Anh - Nhưng nói tiếng VN
rất giỏi và tiếng Anh rất giỏi vì tiếp xúc với người VN và Mỹ - Đó là " gà
bỏ vô chuồng vịt sẻ nói tiếng vịt " - Trường hợp đó là khả năng trời ban
cho .Tui rất phục .
Đây mới là 2 trường hợp
không có thể học được nhưng Trời cho khả năng khác :
1 - Mẹ ruột của 3 con nuôi của tui - Ở Trại gần 5 năm ,
qua Montreal 25 năm nhưng không biết 1 tiếng Pháp hay Anh , nhỏ hơn tui gần 20
tuổi - Tui và nó đi mướn phim Tây về coi - Tui cầm cuốn phim coi chử , nó
nhìn phớt qua nói :
- Phim này mình coi
rồi anh Đáng
- Sao em biết
- Coi hình là em biết
liền
Nó không lái xe nhưng
biết đường ở Montreal hết , đường ở Montreal phần lớn có tên
tiếng Pháp , lâu lâu mới có đường tên tiếng Anh - Nó không cần , không biết
nó nhìn cái gì mà nó chỉ đường đúng y chang - Tui rất phục .
Đi Super Market của Tây , nó
coi hình là biết liền , có lần nó bị " hố " - Mua nước súp gà hộp thì nó mua
nước súp gà có cái gà trong đó .....hììi....
2 - Cô này tên Chi , cũng cùng ở Trại tỵ nạn Fi với tui - Ở
trại gần 5 năm , qua đây 24 năm , nhỏ hơn tui hơn 20 tuổi , không biết
tiếng Pháp hay Anh , cô Chi nói :
- Đừng cho em học , em
học không được , cho em làm thì em làm gì cũng được .
Cô từng làm hảng may
và làm nhà hàng , không cần ai dạy , chỉ nhìn 1 lần thôi là biết làm và làm rất
lẹ - Tui rất phục - Cổ có chồng cách đây 10 năm
rồi