Chuyện Lm. Đặng Hữu Nam và vụ án HS ngoại tư pháp (cập nhật) _ Google Groups

18 views
Skip to first unread message

Mikali Nguyễn

unread,
Jul 14, 2026, 7:31:44 PM (14 days ago) Jul 14
to Alphons...@googlegroups.com
Chuyện Lm. Đặng Hữu Nam và vụ án HS

Sau đây là tổng hợp các tin tức về vụ việc này từ nhiều nguồn: 

 HIỂU ĐÚNG VỀ KỶ LUẬT GIÁO HỘI | Dominique Vũ Trường Phúc
image.png
image.png image.png image.png
Kính thưa quý ông bà và anh chị em,
Dư luận đang có nhiều băn khoăn về việc Đức cha Anphong Nguyễn Hữu Long ra các văn thư và Sắc lệnh xét xử đối với linh mục Antôn Đặng Hữu Nam.
Trên mạng xã hội, nhiều người vì chưa hiểu Giáo luật nên đã chỉ trích Đức cha là "độc đoán" hay "vừa là người bị hại, vừa là quan tòa".
Nhân đây chúng ta cùng nhìn lại sự việc dựa trên nền tảng Giáo luật và các bằng chứng thực tế từ chính các Văn thư của Tòa Giám mục. Mong anh chị em thấy rõ: Quyết định của Đức cha hoàn toàn dựa trên trách nhiệm của giáo quyền.(Giám mục)
TRƯỚC HẾT CẦN PHÂN BIỆT.
1. Tòa án Giáo hội khác biệt hoàn toàn với Tòa án Đời
Đa số anh chị em đang lấy tư duy "tam quyền phân lập" (lập pháp, hành pháp, tư pháp phải độc lập) của xã hội dân sự để áp đặt vào Giáo hội.
👉 Đây là một sự nhầm lẫn căn bản.
- Về thẩm quyền: Trong xã hội thế tục, tòa án phân xử tranh chấp và trừng phạt tội phạm. Nhưng Giáo hội là một Gia đình thiêng liêng. Theo Điều 391 (Bộ Giáo luật 1983), Giám mục giáo phận được Chúa Kitô trao phó trọn vẹn cả quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp. Ngài là một Người Cha đang thiết lập lại trật tự trong gia đình giáo phận.
- Về mục đích: Tòa án đời nhắm đến sự trừng phạt. Tòa án Giáo hội lấy "Cứu rỗi các linh hồn" làm luật tối thượng (Điều 1752).
👉Do đó, Tòa án Giáo hội mở ra không nhằm triệt hạ, mà là phương dược để đương sự ăn năn hoán cải. Đức cha không phải là "người bị hại" đi kiện đòi quyền lợi cá nhân, mà ngài đang làm nhiệm vụ bảo vệ sự thiêng liêng của Hội Thánh.
2. Sự kiên nhẫn của giáo quyền đã bị từ chối
Đức cha đã từng chủ động tha thứ:
- 08/12/2025, Đức cha đã thu hồi lệnh cấm từ năm 2022 và cho phép đương sự cử hành Thánh lễ riêng.
Tuy nhiên, đáp lại ân sủng đó, đương sự đã đăng tải video vào ngày 10/02/2026 với lời lẽ công kích Giám mục.
Hành vi này vi phạm trực tiếp các luật nghiêm trọng: Điều 1373 (gây thù ghét, chống đối) và Điều 1390 §2 (vu cáo làm tổn hại thanh danh Bản quyền).
3. Từ "Cảnh cáo" đến "Mở tòa án"
Nhiều người nói Đức cha "độc đoán", nhưng trình tự thời gian pháp lý lại chứng minh điều ngược lại:
Ngày 08/04/2026: Đức cha ra Văn thư Cảnh cáo, cho đương sự thời hạn 10 ngày để sửa sai (rút video, xin lỗi).
Sự chờ đợi ròng rã: Dù chỉ cho hạn 10 ngày, Đức cha đã kiên nhẫn chờ đợi suốt 3 tháng trời.
Ngày 07/07/2026: Khi sự ngoan cố không thể cứu vãn, Đức cha mới buộc phải ký Sắc lệnh Mở vụ án hình sự ngoại tư pháp (Số 2607/SL-TGM).
Sự kiên nhẫn 3 tháng đó chính là sự bao dung chờ đợi của giáo quyền.
4. Tuyệt đối không có chuyện "Vừa đá bóng, vừa thổi còi"
Nếu đọc kỹ Sắc lệnh ngày 07/07/2026, anh chị em sẽ thấy Đức cha không tự mình làm mọi việc. Để tiến trình được công minh, ngài đã bổ nhiệm một ban nhân sự độc lập bao gồm:
1. Dự thẩm
2. Trợ thẩm
3. Công chứng viên
Đây là một hội đồng xét xử hợp pháp. Hơn nữa, nếu đương sự cảm thấy bị xử ép, Giáo luật luôn cho phép quyền khiếu nại lên Tòa Thánh Vatican.
5. Bảo vệ sự thánh thiện của Chức Linh mục
Việc Đức Cha Anphong mở tòa án là một hành động đau đớn nhưng cần thiết.
Việc tuân thủ Giáo luật chính là bảo chứng cho sự công bằng. Sự công bằng không nằm ở việc đương sự muốn làm gì thì làm, mà nằm ở chỗ đương sự phải sống đúng với lời hứa của mình khi chịu chức.

Kính thưa quý ông bà và anh chị em,
Nếu thực sự quy trình của Giáo phận có sai sót, Tòa Thánh sẽ can thiệp.
Việc kích động giáo dân chống đối không mang lại công lý, mà chỉ tạo ra sự bất tuân vô lối.
Xin anh chị em hãy tỉnh táo. Việc ủng hộ một sự bất tuân kỷ luật không phải là hành động của người Công giáo khôn ngoan, mà là đang tiếp tay cho sự chia rẽ.
Xin hãy cầu nguyện cho Đức cha Anphong, người đang vác một thánh giá rất nặng nề vì sự bình an của Giáo phận.
Xin cũng cầu nguyện cho những người anh em linh mục của chúng tôi, để tất cả luôn trung tín với lời thề vâng phục.
Xin Chúa Thánh Thần soi sáng cho tất cả chúng ta.

Mời mọi người dành ít phút đọc nguyên văn một đoạn bài giảng của Lm. Đặng Hữu Nam | Tâm Cường
Untitled.png

Thời gian gần đây, có nhiều ý kiến tranh luận xoay quanh các bài giảng của cha Đặng Hữu Nam. Có người cho rằng đó là những bài giảng rất thẳng thắn, có người lại cho rằng nội dung đã đi quá xa mục đích của bài giảng trong Thánh lễ.
Mình không muốn cắt ghép vài câu rồi đưa ra kết luận. Mình cũng không muốn mọi người chỉ nghe qua lời kể của người khác.
Vì vậy, mình xin chép nguyên văn một đoạn bài giảng để tất cả cùng đọc và tự đánh giá.
Xin hãy đọc hết trước khi bình luận. Hãy tự trả lời một câu hỏi rất đơn giản:
Trong bài giảng này, phần nào là giải thích Lời Chúa, và phần nào là những nội dung khác?
Mỗi người sẽ có cách nhìn riêng. Nhưng khi nhận xét, chúng ta nên dựa trên chính những gì đã được nói từ bục giảng, thay vì suy đoán hay nghe kể lại.

NGUYÊN VĂN BÀI GIẢNG:
Trong một xã hội bị định hướng rằng Đảng là chân lý, là lương tâm, người ta từng tin rằng ai đó có thể sai, chứ các đồng chí Stalin hay Mao Trạch Đông thì không thể nào sai được. Chúng ta vẫn thường nghe câu nói mỉa mai: "Mất mùa là tại thiên tai, được mùa là bởi thiên tài Đảng ta". Người ta ca ngợi sức mạnh vạn năng của con người qua những khẩu hiệu như "Bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm", hay thậm chí đầy ngạo nghễ: "Trời già nếp lại một bên, để chân ông hội đứng lên làm trời", quyết tâm thay trời đổi đất, sắp đặt lại giang sơn. Bởi vì khi "thần thánh chết rồi chỉ còn lại ta", con người cô độc như một cụm lá chanh giữa lòng đất già hoang lạnh.
Được nhào nặn trong một thể chế vô thần và phi nhân tính ấy, không lạ gì khi có những kẻ chẳng còn biết sợ trời cao đất dày. Họ không lo làm lành lánh dữ, chẳng cần cha mẹ hiền lành để đức lại cho con. Họ sẵn sàng đấu tố, sát hại cả cha mẹ, vợ chồng, anh em, con cháu, bạn hữu và ân nhân chỉ để cướp của, cướp quyền, giữ ghế, giữ chức. Đáng sợ hơn, họ lại coi hành vi đó là đạo đức, là phong cách để ra sức học tập.
Dưới cái gọi là "đỉnh cao trí tuệ" cùng sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình và toàn diện ấy, bàn tay cai trị đã làm nên những điều tồi tệ mà nhân loại không thể tưởng tượng nổi. Thác Bản Giốc không còn nguyên vẹn, Ải Nam Quan đã mất, Hoàng Sa - Trường Sa bị chiếm đóng; các vị trí trọng yếu của quốc phòng như Tây Nguyên, Vũng Áng cũng đã đổi chủ. Thậm chí ngay lúc Bãi Tư Chính đang bị xâm chiêm, kẻ cai trị vẫn lấp liếm, xảo biện, chẳng dám mở miệng gọi thẳng tên kẻ thù.
Người dân hoàn toàn mất đi quyền lực đối với chủ quyền quốc gia ngay trên mảnh đất mà ông bà tổ tiên để lại. Bàn tay ấy đã làm suy thoái kinh tế, suy đồi luân thường đạo đức, gây bất ổn xã hội, gia tăng bạo lực và bất công. Nó đánh tráo sự thật, bẻ cong chân lý, chà đạp nhân phẩm, tước đoạt nhân quyền và tiêu diệt tôn giáo. Bàn tay ấy dâng nước cho Tàu cộng, phủ nhận những ý kiến cảnh báo đất nước lâm nguy của các nhân sĩ, trí thức yêu nước, đồng thời đàn áp, bắt bớ, đấu tố, bỏ tù và thủ tiêu những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ.
Chính bàn tay ấy đã biến hơn 90 triệu con rồng cháu tiên anh dũng thành những con người nhu nhược, vô cảm, độc ác và man rợ. Nó kéo đám mây điện toán và trí não người Việt đi lùi, đòi giữ biển đảo bằng cờ, chống ngập lụt bằng lu; biến cô giáo thành tiếp viên, bác sĩ thành con buôn, chùa chiền thành động quỷ, trí sĩ thành kẻ bưng bô, côn đồ thành lãnh đạo, kẻ không não thành thủ khoa, và để cho chó gà cũng có bằng tiến sĩ.
Hiện tại, kẻ ngu thì lãnh đạo, lũ ngu thì dẫn đường, còn người tài và người phản biện thì bị bắt bỏ tù. Bàn tay ấy đưa Việt Nam xuống hàng áp chót các quốc gia đáng sống, nhưng lại đứng đầu về ô nhiễm, chỉ số minh bạch thấp, đàn áp tôn giáo, và là sát thủ đối với tự do ngôn luận của thế giới. Họ đưa đất nước vào cuộc cách mạng 4.0 với "đặc sản" hoang tưởng: nói dối không biết ngượng, sai mà cứ cãi, có lỗi không nhận, không sửa, không tự trọng, thích đổ thừa, chỉ giỏi tuyên truyền, lọc lừa và nổ bậy.
Chính cơ chế ấy đã tạo nên một bộ trưởng quốc phòng không đọc được bản đồ, tướng lĩnh không biết cầm súng, bộ trưởng y tế buôn bán thuốc giả, bộ trưởng giáo dục nói ngọng, bộ trưởng công thương kiểm định phân bón bằng mồm, bộ trưởng giao thông nghiệm thu đường bằng mũi, bộ trưởng tài nguyên bơi biển Vũng Áng, phùng mang trợn mắt ăn cá Formosa, bắt người dân hít thở bụi mịn, khí thủy ngân và uống nước trộn dầu thải. Bàn tay ấy đã biến người lao động nước Việt thành những cô dâu xứ người, nô lệ tình dục, hay công nhân trồng cần sa bất hợp pháp khắp nơi trên thế giới. Nó đưa bọn chân dài não ngắn, những kẻ chặt củi, thiến heo, bán cháo lòng, gội đầu, mát-xa từ "rũ bùn đứng dậy sáng lòa".
Và đau đớn thay, bàn tay ấy đã góp phần bóp nghẹt sự sống của 39 con dân nước Việt trên đường đi tìm sự sống tại "xứ sở giãy chết". Bởi vì thiên đường hiện tại đã hết chỗ thở, rừng vàng biển bạc đã tan hoang. Đến nỗi nhà thơ, nhà giáo Thái Bá Tân đã phải thốt lên xót xa:
"Mẹ ơi con khó thở, con đang chết mẹ ơi!
Tổ quốc ơi, người Việt đang chết ở xứ người.
Tổ quốc ơi, hãy hỏi vì sao nhiều đồng bào phải mất tiền để chết?
Xin hãy hỏi vì sao, đồng bào ơi...
Đau lắm, đau không nói nên lời!"
Đó là cái chết của người con nơi viễn xứ, và cũng là nỗi bất hạnh của bố mẹ, ông bà – những người đang phải khó thở ngay trên chính quê nhà. Bao năm giải phóng để rồi thế này sao? Khi mỗi năm có hàng ngàn người bỏ phiếu định cư bằng chân, chấp nhận từ giã "thiên đường" để làm mồi cho cá, bỏ mạng nơi xứ người. Bởi vì thà làm thân lưu vong ở xứ người, còn hơn làm công dân dưới chế độ xã hội chủ nghĩa.
Nhìn về phương diện tâm linh, những sự thật nghiệt ngã hôm nay cho thấy những kẻ tự cho mình là công chính thì không được Thiên Chúa đoái hoài. Ngược lại, người tội lỗi biết nhận ra tình trạng của mình, biết cậy trông thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha và làm cho nên công chính.
Công chính là một ân huệ, là sự gặp gỡ kỳ diệu giữa Thiên Chúa đi xuống và nỗ lực vươn lên của con người qua đức tin, lòng mến, sự tự nhận biết chính mình và lòng trông cậy. Chắc chắn chúng ta phải làm nhiều việc lành phúc đức, sống hiền lành để tích đức cho con cháu. Nhưng đừng ngộ nhận rằng chúng ta có thể mua được Nước Trời bằng những công đức cá nhân. Chúng ta được cứu độ là nhờ danh và công trạng của Đức Kitô.
Dù đạo đức, thánh thiện hay tội lỗi, chúng ta đều phải tránh thái độ kiêu ngạo, tự mãn, khép kín trước Thiên Chúa và tha nhân. Đừng vì đạo đức mà tự mãn, cũng đừng vì tội lỗi mà tuyệt vọng. Hãy nhớ rằng mưu mẹo, cơ trí và sự hiểu biết trước mặt người đời rồi sẽ trở thành ngu dại trước mặt Thiên Chúa. Thiên đàng không có chỗ, và hỏa ngục cũng chẳng dung thứ cho những "thánh nổ" ở đời.
Đừng kiêu ngạo, đừng tự mãn, hãy biết mình. Ơn Chúa chỉ đến với những ai biết nhận ra tình trạng thực sự của bản thân, biết thống hối ăn năn, biết trở về và mở lòng ra để đón nhận. "Thánh nhân nào cũng có quá khứ, tội nhân nào cũng có tương lai." Đức Giêsu Kitô đang dang rộng vòng tay chờ đợi người tội lỗi ăn năn sám hối trở về để ôm lấy vào lòng. Thứ tha là chuyện của Trời, sai lỗi là chuyện con người trần gian. Lời cầu nguyện của người thu thuế chính là mẫu mực cho đời sống đức tin của chúng ta: "Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi."
Cùng với Thánh Âu-tinh (Augustino), chúng ta tha thiết cầu xin: “Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa, và xin cho con biết con. Biết Chúa để yêu mến Ngài, biết con để quên chính mình và phục vụ anh em.”
(Còn tiếp: Phần tiếp theo mình sẽ phân tích nội dung bài giảng dựa trên chính những gì được nói trong bài, không thêm bớt hay suy diễn.)
Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages