Tình
mẫu tử luôn là điều thiết tha và sâu lắng của mỗi con người. Thế nhưng, có những
người mẹ còn vĩ đại và đặc biệt hơn thế. Họ đã để lại cho nhân loại những bài
học sâu sắc từ chính câu chuyện cuộc đời mình.
Đó
có thể là một người mẹ với tình yêu thương cao cả, nuôi nấng những đứa con làm
thay đổi lịch sử thế giới. Hay một người góa phụ tiết hạnh khiến cho thế nhân
phải khâm phục muôn đời. Hoặc là phụ nữ chẳng có một ngày làm mẹ nhưng với những
gì bà cống hiến cho nhân loại khiến cho chúng ta phải kính phục gọi bà với cái
tên thiêng liêng ấy.
Đức Mẹ đồng trinh – Maria
(Dẫn
ảnh: europe-travel-guides.com)
Người
ta thường gọi bà là Đức Mẹ hay bà Mary, một người phụ nữ Do thái sống trong
khoảng những năm cuối thế kỷ 1 TCN đến đầu thế kỷ 1 CN. Theo kinh Tân Ước và
kinh Qur’ra bà là mẹ của Chúa Jesus. Tương truyền rằng, việc bà mang thai
và sinh ra Jesus là do quyền năng của Chúa Thánh Thần và không cần tới một người
nam giới nào cả.
(Dẫn
ảnh: Peters Verden)
Trong
thời gian đã hứa hôn với Giuse, thần linh đã báo tin cho bà rằng bà là người
được chọn để trở thành Mẹ của Đấng Messiah.. Tuy nhiên, chồng bà lại tỏ ra băn
khoăn về điều này và muốn rời bỏ Maria. Sau một giấc mơ, Giuse được thiên thần
chỉ bảo rằng đừng lo nghĩ gì mà hãy nhận Maria về làm vợ để hợp pháp với lề luật
thời bấy giờ. Không lâu sau, đúng như lời của các vị thần, bà Mary đã mang thai
và sinh hạ Jesus.
Bà
được những người Kito giáo tôn sùng. Bởi vì, chỉ có phụ nữ với phẩm hạnh
cao quý mới xứng đáng để được Thiên Chúa lựa chọn. Trong một thời gian dài, Đức
Mẹ Maria là chủ đề được ưa thích trong các tác phẩm hội họa, âm nhạc và văn học
Kito giáo.
Mẹ
Teresa
(Dẫn
ảnh: O Clarim)
Bà
sinh năm 1901 tại Macedonia, sau đó quyết định gắn bó cuộc đời mình với hoạt
động truyền giáo tại Ấn Độ. Teresa thành lập Dòng Thừa Sai Bác Ái vào năm 1950
chỉ với 13 thành viên. Trải qua quá trình phát triển của mình, đến nay đã có
hàng chục ngàn nữ tu gia nhập dòng thừa của bà. Rất nhiều trại trẻ mồ côi, trạm
y tế cho người mắc bệnh AIDS và các trung tâm từ thiện nhờ đó cũng được thành
lập trên toàn thế giới.
Những
đóng góp của bà nhanh chóng được cộng đồng quốc tế chú ý, lần lượt các cá nhân
và tổ chức từ thiện trên khắp thế giới đã ngỏ lời mong muốn giúp đỡ những người
nghèo khổ và rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng thông qua tổ chức này.
Mẹ
Teresa đã dành toàn bộ cuộc đời mình cho những mảnh đời khốn cùng nhất, bà cùng
ăn, cùng ngủ và sinh hoạt với họ. Cho dù đó là những người mắc bệnh AIDS hay
những tên tù nhân hung hãn, tất cả đều được cảm hóa bởi tình yêu thương và đức
tin to lớn của bà.
(Dẫn ảnh: Ask
Naij.com)
Để vinh danh
những cống hiến cho nhân loại của bà, năm 1979 người ta đã trao cho Teresa giải
Nobel hòa bình. Thế nhưng danh hiệu đó chẳng thể mô tả hết những gì mà bà đã xây
dựng và gửi gắm tới thế giới. Teresa không có con cái, nhưng bà được cả thế giới
trìu mến gọi là Mẹ – “Vị thánh của những người khốn cùng”.
Cornelia
– Mẹ của Gracchi
(Dẫn
ảnh: Nineteenth Century Art)
Cornelia
Scipionis là biểu tượng cho đức hạnh của người phụ nữ La Mã trong thế kỷ 1 TCN.
Sau khi kết hôn, bà sinh hạ được 12 đứa trẻ tuy nhiên chỉ có 3 người còn sống
cho đến tuổi trưởng thành.
Sau
cái chết của chồng – Tiberius Gracchus Majo, bà đã dành cả tuổi thanh xuân
của mình để nuôi dạy các con. Với thân thế cao quý, là công chúa, con gái
của người anh hùng Publius Scipio Africanus (người đã đánh bại Hannibal
trong cuộc chiến tranh Punic lần thứ 2), bà có rất nhiều cơ hội để tái giá.
Nhưng tất cả đều bị bà từ chối, trong đó đáng kể nhất phải kể đến Vua Ptolemy
VIII của Ai Cập.
(Dẫn
ảnh: Ancient Origins)
Trong thời gian
này, Roma chìm đắm trong sự xa hoa tráng lệ, lối sống phô trương dường như là
điều hiển nhiên trong tầng lớp quý tộc. Thế nhưng người ta lại biết đến câu
chuyện của cô Công Chúa Cornelia với cuộc sống khiêm tốn và tiết kiệm. Bà dành
thời gian để học tiếng Latin và Hy Lạp, học thơ văn. Đồng thời quên đi thân phận
để dành tình yêu và sự chăm sóc cho các con, điều đó đã ảnh hưởng rất lớn tới sự
nghiệp chính trị của 2 con trai bà sau này.
Sự thủy chung của
Cornelia là minh chứng cho lý tưởng về người phụ nữ trong gia đình thành Roma
thời đó: “Một góa phụ sẽ chỉ chung thủy với người chồng đầu tiên mà họ
lấy”. Sau khi bà qua đời, một bức tượng bằng đá cẩm thạch của Cornelia được
xây dựng như để tôn vinh sự cao cả của những bà mẹ. Bà được ưu ái gọi bằng cái
tên “Mẹ của Gracchi”.
Mẹ
của Mạnh Tử – Bà mẹ nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung
Quốc
(Dẫn
ảnh: Hocmo.com)
Với những ai đã
nghe qua câu chuyện: “Mẹ hiền dạy con” hẳn sẽ không quên cách dạy dỗ rất nghiêm
túc và chu đáo của bà. Vì mồ côi cha từ bé, Mạnh Mẫu một tay chăm con, vừa là
cha lại phải vừa là mẹ thật không dễ dàng gì.
Chuyện
kể rằng, nhà Mạnh Tử ban đầu ở gần bãi tha ma. Hằng ngày ông thường nhìn thấy
người ta khóc lóc thảm thiết nên về nhà cũng diễn lại những cảnh đã nhìn thấy.
Biết đây không phải chỗ tốt cho con trai mình, Mạnh Mẫu liền chuyển nhà sang chỗ
chợ thị náo nhiệt.
Mạnh tử từ đó lại
học người ta buôn bán, cân đo đong đếm, khoe khoang đồ của mình. Mạnh Mẫu cho là
không phải nên bà quyết định chuyển nhà một lần nữa, lần này bà lựa chọn một
ngôi nhà ở gần trường học. Từ đó, con trai bà hàng ngày thấy người ta chào hỏi
lễ nghĩa, miệt mài kinh sử thì cũng học hành chăm chỉ, cung kính lễ giáo. Mạnh
Mẫu lúc này mới an lòng: “Đây chính là nơi con ta cần”.
(Dẫn
ảnh: JapaneseClass.jp)
Hằng
ngày bà luôn tự mình làm gương, có lần vì chót nói đùa với con mà sau đó phải
làm thật để con không nghĩ mình là người nói dối. Lại có lần thấy con trốn học
để về nhà mà bà cắt luôn tấm vải đang dệt để dạy con. Những câu chuyện như thế
khiến người đời sau không khỏi cảm thán về thái độ và cách dạy con vô cùng mẫu
mực của bà.
Về
sau này, Mạnh Tử trở thành một nhà triết học kiệt xuất trong thời Chiến Quốc
được người đời xưng tụng là “Mạnh Tử Á Thánh” – Ông tổ thứ 2 của Nho giáo chỉ
đứng sau Khổng tử.
Anh
Lân