3 DẤU HIỆU DỄ NHẬN BIẾT MỘT NGƯỜI NHÂN HẬU, HIỀN LƯƠNG TỪ TÂM

Thưa các bạn, trong dòng chảy vội vã của cuộc sống hiện đại ngày nay, chúng ta gặp gỡ hàng trăm, hàng nghìn người, nhưng để tìm được một tri kỷ, một người bạn đời, hay một đối tác thực sự có tâm đức, có sự thiện lương từ trong cốt tủy thì quả thực không phải là điều dễ dàng. Người xưa hay nói một câu rất thâm thúy rằng "Hữu tâm vô tướng, tướng tự tâm sinh", câu nói này mang một ý nghĩa vô cùng sâu sắc, nó ám chỉ rằng nếu một người có cái tâm tốt, cái tâm sáng, thì dù cho cái tướng mạo bên ngoài của họ ban đầu có thể chưa đẹp, chưa hoàn hảo, hay thậm chí là có những khiếm khuyết, thì theo thời gian, cái tâm thiện ấy sẽ nuôi dưỡng, sẽ bồi đắp khiến cho thần thái của họ dần dần sáng lên, trở nên nhu hòa và ai nhìn vào cũng thấy cảm mến. Ngược lại, vế sau của câu nói là "Hữu tướng vô tâm, tướng tùy tâm diệt", nghĩa là dù sinh ra đã sở hữu một dung mạo đẹp đẽ, mày ngài mắt phượng, mũi cao dọc dừa, nhưng nếu bên trong là một tâm hồn hẹp hòi, độc địa, toan tính và vô cảm, thì cái đẹp đẽ hào nhoáng bên ngoài ấy cũng sẽ sớm tàn phai theo năm tháng, hoặc giả nhìn vào chỉ thấy sự lạnh lẽo, giả tạo, sắc sảo nhưng thiếu đi sự ấm áp của tình người. Đây là quy luật bất biến của tạo hóa, là sự tương tác biện chứng giữa tinh thần và thể xác mà chúng ta không thể nào xem nhẹ.
Rất nhiều bạn trẻ ngày nay, thậm chí là cả những người đã có tuổi, khi đi học về nhân tướng học hoặc khi tự mình tìm hiểu, thường mắc phải một sai lầm rất cơ bản, đó là cứ chăm chăm nhìn vào cái hình tướng bên ngoài. Các bạn nhìn thấy ai có cái mũi cao, cái tai to và dày, khuôn mặt tròn đầy phúc hậu thì vội vàng kết luận ngay đó là người tốt, là người có phước lớn. Nhưng thưa các bạn, chưa chắc đâu. Những nét đẹp về hình thể đó, cái khung xương đó, mới chỉ là cái "tiên thiên" mà cha mẹ sinh ra, là cái phước báu từ kiếp trước hoặc do gen di truyền mà có. Nó giống như cái vỏ của một ngôi nhà, đẹp thì có đẹp, nhưng bên trong ngôi nhà ấy chứa đựng cái gì, là kho báu hay là rác rưởi, thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Muốn biết một người thực sự thiện lương, có tâm đức sâu dày hay không, tôi thường khuyên các học viên của mình, và hôm nay tôi cũng khuyên các bạn, hãy nhìn sâu vào ba điểm cốt lõi sau đây. Đây là cái "thần", cái "khí" toát ra từ nội lực tu tập, từ quá trình rèn luyện tâm tính mà thành, chứ tuyệt đối không thể nhờ phẫu thuật thẩm mỹ, dao kéo hay trang điểm mà có được.
Dấu hiệu 1: Ánh mắt định tĩnh và ấm áp

Điều đầu tiên, và cũng là cửa ngõ quan trọng nhất để chúng ta bước vào thế giới nội tâm của một người, đó chính là ánh mắt định tĩnh và ấm áp. Cổ nhân có câu: "Mắt là cửa sổ tâm hồn", câu này nghe thì quen thuộc nhưng để hiểu hết chiều sâu của nó thì cần phải có sự quan sát tinh tế. Đôi mắt không chỉ là cơ quan thị giác, mà nó là nơi thần khí tụ hội, là nơi phơi bày trần trụi nhất mọi bí mật của tâm can mà không lời nói dối nào có thể che đậy được. Kẻ gian tà, người có tâm địa bất chính thì ánh mắt thường láo liên, không yên định. Khi nói chuyện với người khác, họ thường không dám nhìn thẳng, hoặc nếu nhìn thì ánh mắt cứ đảo qua đảo lại, dò xét, toan tính, mang lại cảm giác bất an, nghi ngại cho người đối diện. Hoặc có những người, ánh mắt của họ rất sắc, sắc lẹm như dao cau, nhìn vào thấy sự sát khí, thấy sự soi mói, bới lông tìm vết, khiến chúng ta cảm thấy lạnh sống lưng. Đó là biểu hiện của một nội tâm đầy rẫy sự xung đột, tham lam hoặc sân hận.
Ngược lại, người có tâm thiện, người thực sự hiền lương, ánh mắt của họ thường rất nhu hòa, giống như mặt hồ thu phẳng lặng. Khi họ nhìn ai, họ nhìn thẳng, trực diện nhưng không hề mang tính chất thách thức hay soi mói. Ánh nhìn ấy có sự bao dung, có sự lắng nghe và thấu hiểu. Bạn hãy tưởng tượng khi bạn ngồi đối diện với một người mà ánh mắt của họ khiến bạn cảm thấy được chấp nhận, được vỗ về, bạn dám mở lòng mình ra để chia sẻ những điều thầm kín nhất, thì đó chính là ánh mắt của người có đức. Đặc biệt, cái uy lực của ánh mắt người thiện lương thể hiện rõ nhất là khi họ gặp chuyện bất trắc, khi bị người khác hiểu lầm, xúc phạm hay công kích. Lúc đó, thay vì đôi mắt vằn lên những tia máu của sự sân hận, giận dữ, thay vì ánh nhìn nảy lửa muốn ăn tươi nuốt sống đối phương, thì ánh mắt của người tu dưỡng tốt vẫn giữ được sự bình thản đến lạ lùng. Trong ánh mắt ấy có thể thoáng buồn, nhưng tuyệt nhiên không có oán hận. Đó là dấu hiệu của một nội tâm đã được rèn luyện qua sóng gió, họ biết thương mình và thương cả cái sự vô minh của người khác. Chỉ cần ngồi cạnh họ, nhìn vào đôi mắt ấy, bạn tự nhiên thấy lòng mình nhẹ nhõm, những lo toan phiền muộn dường như tan biến. Đó là năng lượng lành, là từ trường thiện mà chỉ những người có tâm đức mới tỏa ra được.

Dấu hiệu thứ hai, cũng quan trọng không kém để nhận diện một người hiền lương, đó chính là khẩu khí ôn hòa và khả năng biết im lặng đúng lúc. Tâm tướng thể hiện cực kỳ rõ nét qua khẩu nghiệp. Người xưa dạy "Bệnh tùng khẩu nhập, họa tùng khẩu xuất", cái miệng là cửa ngõ của bao nhiêu phúc họa ở đời. Người hiền lương không phải là người khéo miệng, không phải là người chuyên nói những lời mật ngọt chết ruồi để lấy lòng thiên hạ, càng không phải kiểu người "khẩu phật tâm xà", ngoài miệng thì nam mô nhưng trong bụng thì chứa một bồ dao găm. Cái thiện lương trong lời nói của họ xuất phát từ sự chân thành và sự tôn trọng đối với vạn vật. Dấu hiệu rõ ràng nhất mà các bạn có thể quan sát, đó là họ không bao giờ đem chuyện xấu, chuyện riêng tư của người vắng mặt ra để bàn tán, để làm quà trong những câu chuyện phiếm, hay để hả hê trên nỗi đau của người khác. Họ hiểu rằng, mỗi lời nói ra đều mang năng lượng, và việc gieo rắc thị phi chính là đang tự đầu độc tâm hồn mình.
Về mặt âm thanh, giọng nói của người có phúc đức thường có độ vang, độ trầm và độ ấm nhất định. Nghe giọng nói của họ rất lọt tai, rất dễ chịu, vì nó xuất phát từ một lồng ngực rộng mở, từ một buồng phổi khỏe mạnh và quan trọng hơn là từ một trái tim không chứa chấp sự đố kỵ, ganh ghét. Khi tâm bình thì khí hòa, khí hòa thì âm thanh phát ra sẽ tròn trịa, ấm áp. Còn những người tâm địa hẹp hòi, hay chua ngoa đanh đá, giọng nói thường the thé, chói tai hoặc vỡ vụn, nghe rất mệt mỏi. Hơn thế nữa, người thiện lương biết cách sử dụng lời nói như một phương tiện để hàn gắn và xây dựng. Khi thấy người khác sai lầm, họ không bao giờ bóc mẽ, chỉ trích gay gắt giữa đám đông để làm nhục người đó. Họ sẽ khéo léo lựa lời, tìm thời điểm thích hợp và không gian riêng tư để góp ý chân thành, cốt để người kia nhận ra lỗi lầm mà sửa đổi, đồng thời vẫn giữ được thể diện. Lời nói thốt ra từ miệng họ luôn mang tính chất nâng đỡ, khích lệ, gieo mầm hy vọng chứ không dìm người khác xuống bùn đen. Và đôi khi, sự thiện lương cao nhất lại chính là sự im lặng. Họ biết im lặng trước những lời khiêu khích, im lặng để lắng nghe nỗi đau của người khác, và im lặng để chiêm nghiệm lại chính mình. Đó mới thực sự là tướng miệng của người có phúc, có đức.

Thứ ba, và đây có lẽ là dấu hiệu quan trọng nhất, là phép thử liều cao nhất để đo lòng người, đó chính là thái độ khi đối diện với lợi ích và nghịch cảnh. Người xưa vẫn bảo "Lửa thử vàng, gian nan thử sức", nhưng tôi muốn bổ sung thêm rằng "tiền bạc thử nhân cách". Muốn biết lòng người hẹp hay rộng, muốn biết ai là quân tử ai là tiểu nhân, hãy nhìn cách họ chia chác lợi ích và cách họ xử lý khi gặp rắc rối, tai ương. Trong cuộc sống, khi mọi thứ thuận buồm xuôi gió, ai cũng có thể đóng vai người tốt, ai cũng có thể cười nói vui vẻ. Nhưng khi đụng đến quyền lợi sát sườn, đụng đến đồng tiền bát gạo, thì bản chất con người mới bộc lộ rõ nhất. Người có "tướng" làm lớn, làm lãnh đạo, hay đơn giản là một người bạn đời, một người tri kỷ đáng tin cậy để ta gửi gắm cả đời, nhất định phải là người biết chịu thiệt một chút về mình.
Trong một cuộc hợp tác làm ăn, hay đơn giản là trong việc chia sẻ công việc nhà, người thiện lương không bao giờ so đo tính toán từng li từng tí, không tranh giành phần hơn, không tìm cách vơ vét lợi lộc về mình mà đẩy phần khó khăn cho người khác. Họ hiểu quy luật "xởi lởi trời cho", họ sẵn sàng nhường nhịn, nhận phần ít hơn một chút để giữ hòa khí, để mối quan hệ được bền vững. Sự hào sảng đó không phải là dại khờ, mà là trí tuệ, là cái tâm rộng lớn có thể dung chứa được người khác. Tâm họ rộng thì tướng mạo họ tự nhiên phóng khoáng, đường nét trên mặt dẫu có khuyết hãm cũng trở nên dễ nhìn, toát lên vẻ sang trọng của khí chất.
Còn khi đối diện với nghịch cảnh, với hoạn nạn, người hiền lương lại càng bộc lộ rõ bản lĩnh của mình. Khi xảy ra sự cố, thất bại hay rủi ro, phản ứng đầu tiên của kẻ tiểu nhân thường là chối bỏ trách nhiệm, tìm cớ đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho cấp dưới, cho đồng đội, miễn sao mình vô can. Nhưng người thiện lương thì khác. Sự điềm tĩnh nhận trách nhiệm về mình, dám đứng mũi chịu sào và tập trung tìm giải pháp khắc phục thay vì than vãn, trách móc, chính là cái "uy" của người có đức, có tài. Họ nhìn nhận nghịch cảnh như một bài học để trưởng thành chứ không phải là lý do để gục ngã hay tha hóa. Chính thái độ sống tích cực, dũng cảm và đầy trách nhiệm này sẽ khắc họa lên khuôn mặt họ những đường nét của sự kiên định, uy nghi nhưng vẫn đầy từ bi. Đó là vẻ đẹp của sự trưởng thành, vẻ đẹp mà thời gian chỉ làm cho nó thêm mặn mà, sâu sắc chứ không thể xóa nhòa.
Các bạn ạ, nhân tướng học, nếu hiểu cho đúng, thì hoàn toàn không phải là chuyện bói toán mê tín dị đoan, càng không phải là những lời phán truyền sấm rền vô căn cứ. Nhân tướng là một bộ môn khoa học tâm lý phương Đông, là đúc kết kinh nghiệm ngàn đời của cha ông ta, giúp chúng ta đọc vị chính mình và thấu hiểu người khác. Chúng ta học xem tướng, biết xem tướng không phải để đi phán xét người này tốt, người kia xấu, không phải để chê bai ai mắt lươn, ai mũi tẹt. Mục đích cao thượng nhất của nhân tướng học là để "tu thân". Chúng ta nhìn người để ngẫm mình, soi vào gương để biết mình đang khuyết ở đâu, đang lệch lạc ở chỗ nào mà sửa. Cái mũi chưa cao thì không quan trọng bằng cái tâm chưa thẳng. Cái mắt chưa to không quan trọng bằng cái nhìn chưa sáng. Sửa cái tâm thì cái tướng sẽ đổi. Tâm an vui thì mặt mày tự nhiên rạng rỡ, hồng hào. Tâm bao dung thì nét mặt tự nhiên trở nên phúc hậu, hiền hòa. Tâm kiên định thì thần thái tự nhiên uy nghiêm, vững chãi.
Đó cũng chính là lý do, là động lực thôi thúc tôi dành rất nhiều tâm huyết, thời gian và công sức để xây dựng nên khóa học Nhân tướng ứng dụng này. Trong khóa học này, tôi không dạy các bạn cách làm thầy bói, tôi không dạy các bạn những chiêu trò để lòe thiên hạ. Tôi muốn cùng các bạn đi sâu vào gốc rễ của Thân - Tâm - Tuệ, bóc tách từng lớp vỏ bọc để chạm đến cái lõi chân thật nhất của con người. Chúng ta sẽ cùng nhau học cách dùng nhân tướng để chọn bạn mà chơi, chọn thầy mà học, chọn đối tác để làm ăn, và quan trọng nhất là biết cách "cải vận" cho chính mình theo đúng luật Nhân Quả. Số phận không phải là cái gì đó đã an bài bất biến, số phận nằm trong tay chúng ta, nằm trong từng suy nghĩ, lời nói và hành động của chúng ta mỗi ngày. Hiểu mình để thương mình đúng cách, để không còn dằn vặt, tự ti. Hiểu người để sống đời tử tế, để biết cảm thông và chia sẻ, để xây dựng những mối quan hệ chất lượng và bền vững.
Cuộc đời này là một hành trình dài của sự học hỏi và tu sửa. Không ai sinh ra đã hoàn hảo, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể trở nên tốt đẹp hơn vào ngày mai nếu chúng ta biết quay về bên trong, chăm sóc khu vườn tâm hồn của mình. Một khuôn mặt đẹp có thể gây ấn tượng trong phút chốc, nhưng một tâm hồn đẹp, một nhân cách lớn mới là thứ neo giữ lòng người mãi mãi. Nếu bạn thực sự muốn có một tấm bản đồ chi tiết, một kim chỉ nam để soi rọi lại chính mình, để thấu suốt nhân tâm và làm chủ cuộc đời mình, hãy mạnh dạn bước đi cùng tôi và đội ngũ trong hành trình sắp tới. Chúng ta sẽ cùng nhau khám phá những bí ẩn của nhân tướng, để thấy rằng, phép màu không ở đâu xa, phép màu nằm ngay trong sự chuyển hóa của chính tâm thức bạn. Hãy để tâm tướng của bạn tỏa sáng, và cuộc đời bạn sẽ nở hoa.
Lm. Anmai, Anmai CSsR