Fw: Đặc biệt cho những người thật sự Tỵ Nạn Cộng Sản

3 views
Skip to first unread message

HOA NGUYEN

unread,
Jan 20, 2026, 2:56:40 PMJan 20
to





Subject: Đặc biệt cho những người thật sự Tỵ Nạn Cộng Sản


Đặc biệt cho những người thật sự Tỵ Nạn Cộng Sản

Tôi sẽ nói điều này một lần duy nhất, và tôi chẳng quan tâm nếu nó khiến ai đó khó chịu. 
(Đặc biệt cho những người thật sự Tỵ Nạn Cộng Sản).
Nếu bạn chưa từng sống ở Venezuela, 
Nếu bạn không lớn lên ở đó, 
Nếu bạn không chứng kiến đất nước mình sụp đổ ngay trước mắt,
Nếu bạn không phải xếp hàng dài để mua lương thực,
Nếu bạn không nhìn cha mẹ mình mất hết những gì họ đã xây dựng,
Nếu bạn không phải rời bỏ quê hương với hai bàn tay trắng...
Thì im mồm đi.
Bạn không có quyền có ý kiến. 
Ý kiến của bạn chẳng đáng giá gì. 
Và bạn đừng có lên lớp giảng giải cho bất kỳ ai về những gì đang xảy ra ở đó.
Tôi là người Venezuela. 
Tôi sống ở đó hầu hết cuộc đời cho đến đầu những năm 20 tuổi.
Tôi đã chứng kiến đất nước mình từ một nền dân chủ hoạt động bình thường biến thành chủ nghĩa xã hội toàn diện ngay trước mắt mình.
Với tôi, đây không phải là chính trị. 
Đây là vết thương lòng.
Trước chủ nghĩa xã hội, Venezuela không hoàn hảo, nhưng nó vẫn vận hành tốt. 
Có thương mại. 
Có tiền đổ về. 
Có đầu tư từ Mỹ. 
Có việc làm. 
Có thực phẩm. 
Có thuốc men.
Gia đình tôi có 5 doanh nghiệp. 
Chúng tôi có ngôi nhà của mình. 
Có khoản đầu tư. 
Có tương lai.
Rồi chính phủ bắt đầu quốc hữu hóa mọi thứ.
Các công ty tư nhân bị tịch thu. 
Nhà đầu tư nước ngoài bị đẩy ra ngoài. 
Nhập khẩu bị chặn. 
Kiểm soát giá cả phá hủy sản xuất. 
Tham nhũng bùng nổ.
Và mọi thứ chết dần.
Không phải từ từ. 
Mà một cách tàn bạo.
Người dân không đột nhiên trở nên nghèo đói vì “chủ nghĩa tư bản” hay  “Mỹ” hay bất kỳ khẩu hiệu vớ vẩn nào mà thiên hạ thích lặp lại trên mạng.
Họ nghèo đi vì chủ nghĩa xã hội đã phá hủy động lực, phá hủy sản xuất, phá hủy lòng tin, và phá hủy hy vọng.
Ngày nay, người dân Venezuela không còn tranh luận về ý thức hệ nữa.
Họ đang cố gắng sống sót.
Họ đang cố tìm thức ăn. 
Cố tìm thuốc men. 
Cố giữ cho gia đình mình còn sống.
Vậy nên khi tôi thấy những người ở phương Tây, ngồi trong nhà thoải mái, tủ lạnh đầy ắp, tiền tệ ổn định, đường phố an toàn, mà lên tiếng về “chủ nghĩa đế quốc” hay “Mỹ xấu xa” hay “Trump thế này thế   kia”...
Không. 
Không phức tạp đâu. 
Bạn chỉ đang ngu muội thôi.
Trung Quốc không đang xây dựng lại Venezuela. 
Nga không đang xây dựng lại Venezuela. 
Các băng đảng không đang xây dựng lại Venezuela.
Chúng chỉ đang ăn cắp. 
Đang khai thác. 
Đang vắt kiệt những gì còn sót lại.
Nếu Mỹ đến và tái đầu tư, 
Nếu các nhà máy lọc dầu được xây dựng lại, 
Nếu hạ tầng được khôi phục, 
Nếu nhập khẩu được mở cửa trở lại, 
Nếu thực phẩm, nước sạch và thuốc men lại dễ tiếp cận,
Nếu người dân có thể làm việc và kiếm sống một cách đàng hoàng...
Thì cứ để họ lấy hết dầu mà họ muốn đi.
Vì ít nhất có cái gì đó được xây dựng thay vì bị phá hủy.
Đây là điều đáng để ăn mừng. 
Không phải vì nó hoàn hảo. 
Mà vì lần đầu tiên sau bao năm dài, lại có hy vọng.
Hy vọng rằng các gia đình có thể no bụng. 
Hy vọng rằng người dân không phải chạy trốn khỏi đất nước.
Hy vọng rằng Venezuela có thể hoạt động trở lại.
Nếu bạn chưa từngsống qua cảnh một đất nước sụp đổ
Nếu bạn chưa từng chứng kiến chủ nghĩa xã hội phá hủy mọi thứ xung quanh mình, 
Nếu bạn chưa từng phải rời bỏ quê hương vì ở lại đồng nghĩa với chết đói...
Thì một lần nữa, 
Im mồm đi.
Đây không phải lý thuyết. 
Không phải chính trị. 
Đây là trải nghiệm sống còn.

NGUỒN DỊCH BÀI VIẾT: TAMMY TRAN   

Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages