Người xưa
nói rằng “tổ tiên không tích đức, thì con cháu của họ sẽ gặp tai họa.”
Gia đình Kennedy sinh ra ở Ireland là một trong những ví dụ điển hình.
Joseph
Kennedy Sr. (thường được gọi là Old Kennedy) và vợ, Rose Fitzgerald
Kennedy, họ kết hôn vào tháng 10 năm 1914, trước khi kết hôn ông là một
người giàu có ở địa phương. Họ có tổng cộng 9 người con, 4 con trai và 5
con gái.
Joseph Kennedy Sr., Nguyên Đại sứ Mỹ tại Anh, Chủ tịch đầu tiên của Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch Hoa Kỳ.
Old
Kennedy rất có tầm ảnh hưởng trong giới chính trị. Bốn người con trai
của ông đều rất ưu tú. Họ đều có đủ tư cách để được bầu làm tổng thống,
nhưng bất cứ người con trai nào của ông khi đang tuyển cử làm tổng thống
hoặc chuẩn bị được bầu làm tổng thống thì đều bị ám sát. Điều này vẫn
mãi là một bí ẩn chưa được lý giải.
Old Kennedy và hai cậu con trai, Joseph P. Kennedy Jr. (trái) và John F. Kennedy (phải).
Vào những
năm 1940, Old Kennedy đặt nhiều hy vọng vào người con trai cả của mình
Joseph Patrick Kennedy Jr., hy vọng rằng anh ta sẽ trở thành tổng thống
Hoa Kỳ trong tương lai. Vì vậy, ông đã cho con trai một số kinh nghiệm
chính trị và đưa anh vào làm phi công trong Thế chiến II.
Sự kiện rơi máy bay của người con trai cả
Joseph P. Kennedy Jr
Nhưng mọi
việc diễn ra không như những gì Old Kennedy mong đợi. Năm 1944, Joseph
đã hy sinh trên chiến trường nước Anh khi đang thực hiện nhiệm vụ . Vì
vậy, Old Kennedy lại phó thác trọng trách bước vào vũ đài chính trị lên
người con trai thứ hai John F. Kennedy.
Sau chiến
tranh thế giới thứ hai, John F. Kennedy bước vào vũ đài chính trị Hoa
Kỳ. Năm 1942, ông là trung úy hải quân. Từ năm 1946 đến 1960, ông là
thành viên của hạ viện và thượng nghị sĩ. Năm 1960 ông được bầu làm tổng
thống Hoa Kỳ ở tuổi 43 và trở thành vị tổng thống trẻ tuổi thứ hai của
Hoa Kỳ từ trước đến giờ. John F. Kennedy là tổng thống duy nhất trong
lịch sử Hoa Kỳ tin vào Công giáo La Mã, đồng thời ông cũng là vị tổng
thống duy nhất giành được giải thưởng Pulitzer. Ông cầm quyền từ ngày
20/1/1961 cho đến ngày 22/11/1963 thì bị ám sát ở Dallas, bang Texas.
Câu chuyện bắt đầu vào một ngày vào khoảng 11 năm trước vụ ám sát tổng thống …
Tổng thống John F. Kennedy. Con trai thứ hai của Old Kennedy, tổng thống John F. Kennedy bị ám sát
Buổi
chiều hôm ấy, trong lúc trời đổ mưa phùn, Jeane Dixon đã tới nhà thờ St.
Matthew, Washington (Mỹ). Trong những ngày đó, bà luôn có một cảm giác
rất kỳ lạ – một cảm giác muốn được ẩn nấp, giống như một khúc dạo đầu
cho những điều kỳ lạ xảy ra tiếp sau.
Nhà tiên tri Jeane Dixon.
Trong nhà
thờ, Jeane đã mua một vài ngọn nến; và trong khi đang chuẩn bị quỳ
xuống cầu nguyện trước tượng Đức mẹ Maria, đột nhiên trước mắt bà xuất
hiện môt ánh lửa lập lòe, rồi những tia sáng này nhanh chóng tạo thành
con số “1960”. Bà còn nhìn thấy một đám mây đen lan ra từ những con số
và chúng tạo thành hình tượng Nhà Trắng. Trong đó có một người đang đứng
tại cửa trước – đó là một người trẻ tuổi, thân hình cao lớn, đôi mắt
màu xanh lam, cùng mái tóc xoăn. Sau đó, một âm thanh vang lên bên tai
bà Jeane:
“Người
này thuộc Đảng Dân Chủ, năm 1960 đắc cử Tổng thống, nhưng bị sát hại
trong nhiệm kỳ”, những hình ảnh này xuất hiện rất nhanh rồi vụt biến
mất.
Toàn bộ
hình ảnh đó mờ đi và xa dần, nhẹ nhàng tan biến giống như lúc nó hiện
ra. Nhưng Jeane Dixon sẽ không bao giờ quên được điều đó, mãi cho đến 11
năm sau khi ngày không may đó thật sự đã diễn ra. Điều mà Jeane Dixon
thấy đã trở thành hiện thực ở Dallas.
Đầu tháng
11/1963, Jeane tìm mọi cách cố gắng thuyết phục người bạn tốt của tổng
thống Kennedy để nói với ông đừng thực hiện chuyến đi này, nhưng ông
không quan tâm. Vào trưa ngày 22/11, tổng thống Kennedy đã bị ám sát tại
Dallas.
Tổng thống Kennedy tại Quảng trường ở Dallas trong cuộc diễu hành định mệnh.
Đầu tháng
11/1963, một vị khách không mời đã đột nhiên xuất hiện trước mặt bà Kay
Halle – người bạn thân thiết của gia đình Tống thống Mỹ Kennedy. Với vẻ
mặt thất thần và hối hả, vị khách đi thẳng luôn vào vấn đề:
“Tổng
thống vừa mới ra quyết định sẽ công du tới một nơi nào đó ở phía Nam.
Tôi biết bà và Tổng thống Kennedy thân thiết như người một nhà, vậy xin
bà nói với Tổng thống hãy hủy bỏ chuyến công du này”.
Nhận thấy bà Kay Halle có vẻ không hiểu lời mình đang nói, vị khách tiếp tục:
“Trong
thời gian rất lâu đã có một đám mây đen che phủ toàn bộ Nhà Trắng. Đám
mây kéo đến càng ngày càng nhiều, và bây giờ nó đang ép xuống Nhà
Trắng.. Điều này có nghĩa là đại họa sắp xảy ra… khi Tổng thống rời khỏi
Nhà Trắng, ngài sẽ bị ám sát”.
Bà Kay Halle cảm thấy người phụ nữ lạ mặt thật quá tùy tiện, nên chỉ trả lời qua loa:
Kay Halle
“Nếu
những sự việc này đã được số phận định sẵn, vậy dù chúng ta có cố gắng
thế nào thì cũng chỉ là vô ích, phải không?”. Nhưng vị khách không chịu
bỏ qua mà lại cố thuyết phục: “Đôi khi, cho dù chỉ còn một cơ hội rất
nhỏ, nhưng chỉ cần vẫn còn kịp thời gian thì vẫn có khả năng thay đổi
được cục diện, xin bà hãy khẩn báo cho Tổng thống ngay”.
Tuy
nhiên, bà Kay Halle không thật sự tin vào lời cảnh báo này và thầm nghĩ:
“Cho đến thời điểm này, các nhân viên trong Nhà Trắng đều coi mình là
một người có hiểu biết, nếu bây giờ mà nói ra cảnh báo kỳ lạ này thì họ
sẽ nghĩ gì về mình đây?”. Chẳng qua vì vị khách quá kiên trì khẩn cầu,
bà Kay mới trả lời đồng ý và hứa sẽ cố gắng thuyết phục Tổng thống
Kennedy.
Nhưng ngay sau khi vị khách rời đi, bà đã vội quên ngay câu chuyện “nhảm nhí” này.
Giữa trưa
ngày 22/11/1963, tại một nhà hàng ở Washington, trong lúc đang vui vẻ
trò chuyện với bạn bè, bà Kay Halle đã nhận được một cuộc điện thoại.
Tại đầu bên kia điện thoại, một giọng nói nặng trĩu cất lên: “Tổng thống
đã bị ám sát!”. Nét mặt bà Kay trở nên biến sắc. Vậy là vị khách kỳ lạ
ấy, bà Jeane Dixon, đã nói đúng!
Sau này, khi nhớ lại sự kiện đó bà Jeane Dixon nói:
“Bây giờ
tôi nhận ra rằng những nỗ lực của tôi vào thời điểm đó là vô nghĩa vì
cái chết của ông ấy đã được Chúa hé mở cho tôi. Dấu hiệu của Chúa rất rõ
ràng. Vận mệnh là khó có thể thay đổi”.
John F.
Kennedy qua đời khi ông mới 46 tuổi. Ông giữ chức tổng thống trong hai
năm 10 tháng, và ông có hy vọng được bầu làm tổng thống trong nhiệm kỳ
tiếp theo. Khi qua đời, ông đã để lại một người vợ trẻ kết hôn được 10
năm và mới 34 tuổi, cùng một cô con gái 6 tuổi và một cậu con trai 3
tuổi.
Bốn người con trai của Old Kennedy đã rút khỏi cuộc bầu cử tổng thống và vụ tai nạn máy bay của Edward Kennedy
Con trai
thứ tư của ông Kennedy, Edward Kennedy, là Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ của
Massachusetts. Ông là ứng cử viên tổng thống trẻ nhất, triển vọng nhất
trong số ba anh em của gia đình Kennedy. Ông là người duy nhất trong số
ba người con trai của Old Kennedy bị buộc phải rút khỏi cuộc bầu cử tổng
thống và cũng là người duy nhất may mắn còn sống trong số bốn anh em.
Ông đã bị thương nặng và cột sống bị gãy trong một tai nạn máy bay bị
rơi.. Nhưng ông đã sống sót và là người duy nhất trong bốn anh em sống
đến 77 tuổi.
Thượng nghị sĩ bang Massachusetts Edward Kennedy.
Ngày 22/11/1963, Tổng thống Kennedy bị bắn. Ngày 22/2/1964, bà Jeane nói với Kay Harry, Eleanor và Ruth Montgomery rằng:
“Bi kịch
của gia đình Kennedy vẫn chưa kết thúc. Tôi thấy một thảm kịch khác sẽ
sớm xảy ra với một thành viên nam khác trong gia đình họ”.
Walter
Stoke là một quan chức chính phủ nổi tiếng, từng phục vụ một vài đời
tổng thống và từng được tổng thống Eisenhower và tổng thống Kennedy
trao tặng huy chương. Bốn tháng sau, vào sáng thứ sáu, ngày 19/6/1964,
Mary vợ của Walter đã gọi cho bà Jeane để nói rằng chồng bà bị ốm nằm
liệt giường. Các bác sĩ đều cho rằng ông không còn hy vọng. Cô mong
Jeane sẽ cho ông ấy biết nếu quả thật Thượng Đế muốn ông ra đi, thì cô
tự hỏi liệu có thể chôn cất ông ấy ở Arlington, gần nơi an nghỉ của Tổng
thống Kennedy hay không, bởi ông rất ái mộ tổng thống.
Jeane thở dài và nói:
“Mary, bi kịch của gia đình Kennedy chưa chấm dứt đâu. Tôi thấy một thảm kịch khác sắp xảy ra”.
“Ý ông là
cha của tổng thống [Old Kennedy] à?”, Bà Mary hỏi. Phải chăng cái chết
của tổng thống 3 năm trước đã khiến Old Kennedy bị ảnh hưởng nặng nề,
dẫn đến đột quỵ?
“Không,
không,” bà Jeane trả lời. “Đó là một thượng nghị sĩ trẻ. Mary, nếu cô
thực sự yêu mến gia đình Kennedy, thì hãy bảo họ rằng trong hai tuần
tới, Edward sẽ phải tuyệt đối tránh xa các máy bay phản lực tư nhân. Nếu
không, một sự tình rất nghiêm trọng sẽ xảy đến”.
Sáng hôm
sau, bà Mary nhặt tờ báo tại cửa nhà và đọc được tiêu đề: “Thượng nghị
sĩ Edward Kennedy bị thương nặng, cột sống bị gãy trong một vụ tai nạn
máy bay. Trợ lý thân cận và phi công của ông đã thiệt mạng”.
Bà Mary vội vã cầm điện thoại để bấm số của Jeane.
“Jeane, đây thật sự là một tai nạn! Giống như trước đây, linh cảm của bà đã chính xác!”, bà nói.
Jeane
không hề biết tin này. Bà Mary không thể chờ để đọc cho Jeane nghe nội
dung tờ báo qua điện thoại. Sau khi đọc xong, Jeane nói một cách bình
tĩnh:
“Đây không phải là linh cảm của tôi. Đó chính là những gì Chúa đã cho tôi thấy”.
Con trai thứ ba của Old Kennedy, Robert Kennedy bị bắn khi ra tranh cử tổng thống
Robert Kennedy trong lễ kỷ niệm của Đảng Dân sau khi giành chiến thắng trong vòng bầu cử Tổng thống sơ bộ của bang California.
Sau vụ ám sát Con trai thứ ba của Old Kennedy, cựu bộ trưởng tư pháp Hoa Kỳ, Thượng nghị sĩ Robert, đã ra tranh cử tổng thống.
Đầu tháng
6/1968, Robert vừa giành chiến thắng trong cuộc bầu cử Đảng Dân chủ tại
California và bị bắn chết trong một khách sạn ở Los Angeles vào sáng
ngày 5/6.
Khả năng
tiên tri của Jeane Dixon đã giúp bà thấy trước thảm kịch. Bà đã nhờ bạn
bè và người thân của Kennedy liên lạc với Robert nhiều lần, hy vọng ông
có thể chú ý đến sự cố này và ngăn chặn thảm kịch xảy ra. Nhưng mọi nỗ
lực của bà đều thất bại. Không phải là chính Robert đã bỏ ngoài tai lời
cảnh báo, mà là người thân và bạn bè của ông đã quên mất lời cảnh báo
này và chưa hề nói với Robert. Cứ như thể định mệnh đã sắp đặt Robert
như vậy.
Nỗ lực đầu tiên của Jeane là vào ngày 13/9/1967, 8 tháng và 23 ngày trước vụ ám sát Robert Kennedy.
Vào ngày
hôm đó, Jeane đã tìm thấy một người bạn, James J . Fahey, tác giả cuốn
sách “Nhật ký chiến tranh Thái Bình Dương”. Ông cũng là một người bạn
thân của gia đình Kennedy. Jeane cấp thiết muốn ông chuyển lời tới
thượng nghị sĩ Robert.
“Xin hãy
nói với ông ấy, tôi phải gặp ông ấy để nói một chuyện rất quan trọng …
Tôi hy vọng ông ấy sẽ đáp lời tôi’. Bà đã chủ động gửi một tác phẩm có
chữ ký của mình trên đó như cầu nối cho một cuộc hẹn.
Tác giả James J. Fahey bên cạnh tổng thống John Kennedy.
Robert
rất vui khi gặp James và hỏi ông ta, “Có điều gì đặc biệt mà tôi có thể
làm cho anh không?” James nói. “Jeane Dixon muốn tôi đưa cuốn sách có
chữ ký của cô ấy cho anh. Cô ấy nói cô ấy muốn gặp anh. Cô ấy bảo tôi
nói với anh chuyện này!”
Robert đã
nghe về khả năng tiên tri của Jeane. Ông quay người đi, rồi dừng lại,
từ từ cúi đầu xuống cho đến khi mắt ông dán chặt trên sàn nhà.. Một lúc
sau, James bắt đầu hiểu chuyện gì đang xảy ra, nên ông đã phá vỡ sự im
lặng trong nhà để chào cáo biệt.
Cùng năm
đó, James đã viết một lá thư cho Robert và bảo Robert rằng ông nên liên
hệ với Jeane Dixon. James cũng đề nghị tổ chức gặp mặt một cách kín đáo,
không để người khác biết. Nhưng thượng nghị sĩ Robert chưa bao giờ hồi
đáp lại!
Tháng
1/1968, trước vụ ám sát Robert Kennedy chưa đầy 5 tháng, một cuộc họp đã
được tổ chức tại bãi biển Miami, bang Florida, trong cuộc họp có nhiều
cổ đông và đại diện từ hãng gà rán Kentucky.
Bà Jeane
có tham dự cuộc họp. Sau khi phát biểu tại cuộc họp, theo thường lệ bà
sẽ trả lời câu hỏi về những vấn đề mà mọi người đặc biệt quan tâm. Một
cổ đông hỏi:
“Robert Kennedy có trở thành tổng thống Hoa Kỳ không?”. Jeane đã trả lời một cách rất chắc chắn:
“Không, anh ta sẽ không bao giờ trở thành Tổng thống”.
Hơn 10
người tham gia buổi họp đã ghé qua nơi ở của bà Jeane vào tối hôm đó.
Frank Callahan đã hỏi riêng cô: “Bà khẳng định rằng Robert Kennedy sẽ
không bao giờ trở thành tổng thống?” “Vâng, ông Callahan. Anh ta sẽ bị
ám sát ở California vào tháng 6 này.” (Robert quả thật đã bị ám sát vào
ngày 5/6 năm đó).
Ngày
4/3/1968, ba tháng và một ngày trước thời điểm ám sát Robert Kennedy,
James J. Fahey đã có cuộc gặp với Robert. Ông nhớ lại: Khi tôi đang đợi
Jeane ở trong phòng của chồng bà ấy, tôi đã nhặt được một tờ báo. Điều
đầu tiên khiến tôi chú ý là chuyên mục Bob Duke, đề ngày 20/2/1968:
“Nhà tiên
tri của Washington, Jeane Dixon, đã có dự ngôn vào tối thứ Hai, thu hút
hơn 5.000 thính giả: Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ Robert Kennedy sẽ không bao
giờ thắng cử tổng thống”. Tại sao bà ấy lại nói rằng ông ấy sẽ không bao
giờ làm tổng thống? Ông ta còn chưa tham gia cuộc bầu cử mà!”
Sáng hôm
sau, khi James gặp Robert, ông không đề cập đến tờ báo, nhưng ông không
biết Robert đã nhìn thấy nó. James đã cho ông xem một tấm hình nhỏ của
Thánh Patrick mà ông đã tiện tay mua từ Boston, một bên là hình Thánh
Patrick, phía bên kia là 3 câu thơ:
“Ma Vương biết bạn sẽ chết
Trước nửa tiếng đồng hồ
Hy vọng bạn sẽ lên thiên đường”.
Đôi mắt
của Robert Kennedy dõi theo từng câu thơ, tay ông run rẩy. Ông nhìn chằm
chằm vào bài thơ nhỏ trên món quà, không nói gì nhưng đôi mắt chứa đầy
nỗi sầu muộn. Sau một tuần gặp gỡ, James đã gặp lại ông, nhưng lần này
ông có mặt trên truyền hình để thông báo quyết định ra tranh cử tổng
thống.
Robert
Kennedy bị khống chế bởi những lực lượng siêu nhiên, nên dù cho buồn bã,
u uất và run rẩy, ông vẫn phải bước đi trên con đường dẫn đến cái chết.
Lúc này,
James đã hiểu lý do vì sao Jeane Dixon rất muốn gặp Robert. Có vẻ như
không chỉ là vấn đề tuyển cử “không bao giờ thành công”, mà James còn
cảm thấy sợ hãi và muốn cứu anh ta.
Ngày
29/3/1968, hai tháng và sáu ngày trước khi Robert bị ám sát. Trong một
bữa ăn sáng tại Fort Worth, Texas, bà Jeane đã nói với Mia Whitehead,
thành viên Ủy ban Chào mừng và là vợ của Thượng nghị sĩ bang Texas John
Thor:
“Khi Robert ở California, anh ta sẽ bị bắn!”
Ngày
4/4/1968, trước khi Robert bị ám sát hai tháng, khi cô đang ăn trưa tại
khách sạn Washington, Jeane đã nói với bạn bè của mình, trong đó có nghị
sĩ Frank rằng:
“Martin Luther King đã bị bắn, tiếp theo sẽ là Robert Kennedy”.
Nghị sĩ
Frank là người bạn tốt nhất của Old Kennedy. Ông đã cố gắng cảnh báo,
nhưng Robert đã không lắng nghe mà vẫn tranh cử tổng thống. Old Kennedy
đã mất một người con trai tổng thống, và ông sợ mất người con thứ hai,
nên ông đã gọi cho Frank và hy vọng Frank sẽ ngăn trở con trai mình ra
tranh cử tổng thống: “Hãy xem ông có thể làm gì giúp nó”. Frank bất lực
nói:
“Ông biết
rằng tôi không ngăn cản được nó, nó không nghe!” Old Kennedy tuyệt vọng
nhưng không cam tâm. Ông đã nhờ Howard Smith, một nghị sĩ có mối quan
hệ tốt với con trai mình, làm người thương thuyết. Frank ngay lập tức
gọi cho Nghị sĩ Smith, sau đó Smith và Robert đã nói chuyện rất lâu.
Nhưng dường như mọi việc không thay đổi..
Ngày
28/5/1968, trong phòng khiêu vũ lớn của khách sạn Đại Sứ ở Los Angeles,
khán giả đặt câu hỏi cho Jeane sau khi phát biểu tại cuộc họp. Có người
hỏi liệu Robert có trở thành tổng thống Hoa Kỳ không. Bà bình tĩnh trả
lời:
“Không, anh ta sẽ không bao giờ trở thành tổng thống Hoa Kỳ. Bởi vì sẽ có một thảm án xảy ra trong khách sạn này”.
Sau cuộc
họp, Jeane vẫn cố gắng cứu vãn sự bất hạnh này. Cô đã cân nhắc có nên
thông báo cho nhân viên quản lý khách sạn hay không, nhưng vì Robert sẽ
nói chuyện ở đây vào tuần tới, nên George Maynes, một quan chức của quân
đoàn Hoa Kỳ (Tổ chức Cựu chiến binh), đã phủ định việc này vì nó sẽ
mang đến rắc rối cho khách sạn.
Sau khi
nghe xong mẹ chồng của phó thống đốc bang Florida, Joan Wright, ngay lập
tức thông báo cho vợ của Old Kennedy, người đang ở tại khách sạn tối
hôm đó. Điện thoại được phát ba lần, không một ai trả lời, chỉ có thể
nhắn tin. Joan không còn cách nào khác đành để lại một tin nhắn, yêu cầu
bà Kennedy gọi lại cho bà để nói về lời tiên tri không may, nhưng cho
đến khi con trai Robert bị ám sát, bà Rose đã không chú ý đến tin nhắn
trên điện thoại, Joan Wright không thể tìm được cơ hội nào để nói với
bà!
Khi Jeane
và nhóm của bà đi qua lối đi trong quán bar để ra khỏi phòng khiêu vũ,
Jeane đột nhiên cảm thấy được sự chết chóc … Nó tràn ngập khắp nơi.
Giăng đầy trên lối đi là rất nhiều những thứ đen tối, xấu xa. Bóng tối
dày đặc bao quanh bà, những bóng mờ trong bóng tối khủng bố tiếp cận bà
từ mọi phía. Bà nao núng, sợ hãi, như thể đã bị thứ gì đó làm cho bị
thương.
George
Maynes hét lên: “Chuyện gì đã xảy ra vậy, Jeane? Chuyện gì đã xảy ra?”
Giọng anh gọi Jeane quay trở lại với hiện thực. Bà nói, ngắt quãng, ngập
ngừng:
“Robert Kennedy … đó là nơi anh ta bị bắn. George! Tôi thấy anh ta ngã trên sàn, đó là máu … “
Tám ngày trước khi Robert bị ám sát, Jeane biết rằng mọi thứ đều không thể vãn hồi được, nên cô đã bất lực chờ đợi ngày đó đến.
Ngày
5/6/1968, Thượng nghị sĩ Robert Kennedy, người tuyên bố ứng cử vào vị
trí tổng thống, đã đến “Khách sạn Đại sứ” để chuẩn bị cho bài phát biểu.
Hôm đó, ông bị ám sát, điều mà Jeane đã thấy trước đó 8 ngày.
Robert Kennedy bị ám sát trước khách sạn.
Mọi thứ
thật là kỳ lạ, nó khiến mọi người cảm thấy rằng có một lực lượng siêu
nhiên chi phối đằng sau và đang cố ý dàn dựng ra bi kịch khủng khiếp
này.
Những bi kịch liên hồi
Năm 1999,
đứa con trai duy nhất của tổng thống John Kennedy đã gặp tai nạn máy
bay và tử vong cùng với vợ và chị vợ. Ngoài ra, tai nạn xe hơi, lạm dụng
ma túy và cáo buộc hãm hiếp đã liên tục vây khốn những thành viên còn
lại trong gia tộc này.
Theo
thống kê, từ năm 1941 đến 1999, gần 10 người có họ “Kennedy” đã chết.
Thậm chí còn kinh ngạc hơn, khi những người từ các gia đình khác có liên
quan đến nhà Kennedy cũng gặp phải những điều bất hạnh tương tự.
Lấy ví
dụ, cho đến nay, nhiều người tin rằng sau cuộc hôn nhân của Jacqueline
Kennedy, góa phụ của Tổng thống Kennedy và Aristotle Onassis , ông trùm
vận tải người Hy Lạp, lời nguyền của gia đình Kennedy đã được đưa vào
gia đình Hy Lạp này. Sau khi kết hôn với Jacqueline, có bốn vụ tai nạn
nghiêm trọng đã xảy đến đối với họ hàng Onassis. Bảy năm sau, con trai
Alexander của Onassis đã bị chết vì tai nạn máy bay. Hai năm sau, chính
bản thân Aristotle Onassis cũng qua đời. Công việc kinh doanh của gia
đình cũng bị tổn thất nặng nề.
Đối diện
với một loạt những chuỗi bất hạnh ấp đến, các thành viên của gia đình
Kennedy cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu sắc trong tâm. Trong gia đình
Kennedy, Robert Kennedy, người bị bắn trong khách sạn ở California, là
người đầu tiên nghĩ tới cái gọi là “lời nguyền gia tộc”.
Nhìn lại
lý do vì sao Robert F. Kennedy kiên quyết không quan tâm đến lời dự ngôn
của Jeane. Có lẽ không phải vì ông kiêu ngạo không sợ trời đất, mà vì
ông tin rằng gia đình mình đã bị nguyền rủa, rằng không thể nào thoát
khỏi được số phận định trước.
Gia đình Kennedy bị nguyền rủa bởi mối quan hệ nhân quả?
Old
Kennedy có bốn con trai và năm con gái. Tại sao ông trời không để thêm
một hậu duệ khác của một gia đình ưu tú như vậy làm tổng thống Hoa Kỳ?
Ngay cả cháu trai và những người thân của Old Kennedy cũng không buông
tay.
Một loạt các bi kịch đang cho người ta thấy rằng: có nhân ắt có quả.
Về lý do tại sao gia đình Kennedy phải chịu lời nguyền, có ba giả thuyết chính.
Có một
lập luận cho rằng trong khoảng thời gian từ 1937 đến 1940 lúc Old
Kennedy làm đại sứ Hoa Kỳ ở Anh, ông đã từ chối cấp thị thực cho 500
người Do Thái sẽ bị đưa đến trại tử thần của Đức quốc xã. Sau khi ông
trở về Hoa Kỳ vào năm 1940, “lời nguyền của gia tộc Kennedy” bắt đầu.
Lập luận
thứ hai là vào năm 1937, trên đường trở về Hoa Kỳ, Old Kennedy đã ngồi
cùng một tàu với vị linh mục người Do Thái vừa trốn thoát khỏi nanh vuốt
của Đức quốc xã. Kennedy đã phàn nàn với thuyền trưởng, yêu cầu thuyền
trưởng ngăn cấm linh mục người Do Thái cùng những người khác cầu nguyện
trên tàu. Do đó, có lẽ vị linh mục Do Thái đã giáng một lời nguyền cho
tất cả những người đàn ông trong gia đình Kennedy: họ sẽ phải chịu một
số phận bi thảm.
Trong
cuốn sách “Lời nguyền của Kennedy”, lập luận thứ ba cũng được đề cập:
đây là gia tộc bị Chúa trừng phạt vì có lịch sử đen tối và khét tiếng
trong việc lạm dụng quyền lực.
Gần đây,
tôi thấy một bí mật nữa của gia đình Kennedy trên mạng Internet. Trái
với 3 giả thuyết trên, đây là một sự thật đã được xác nhận.
Bi kịch của con gái lớn nhà Kennedy
Old Kennedy và vợ.
Bức ảnh cho thấy 3 người con trai và 5 người con gái của Old Kennedy. Đứa con trai út chưa được sinh ra.
Old
Kennedy có chín người con, hai người đầu tiên là con trai và người thứ
ba là cô con gái Rosemary Kennedy. Bi kịch của gia đình Old Kennedy có
thể đã bắt nguồn từ cô gái này.
Rosemary
là chị cả trong năm chị em của Tổng thống Hoa Kỳ John F. Kennedy, chỉ
trẻ hơn John một tuổi. Khi bà Rose mang thai Rosemary, cuộc sống gia
đình vô cùng hạnh phúc .
Giống như
tất cả các bậc cha mẹ trên thế giới, cặp vợ chồng đang từng ngày mong
chờ sự xuất hiện của sinh mệnh nhỏ bé này. Nếu là con gái, họ hoàn toàn
có đủ khả năng và điều kiện để cho con sống cuộc sống của một nàng công
chúa.
Nhưng vào
ngày sinh của Rosemary, ngày 13/9/1918, bác sĩ chịu trách nhiệm sinh nở
đã không đến kịp. Người mẹ đã nghiến răng từ chối người y tá làm thay
và đợi bằng được vị bác sĩ đã giúp bà sinh hạ hai lần trước.
Đứa bé bên trái là con gái lớn của Old Kennedy, Rosemary.
Cô bé
Rosemary đã phải ở lại trong bụng mẹ trong hai giờ đồng hồ. Rốt cục não
bộ cô, do thiếu oxy nên đã phải chịu tổn thương không thể phục hồi.
Rosemary
đã nhận thức được tình trạng chậm phát triển trí tuệ của mình từ khi còn
nhỏ. Lúc mới chập chững biết đi, biết nói, cô bé đã vất vả hơn những
đứa trẻ khác. Tuy vậy, điều đó không hề làm giảm đi sự dễ thương của cô.
Cô vẫn luôn cư xử tốt với mọi người.
Khi
Rosemary lớn lên, cô bắt đầu nhận ra rằng mình khác với các anh chị em
trong gia đình, cô thấy mình “ngu ngốc” hơn họ. Nhưng cô gái nhỏ nhạy
cảm và mỏng manh sống ở tầng lớp thượng lưu, nên cô biết mình phải thật
thận trọng để tỏ ra “bình thường” trước mặt mọi người, và không thể làm
mất mặt cha mẹ.
Trong một
bài kiểm tra trí thông minh ở trường tiểu học, kết quả kiểm tra của
Rosemary cho thấy chỉ số IQ của cô là 70. Vào thời điểm đó, xã hội
thường coi những trở ngại về trí tuệ là khiếm khuyết, thậm chí là điều
đáng xấu hổ trên bình diện đạo đức.
Cô con
gái này trở thành nỗi xấu hổ cho gia đình. Đó là một trở ngại cho Old
Kennedy khi trèo lên vũ đài chính trị. Để tránh rò rỉ tin tức, cha mẹ cô
đã thường xuyên chuyển Rosemary sang học tại các trường nội trú đặc
biệt khác nhau.
Khi cảm
thấy cô đơn, Rosemary sẽ viết một lá thư cho cha mẹ cô. Trong thư cô
viết: “Con sẵn sàng làm bất cứ điều gì để làm ba mẹ hài lòng” . Mặc dù
viết lách không được tốt, nhưng cô vẫn luôn kỳ vọng có được tình yêu
thương từ cha mẹ mình.
Giống như
những cô gái ngây thơ và trong sáng khác, cô yêu cái đẹp, thích mặc
quần áo mới, đi xem những vở opera, tham gia những buổi tiệc trà, và kết
bạn.
Năm 1938, Old Kennedy được phái đi làm Đại sứ Mỹ tại Anh. Lúc đó Rosemary được 20 tuổi. Gia đình ông chuyển đến sống ở London.
Rosemary, con gái lớn của Kennedy, ở Anh
Đó là
khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô. Cô sống bình thường
trong xã hội như những người khác. Cô tham dự các buổi khiêu vũ tại Cung
điện Buckingham và được gặp gỡ công chúa Elizabeth, cũng như ra mắt nhà
Vua George VI.
Bên cạnh
vẻ ngoài xinh đẹp, cô còn được học tập các phép tắc xã giao một cách cẩn
thận và chuyên cần, nên không ai nhận thấy được sự bất thường ở cô.
Ngoại trừ việc người ta thấy cô phản ứng hơi chậm ra, họ đều nghĩ rằng
cô là một “người đẹp rực rỡ”.
Không lâu
trước khi Thế chiến II nổ ra, Đại sứ Kennedy đã nhận được lệnh trở về
nước. Lúc này Rosemary được gửi trở lại một trường nội trú đặc biệt.
Đây cũng
là thời hoàng kim của gia tộc Kennedy trong lĩnh vực chính trị, nên
Rosemary cảm thấy bị áp lực. Tình trạng bệnh của cô trở nên nghiêm trọng
hơn. Cô thậm chí bắt đầu xuất hiện khuynh hướng bạo lực.
Người cha
đầy tham vọng lo lắng rằng sớm hay muộn, tình trạng của con gái sẽ ảnh
hưởng đến sự nghiệp tranh cử tổng thống của con trai ông. Để giải quyết
triệt để chuyện này, Old Kennedy đã quyết định áp dụng một phương pháp
điều trị mới nổi lúc đó cho con gái – phẫu thuật thùy trán. Vào thời
điểm đó, việc điều trị này chỉ mới được thực hiện đối với 80 trường hợp ở
Hoa Kỳ. Biện pháp này vẫn chưa thành thục, và các đối tượng của nó đều
là bệnh nhân tâm thần.
Các bác
sĩ tuyên bố rằng trong cuộc phẫu thuật này, họ sẽ cắt các sợi thần kinh
liên kết thùy trán với đồi thị, và các sợi liên kết thùy trán. Họ nói
rằng phương pháp điều trị này “hoàn toàn có thể chữa khỏi các triệu
chứng tâm lý bất thường và xu hướng bạo lực của bệnh nhân”. Họ tuyên bố
rằng “cuộc phẫu thuật sẽ sớm giành giải thưởng Nobel”.
Rosemary bị lừa vào bàn mổ ..
Năm 1941, khi Rosemary 23 tuổi, Old Kennedy đã ký giấy đồng ý phẫu thuật mà không có sự đồng ý của vợ.
Rosemary
đã bị lừa vào bàn mổ. Sau ca phẫu thuật, tinh thần của Rosemary đã trở
nên xấu đến mức chỉ như đứa trẻ hai tuổi. Cô đã không còn ồn ào và ầm ĩ
nữa, nhưng nó đã chuyển từ “trị bệnh tâm lý” sang “bệnh tâm thần”. Điều
này càng khiến cô càng không thể được phép gặp gỡ bất kỳ ai.
Vì vậy, Rosemary đã được bí mật gửi đến Viện Santa Coletta gần Milwaukee, bang Wisconsin.
Cô đã biến mất trong mắt công chúng như vậy.
Khi gia
đình Kennedy ngày càng phất lên trong chính trường Mỹ, thì thế giới bên
ngoài càng trở nên tò mò hơn về sự mất tích đột ngột của cô con gái cả
của nhà này.
Cho đến
khi John F. Kennedy trở thành tổng thống Hoa Kỳ, Hiệp hội Trẻ em Tâm
thần Quốc gia đã đề cập trong một ấn phẩm nói rằng vị tân tổng thống “có
một chị gái bị bệnh tâm thần tại Học viện Wisconsin!”
Rosemary
luôn là nỗi hối hận tột cùng không thể xóa nhòa được của mẹ cô. Năm
1995, bà Rose qua đời ở tuổi 105. Trước khi chết bà chưa từng bao giờ có
ý muốn hắt hủi cô con gái này.
Rosemary (bên trái) đã được người em gái Eunice đón về chăm sóc.
Năm 1984,
sau khi Rosemary bị đột quỵ, bà đã được em gái của mình, Eunice nhận về
chăm sóc. Rosemary bắt đầu tham gia các buổi họp mặt và sinh hoạt gia
đình. Nhưng điều này rốt cuộc cũng không còn ý nghĩa gì đối với bà nữa.
Eunice đã
chứng kiến mọi thứ mà chị gái mình phải chịu đựng. Để cho những người
khuyết tật như chị mình được đối xử công bằng, Eunice bắt đầu thành lập
thế vận hội người khuyết tật đầu tiên của riêng mình, và trong những
thập kỷ tiếp theo, cô dần dần phát triển thành Tổ chức thế vận hội dành
cho người khuyết tật lớn nhất toàn cầu Special Olympics.
Biểu tượng Thế vận hội Special Olympics.
Ngày
7/1/2005, Rosemary qua đời bình yên ở tuổi 86. Người chăm sóc cô, cô em
gái Eunice đã qua đời 4 năm sau đó, vào ngày 12/8/2009.
Đến năm nay, chỉ còn Jean Kennedy Smith, người con thứ tám trong chín người con của Old Kennedy là còn sống.
Lời nguyền của gia tộc Kennedy
Về lời
nguyền của gia tộc Kennedy, thì đối với ba tuyên bố đầu tiên, không ai
chứng thực được. Nhưng nếu chúng ta nhìn vào câu chuyện bi thảm của
Rosemary, sẽ nhận thấy một điểm rất đáng chú ý. Kennedy, một gia tộc có
vị thế rất lớn trong xã hội Mỹ, đã ngay lập tức gặp xui xẻo không lâu
sau khi cô bị phẫu thuật, chính là cùng một lúc 10 thành viên đã liên
tiếp mất mạng. Những người thân khác hoặc bị thương nặng hoặc vướng vào
những vụ bê bối khác nhau. Đây có lẽ không phải là điều ngẫu nhiên.
<