(Nếu có đọc xong đừng bảo tớ là gái già bị hâm nhé! Bà con thông
cảm!!!)
CHO TUỔI 33
Em trơ trọi
Đứng giữa hai cánh cổng THỜI GIAN và TUỔI TRẺ
Mơ hồ nghĩ lại
Một thời đã xa
Chớp mắt cái - thế là cũng 33
Tuổi xuân vụt bay theo cánh diều nghiêng ngả
Dòng người ngược xuôi vẫn hàng ngày hối hả
Chỉ còn em chậm rãi
Miệt mài
Chẳng tại TRỜI, chẳng tại ĐỜI, chẳng tại AI
Chỉ tại tâm hồn phiêu lưu không muốn dừng bến đỗ
Thì tủi hờn làm chi tấm thân gầy vò võ
Em từng bảo: Dám chơi thì dám chịu
Phải không?
Giữa chốn đô thành, phố chật - người đông
Em vẫn mải mê kiếm tìm cái gọi là HẠNH PHÚC
Mà quên mất một điều ngay phía trước
Có anh trong đời
Đó có phải hạnh phúc không?
Em không ngại những nhọc nhằn, bão dông
Chỉ mong rằng đó là những điều rất thật
Vì biết sao thế nào là ĐƯỢC - MẤT
Hóa ra...
HẠNH PHÚC ở đời chỉ đơn giản vậy phải không?
Đã gửi từ iPhone của tôi
Ngày 16-10-2010, vào lúc 00:33, Sơn Kim <sonk...@gmail.com> viết:
Hic! Tâm trạng, tâm trạng.
Nhưng khi trói mình vào cùng một giỏ với "một nửa" chẳng biết của mình hay của ai rồi thì cũng nhiều tâm trạng lắm cụ ạ. Khổ hơn một nỗi là lúc đấy có tâm trạng thì cũng bận bù đầu, không có đủ thời gian và tâm trí đâu cho tứ thơ nảy nở mà trải lòng nữa.
Cho dù thơ có...
Thơ thẩn chi thơ thơ thẩn thiu
Khúc dang khúc dở khúc lìu tìu
Ngặt vì tẩn ngẩn vần chưa xếp
Nên chót bút đề thơ hắt hiu/.