Fw: 8-3 vui!

16 views
Skip to first unread message

ha anhtuan

unread,
Mar 7, 2012, 10:47:49 PM3/7/12
to 12A VD, 121...@googlegroups.com, 12...@googlegroups.com
Kinh quá.....hãi...

----- Forwarded Message -----
From: Ania <ani...@yahoo.com>
To: Le Thanh Thuy <thu...@adco.vn>; 'Cam Nguyen Ho' <cam...@pvgas.com.vn>; 'Quynh Anh Nguyen' <Anh.N...@aurecongroup.com>; "anh_th...@BBRAUN.COM" <anh_th...@BBRAUN.COM>; "anh...@fpt.vn" <anh...@fpt.vn>; "anhho...@yahoo.com" <anhho...@yahoo.com>; "anh...@yahoo.com" <anh...@yahoo.com>; "bdtri...@yahoo.com.vn" <bdtri...@yahoo.com.vn>; "cuon...@gmail.com" <cuon...@gmail.com>; "duyh...@yahoo.com" <duyh...@yahoo.com>; "gia...@hn.vnn.vn" <gia...@hn.vnn.vn>; "gia...@fpt.vn" <gia...@fpt.vn>; "ha_anh...@yahoo.com" <ha_anh...@yahoo.com>; "han...@gmail.com" <han...@gmail.com>; "le...@state.gov" <le...@state.gov>; "lel...@yahoo.com" <lel...@yahoo.com>; "ngace...@yahoo.com" <ngace...@yahoo.com>; "nguyen...@biomin.net" <nguyen...@biomin.net>; "nguye...@gmail.com" <nguye...@gmail.com>; "nguyenth...@yahoo.com" <nguyenth...@yahoo.com>; "nguye...@yahoo.com" <nguye...@yahoo.com>; "nguyenv...@hoaphat.com.vn" <nguyenv...@hoaphat.com.vn>; "nhata...@yahoo.com" <nhata...@yahoo.com>; "nhm_...@yahoo.com" <nhm_...@yahoo.com>; "pch...@yahoo.com" <pch...@yahoo.com>; "phaman...@biomin.net" <phaman...@biomin.net>; "phanho...@yahoo.com" <phanho...@yahoo.com>; "quoca...@yahoo.com" <quoca...@yahoo.com>; "quyn...@yahoo.com" <quyn...@yahoo.com>; "sinha...@gmail.com" <sinha...@gmail.com>; "thuy_a...@bbraun.com" <thuy_a...@bbraun.com>; "tranhu...@yahoo.ca" <tranhu...@yahoo.ca>; "trith...@yahoo.com" <trith...@yahoo.com>; "ttt...@hn.vnn.vn" <ttt...@hn.vnn.vn>; "vanan...@yahoo.com" <vanan...@yahoo.com>; "phan...@gmail.com" <phan...@gmail.com>
Sent: Thursday, March 8, 2012 10:43 AM
Subject: Re: 8-3 vui!

Tớ vừa được gửi tặng 1 bài thơ 8/3 phải share ngay cho các bạn vì hay quá:

Hôm nay mồng tám tháng ba
Chị em đi khám phụ khoa ầm ầm
Chỗ thì đỏ, chỗ thì thâm
Bác sỹ kết luận: Bị đâm quá nhiều.

Chúc mừng tất cả chị em chúng ta nhân ngày 8/3 nhé!
QA B


From: Le Thanh Thuy <thu...@adco.vn>
To: 'Cam Nguyen Ho' <cam...@pvgas.com.vn>; 'Quynh Anh Nguyen' <Anh.N...@aurecongroup.com>; anh_th...@BBRAUN.COM; anh...@fpt.vn; anhho...@yahoo.com; anh...@yahoo.com; ani...@yahoo.com; bdtri...@yahoo.com.vn; cuon...@gmail.com; duyh...@yahoo.com; gia...@hn.vnn.vn; gia...@fpt.vn; ha_anh...@yahoo.com; han...@gmail.com; le...@state.gov; lel...@yahoo.com; ngace...@yahoo.com; nguyen...@biomin.net; nguye...@gmail.com; nguyenth...@yahoo.com; nguye...@yahoo.com; nguyenv...@hoaphat.com.vn; nhata...@yahoo.com; nhm_...@yahoo.com; pch...@yahoo.com; phaman...@biomin.net; phanho...@yahoo.com; quoca...@yahoo.com; quyn...@yahoo.com; sinha...@gmail.com; thuy_a...@bbraun.com; tranhu...@yahoo.ca; trith...@yahoo.com; ttt...@hn.vnn.vn; vanan...@yahoo.com; phan...@gmail.com
Sent: Thursday, March 8, 2012 10:24 AM
Subject: RE: 8-3 vui!

To update them d/c email cua Hong Anh nhe.  Hong Anh dang tiec hui hui vi thay doi d/c email, dien thoai thi het pin nen khong join duoc vu tu tap tuan truoc.
 
La thu duoi day la tang cac ban trai 12A nheJ
 
Lại một lần nữa, cái ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.

Thưa anh em !

Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Ðã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.

Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới của chúng ta, đặc biệt là cái thế giới của nợ nợ có có này, đã bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo. Vậy phụ nữ là ai?

Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.

Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và "chúng" có những bộ công cụ dụng cụ mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.

Mang những công cụ dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.

Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi kế toán nam chúng ta còng lưng bên máy tính và sổ sách với nợ có thì kế toán phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn. Mà ngay cả trong cái phòng kế toán đó, ngay cả khi mà chúng ta vừa phải nợ có cùng họ, thì chúng ta cũng vẫn phải mang vác, vẫn phải nghe những câu truyện của kế toán nữ! Thật khổ sao!

Hỡi anh em !

Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.

Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.

Trong cái ngày dài hơn thế kỷ đó, hàng triệu thân xác nam nhi chúng ta phải tự nguyện góp tiền mua hoa, phải tự nguyện tặng quà, phải bưng vác, phải mời chúng đi ăn. Và nếu có phản ảnh gì thì một giọng thỏ thẻ oanh vàng sẵn sang bảo là hôm nay là ngày ...

Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Ðường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?

Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản. Nhưng khi vào các bút toán, anh em nhớ làm sai đi một tí tẹo thôi, để cho chúng cả tháng phải tìm xem sai ở đâu!

Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa...

Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết! :wall:

Hội liên hiệp Quốc tế về bình đẳng Nam giới
ngày 8.3
 
 
 
hàhà, tôi đang cố hưởng 24h ân huệ
Ngày chị e phụ nữ,
Em cứ ngồi ngắm hoa
Em cứ ca cứ hát
Anh sẽ lo rửa bát
Anh sẽ lo quét nhà
Anh sẽ lo giặt là
Em uống gì anh pha.
Chợ gần hay chợ xa.
Anh lần ra được hết
Món em ưa anh biết
Em cứ chờ mà xem.
Em đánh phấn xoa kem
Anh nhặt rau vo gạo
Em ung dung đọc báo
Anh tay nấu tay xào
Anh tự làm không sao
Đừng lo gì em nhé.
Tà áo em tuột chỉ
Đưa anh khâu lại giùm
Nho anh mua cả chùm
Buồn mồm em cứ nếm.
Bạn gái em mà đến
Cứ vô tư chuyện trò
Anh tắm cho thằng cu
Rồi anh ru nó ngủ
Màn hình bao cầu thủ.
Nghe em hét “vào rồi”.
Hết một ngày em ơi. 24h thôi nhé!
 
 

From: Cam Nguyen Ho [mailto:cam...@pvgas.com.vn]
Sent: Thursday, 8 March 2012 8:28 AM
To: Cam Nguyen Ho; 'Quynh Anh Nguyen'; anh_th...@BBRAUN.COM; anh...@fpt.vn; anhho...@yahoo.com; anh...@yahoo.com; ani...@yahoo.com; bdtri...@yahoo.com.vn; cuon...@gmail.com; duyh...@yahoo.com; gia...@hn.vnn.vn; gia...@fpt.vn; ha_anh...@yahoo.com; han...@gmail.com; le...@state.gov; lel...@yahoo.com; ngace...@yahoo.com; nguyen...@biomin.net; nguye...@gmail.com; nguyenth...@yahoo.com; nguye...@yahoo.com; nguyenv...@hoaphat.com.vn; nhata...@yahoo.com; nhm_...@yahoo.com; pch...@yahoo.com; phaman...@biomin.net; phanho...@yahoo.com; quoca...@yahoo.com; quyn...@yahoo.com; sinha...@gmail.com; thu...@adco.vn; thuy_a...@bbraun.com; tranhu...@yahoo.ca; trith...@yahoo.com; ttt...@hn.vnn.vn; vanan...@yahoo.com
Subject: 8-3 vui!
 
chúc mừng ngày của chị em! không có gì tặng, lại tặng chuyện cười nha!
 
Thu Trinh hay đi ngang qua một tiệm bán thú nuôi. Có một con vẹt trong tiệm thấy Thu Trinh, nó ré lên:
_ Ê, cô kia!
Thu Trinh quay lại hỏi:
_ Gì?
_ Cô xấu hoắc!
Thu Trinh "mắc cười". Hôm sau, cô đi ngang, con vẹt lại ré lên:
_ Ê, cô kia. Cô xấu hoắc!
Thu Trinh "tức cười". Chuyện này lặp lại đến lần thứ ba thì Thu Trinh không chịu nổi. Cô vào tiệm và nói với chủ tiệm:
_ Con vẹt này xúc phạm tôi. nếu ông không dạy dỗ nó đàng hoàng, tôi sẽ kiện! (nói cho đỡ tức chứ con vẹt nói đúng chứ bộ!)
Hôm sau, Thu Trinh đi ngang qua, con vẹt vẫn ré lên:
_ Ê, cô kia!
Thu Trinh quay lại, thách thức:
_ Gì?
Con vẹt cười nham nhở:
_ Cô biết rồi còn hỏi!
 
Dân ta phải thuộc sử ta
Thầy giáo đang giảng bài, thấy Út Trinh ngủ gật nên gọi dậy hỏi. 
- Em cho thầy biết ai đã lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương? 
- Thưa thầy, em… em không lấy ạ! 
- Em nói gì vậy hả? Đứng đó! Lớp trưởng trả lời câu hỏi của thầy nào! 
-Thưa… thưa thầy, cũng không phải em, mà cả lớp cũng không ai lấy đâu ạ, thầy cứ cho soát cặp sẽ rõ! - Lớp trưởng trả lời 
- Thầy: ??? 

Lớp trưởng về nhà, mặt buồn rười rượi, thấy thế cha cậu bé hỏi: 
- Con sao vậy? 
- Dạ, hôm nay thầy giáo hỏi cả lớp ai lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương, con nói cả lớp không ai lấy mà thầy không tin, còn nổi giận đùng đùng và bắt phạt! 

Hôm sau, cha của cậu bé đến lớp gặp thầy giáo nói: 
- Thưa thầy, dù sao chuyện cũng đã rồi, thôi thì cái nỏ thần ấy giá bao nhiêu thầy nói để tui đền, chứ phạt vậy cũng tội mấy cháu. Mà… cháu An Dương Vương nào đó đi học mà mang theo nỏ thì cũng không nên chút nào.


 
Bờ Cờ Sờ = Bịt Cao Su
Một gia đình gồm vợ, chồng và 9 đứa con đứng đợi ở trạm xe buýt. Một ông già mù đứng cùng vào với họ, tất cả đợi vài phút thì xe buýt đến. 
Nhưng xe buýt lúc này đã quá đầy rồi và chỉ còn đủ chỗ cho người mẹ và 9 đứa trẻ. Vì thế người chồng và ông già mù quyết định đi bộ. 

Đi được một lát, người chồng cảm thấy khó chịu với tiếng gõ của cây gậy mà ông già mù dùng để dò đường, bèn nói: 
- Này, sao ông không gắn một miếng cao su vào đầu gậy nhỉ? Đã phải đi bộ mệt rồi thì chớ, thêm tiếng gõ ấy làm tôi muốn phát điên lên. 

Ông già mù đáp: 
- Này, nếu trước đây anh mà cũng biết gắn một miếng cao su vào "đầu gậy" của anh thì chúng ta đã được lên xe buýt rồi, thế nên đừng có ý kiến gì cả... 
 
 

This mail is sent from PVGAS Corporation
 

This mail is sent from PVGAS Corporation




Reply all
Reply to author
Forward
0 new messages